Chương 604: Đột phá Ngũ Tạng Uẩn Thầ
“Tinh thần lực bị tiêu hao quá lớn. Nói cách khác, phương thức kia thật ra cũng không phải là không cần trả giá. Nhưng tổn thất về tinh thần lực thì chỉ cần nghỉ ngơi một chút là có thể khôi phục. Cái giá này quá nhỏ bé so với cái giá phải trả khi mắc sai lầm trong hiện thực nhiều…”
Với phương thức này thì bất kể người tới có là ai thì sẽ đều cảm thấy đáng giá.
Nếu đã có thể khôi phục lại được thì tương đương với chuyện không phải trả bất kỳ cái giá nào.
Vương Thăng lấy một viên “Cửu Vị Trấn Tâm đan” ra, đưa cho Lưu Kiến An.
“Ngươi ăn cái này vào sẽ đỡ hơn một chút.”
Tinh thần bị hao tổn mà lại lấy thứ này để bổ sung thì đương nhiên là không có bất kỳ vấn đề gì.
Sau khi ăn xong, sắc mặt Lưu Kiến An xem ra quả nhiên tốt lên trông thấy.
“Chuyện đột phá trở thành Tông Sư hẳn là không có vấn đề gì chứ?”
“Vương thúc, chậm nhất là ngày mai, ta nhất định sẽ trở thành Tông Sư.” Đã thử nghiệm nhiều lần như vậy, Lưu Kiến An vô cùng tự tin.
Hắn ta đã không bỏ phí cơ hội trời ban này, đã thử nghiệm ra được con đường thích hợp nhất với bản thân mình.
“Không cần hứa hẹn với ta làm gì. Đi thôi, ta cũng phải nghỉ ngơi một chút.”
“Vương thúc…” Lưu Kiến An tưởng phương pháp kia đã khiến Vương Thăng hao hụt rất nhiều, hắn ta có chút áy náy.
“Không cần phải nói cảm ơn làm gì. Ta đã nói là tặng ngươi lễ vật rồi, ta không sao cả, ngươi cũng quay về nghỉ ngơi một lát đi. Sau đó điều chỉnh lại trạng thái cho tốt rồi cứ thế đột phá!”
Hắn đã nói vậy thì Lưu Kiến An cũng không tiện ở lại nữa, bèn trực tiếp rời đi.
Sau khi hắn ta rời đi, Vương Thăng một lần nữa chuyển sự chú ý của mình sang Thế Giới Tinh Thần.
Bởi vì trong Thế Giới Tinh Thần, dường như có thêm một luồng sức mạnh, một luồng sức mạnh sắp biến thành tinh thần lực tinh khiết…
Vương Thăng đã lợi dụng phương pháp thu hoạch của mình để thu thập tinh thần lực tinh khiết, đồng thời dùng nó để gia tăng tinh thần lực của mình.
Dù là người hay chỉ là sinh vật có trí tuệ, sau khi bị tiêu hao tinh thần thì tinh thần lực sẽ phân tán ra xung quanh. Sau khi chúng trôi nổi trong thiên địa một khoảng thời gian thì sẽ biến đổi thành tinh thần lực tinh khiết.
Nhưng bây giờ ở trong Thế Giới Tinh Thần của hắn hình như có thêm một luồng tinh thần lực vẫn chưa tinh khiết hoàn toàn.
Và nơi phát ra duy nhất…
“Đúng rồi, khi ta dùng tinh thần thể để mô phỏng lại sức đột phá của Tông Sư thật ra là đang tiêu hao linh lực của chính mình, vậy nên mới xảy ra tình trạng linh lực bị phân tán…”
Đồng thời, trong lúc hắn đang suy đoán về nguồn gốc của linh lực thì trong Thế Giới Tinh Thần lại có một luồng linh lực xảy ra biến hoá.
“Biến thành hai luồng rồi ư? Một là linh lực tinh khiết, còn lại là dơ bẩn?”
Linh lực nếu muốn tinh khiết thì phải loại trừ hết mọi dơ bẩn. Mà bản thân thứ dơ bẩn này thực ra cũng chính là một loại linh lực, thậm chí nó còn chiếm một phần lớn trong linh lực.
Chẳng qua là thứ lực lượng phức tạp này lại càng khó nắm bắt.
Vương Thăng cũng chưa bao giờ thực sự nắm bắt được nó. Nhưng vào lúc này, dường như là vì hắn đang ở trong Thế Giới Tinh Thần nên bất kể là linh lực tinh khiết hay là dơ bẩn đều không hề biến mất mà vẫn đang được lưu giữ.
Chưa bàn đến linh lực tinh khiết, dù sao hắn không thể nào giữ lại dơ bẩn được.
Nếu là trước kia thì có lẽ hắn còn không có cách nào. Nhưng bây giờ không còn giống như xưa nữa. Ngay cả sức mạnh của “Hương Hỏa Tín Ngưỡng” mà hắn vẫn có thể phong ấn thì chút lực lượng dơ bẩn thế này càng không phải là vấn đề.
Không bao lâu sau, số dơ bẩn đó đã bị hắn phong ấn.
Còn về luồng linh lực tinh khiết kia đã bị hắn sử dụng phương pháp thu hoạch để hấp thu, trực tiếp dung nhập vào Thế Giới Tinh Thần của mình.
Thế Giới Tinh Thần được tăng cường từng chút một. Tuy sự thay đổi này rất nhỏ bé nhưng vì có liên kết với tinh thần nên Vương Thăng vẫn cảm nhận được.
Về phần lực lượng dơ bẩn đã bị hắn phong ấn.
“Để ta thử xem, không biết có thể đưa nó ra ngoài được không?”
Vương Thăng dùng viên trân châu phóng ấn thần niệm để bao lấy thần niệm của mình. Sau đó, dẫn dắt nó ra ngoài giống như cách hắn sử dụng thần niệm,
Trong giây phút xuất thần, hắn đã trở lại thế giới thực. Mà đồng thời, thứ thần niệm kéo ra cùng với hắn còn có thêm một viên trân châu.
“Quả nhiên là có thể làm được. Xem ra tuy Thế Giới Tinh Thần có điểm đặc thù, nhìn như thể là một thế giới độc lập nhưng nó vẫn phải dựa vào thế giới thực. Nếu không thì hẳn là lực lượng dơ bẩn sẽ không dễ dàng xuất hiện như vậy.”
Dường như Thế Giới Tinh Thần không hề tồn tại mà chỉ là một khái niệm hư cấu. Nhưng sự xuất hiện của lực lượng dơ bẩn đã chứng minh rằng bản thân Thế Giới Tinh Thần vốn tồn tại.