Chương 605: Đột phá Ngũ Tạng Uẩn Thần 2
Đương nhiên là trong hoàn cảnh bình thường, con người chắc chắn không thể nào nhìn thấy.
Chỉ có tình huống đặc biệt mới có thể thấy được.
“Nếu Thế Giới Tinh Thần của ta đã như vậy thì Thế Giới Tinh Thần của Thiên Phụ thực sự là thế nào?”
Vương Thăng có chút mơ hồ.
Đáng tiếc là hắn không ở lại thế giới kia được lâu, hơn nữa nó cũng không chịu sự khống chế của hắn.
Cho nên hắn cũng không hiểu rõ tình huống cụ thể cho lắm.
Nhưng đương nhiên hắn cũng không cần phải biết quá rõ ràng. Bây giờ hắn vẫn còn chưa thể hiểu rõ được Thế Giới Tinh Thần của mình cơ mà. Nếu lần sau Thiên Phụ lại kéo hắn vào Thế Giới Tinh Thần, có lẽ hắn có thể điều tra một chút.
So với Thế Giới Tinh Thần mà Thiên phụ đang ở thì bây giờ hắn quan tâm đến Thế Giới Tinh Thần của mình hơn nhiều.
Thế Giới Tinh Thần đã giữ lại linh lực của Lưu Kiến An. Mặc dù đó chỉ là một tai nạn nhưng đã đem lại cho hắn một ý tưởng mới.
Bản chất của phiên bản phương pháp thu hoạch mà Vương Thăng lấy được là một loại công pháp hại người lợi mình, thậm chí là theo một ý nghĩa nào đó thì còn gây bất lợi cho chính mình nữa.
Cau khi Vương Thăng cải tạo lại đã loại bỏ rất nhiều thứ nhưng bản chất của phương pháp thu hoạch vẫn chưa được xóa bỏ. Một khi thu hoạch thì nó vẫn sẽ tổn hại đến con người như trước, chẳng qua là bị Vương Thăng dùng biện pháp khéo léo để tránh né mà thôi.
Nếu như Vương Thăng muốn chủ động thu hoạch thì vẫn được.
Chỉ là hắn không muốn mà thôi.
“Nhưng sự chủ động tiêu hao này cũng không phải là không thể!”
Bản chất loại chuyện này thật ra là đôi bên cùng có lợi. Vương Thăng trợ giúp người ta tăng lên Tông Sư, sau đó thù lao mà hắn cần chính là linh lực của người đó.
“Nhưng số lượng người không thể quá ít được, nhất định phải đạt tới một số lượng nhất định thì mới có thể thực hiện được.”
Nếu như số lượng quá ít thì căn bản là không đáng giá. Chỉ với chút xíu tinh thần lực như vậy mà bảo Vương Thăng đi giúp một người thăng đến cấp Tông Sư thì tuyệt đối là lỗ nặng.
Nhưng nếu số lượng người đạt tới một con số nhất định thì sẽ thu được đủ số lượng tinh thần lực tinh khiết. Vậy mới xem như là đủ tư cách.
Tuy nhiên nếu muốn tiến hành chuyện này vẫn phải gặp rất nhiều vấn đề.
Không nói đâu xa, khó khăn đâu tiên hắn phải đối mặt chính là cường độ của Thế Giới Tinh Thần không đủ. Nó quá mức non nớt, hoàn toàn không thể chịu được quá nhiều người.
“Trước mắt chỉ có thể coi như mình đang mặc sức mơ mộng thôi!”
Sức chịu đựng của Thế Giới Tinh Thần không đủ mạnh chỉ là một trong những vấn đề mà thôi. Còn làm thế nào để nhanh chóng loại bỏ dơ bẩn, làm thế nào để tìm thấy càng nhiều người hơn nữa mới là vấn đề cần giải quyết.
Tóm lại là trước mắt thì những điều này là không thể thực hiện được.
Tuy kế hoạch vẫn còn đôi chút thiếu sót nhưng chung quy là vẫn khả thi, phương hướng này vẫn rất tốt, có thể phát huy được Thế Giới Tinh Thần tưởng chừng như vô dụng của mình mà không để lãng phí.
“Để xem sau này nếu Thế Giới Tinh Thần đột phá thì có thể có biến hóa mới gì hay không.”
Nếu chuyện này có thể thành công thì sẽ giúp ích cho hắn rất nhiều.
Sau khi dần bình ổn lại tâm trạng, Vương Thăng thầm ghi nhớ chuyện này ở trong lòng. Sau đó hắn tiếp tục đi tu luyện.
Chạng vạng ngày hôm sau, một luồng khí tức mạnh mẽ dâng lên trong trại Thanh Sơn.
Vương Thăng, Nguyệt và Từ Khúc đồng thời ngẩng đầu.
“Tông Sư?”
Từ Khúc đã đạt tới Tông Sư bằng lực lượng của mình từ lâu. Thực lực của hắn ta coi như không tệ, cho nên vẫn có thể cảm nhận được.
Khí tức thế này tuyệt đối là của Tông Sư mới. Chẳng qua là ngoại trừ Vương Thăng ra thì không ai biết rốt cuộc là ai đã trở thành Tông Sư.
Nguyệt đã dần dần chuyển hóa sang con đường tu luyện tinh thần, ngược lại mơ hồ cảm nhận được một chút gì đó.
Mà vẻ mặt Thời Vinh đi cùng Lưu Kiến An đến trại Thanh Sơn lại có chút phức tạp.
Ngày hôm qua khi Lưu Kiến An trở về, nói mình có thể đạt tới cấp Tông Sư khiến ông ta còn có chút nghi ngờ.
Phải biết là trên con đường ông ta trở thành Tông Sư không biết đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn. Kết quả là, ngày đầu tiên Lưu Kiến An còn đang khổ não, sau khi trở về từ chỗ của vị Vương thúc thần bí kia lập tức nói mình có thể trở thành Tông Sư.
Nghe chẳng khác gì một trò đùa.
Cho dù có là Đại Tông Sư ra tay cũng không thể dễ dàng biến một võ giả trở thành Tông Sư như vậy được chứ?
Huống hồ bước mà Lưu Kiến An thiếu nhất đó chính là cần thời gian tích lũy.
Nhưng sự thật đã chứng minh ông ta sai rồi. Lưu Kiến An thật sự đã đột phá trở thành Tông Sư, lại còn là loại Tông Sư tìm được con đường của mình. Hắn ta chỉ cần rèn luyện một chút nữa là thực lực có lẽ cũng sẽ không kém ông ta.