Chương 610: Cường giả đặc biệt

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 2 lượt đọc

Chương 610: Cường giả đặc biệt

“Đi thôi, đi xem đám người kia là thế nào.”

“Ta cũng có ý này.”

Hai người không chút do dự, trực tiếp đi về hướng Biên Cảnh Quân ở phương Bắc.

Trong quá trình di chuyển, Vương Thăng cũng tìm hiểu thêm một vài chi tiết về Biên Cảnh Quân.

“Thực tế thì ta cũng không rõ lắm. Những tin tức bây giờ đang lưu truyền kia hình như là toàn bộ rồi. Dù ta đi điều tra cũng không tra được quá nhiều thứ. Một thế lực chạy dày suốt mấy ngàn năm, muốn làm cái gì thì thật sự là quá dễ dàng.”

Chu Hiểu cũng có chút bất đắc dĩ. Chuyện hoàng triều thì nàng có thể tìm được dấu vết nhưng Biên Cảnh Quân thì lại khác.

“Hình như bọn họ chưa từng tham dự chuyện hoàng triều, vĩnh viễn ở lại biên cảnh, cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện.”

Thế lực mấy ngàn năm trấn thủ biên cảnh, vậy mà không làm gì cả.

Với thế lực của quân biên cảnh, nếu như họ xuất hiện vào thời cơ này thì tuyệt đối có thể phá hủy, san bằng tất cả thế lực, trực tiếp lập quốc. Nhưng họ lại không làm như vậy.

“Không thể bắt đầu từ quân sĩ bình thường được sao?”

“Binh lính bình thường và sĩ quan cấp thấp không biết chuyện gì hết. Còn về cấp cao… Căn cứ vào điều tra của ta thì ngay cả bộ phận mà lãnh đạo cấp cao đứng đầu cũng không có.”

Thần Nữ Phong đã từng hợp tác với Biên Cảnh Quân. Nhưng kết quả cuối cùng rất đơn giản, tướng quân biên cảnh kia bị giết, người phụ trách ra chủ ý làm trò cũng bị giết trước mặt thần nữ Trịnh Tuyết Nguyệt.

Rõ ràng là bên trong Biên Cảnh Quân cũng có mật thám.

“…”

Tuy Vương Thăng có biết về Biên Cảnh Quân nhưng trên cơ bản đều là biết từ chỗ của Nguyệt.

Hắn chỉ biết Biên Cảnh Quân đã truyền thừa được một thời gian dài. Nói là quân đội nhưng lại không có quan hệ cấp trên – cấp dưới với hoàng triều, là một thế lực độc lập.

Nghe nói ở mỗi thế lực nhân loại đều có một Biên Cảnh Quân như vậy, chỉ là hắn không biết có phải là thật hay không.

Nhưng hắn không thể nào ngờ tới ngay cả khi một thế lực như khách điếm Duyệt Lai đã ra tay mà cũng không thể lấy được tin tức hữu dụng.

Nếu đã như vậy…

“Nắm chặt lấy cánh tay của ta!”

Chu Hiểu: “?”

Xuất phát từ sự tín nhiệm đối với Vương Thăng, nàng vẫn nắm lấy tay hắn.

Sau đó, Chu Hiểu được trải nghiệm tốc độ cực nhanh mà nàng chưa từng trải qua. Vốn họ còn cần đi một khoảng thời gian nữa mới tới nơi được nhưng dưới tốc độ thế này, Chu Hiểu chỉ cảm giác mình chỉ cần không để ý một chút là đã tới đích đến. Quần áo trên người nàng cũng có chút lộn xộn.

“Đây là tốc độ thật của ngươi?” Xem như nàng đã biết, tốc độ như lúc trước chỉ là vì chiều theo ý nàng mà thôi. Nếu không thì sao tốc độ của hắn lại chậm rì rì như vậy.

“Ta sợ mình sẽ bỏ lỡ cái gì đó nên muốn đi nhanh một chút.”

Biên Cảnh Quân thần bí như vậy. Cho dù không có người ngoại lai thì hắn cũng sẽ tăng nhanh tốc độ của mình.

“…”

Nhanh hơn một chút?

Sắc mặt Chu Hiểu có chút phức tạp. Cho dù nàng có dùng hết toàn lực cũng không theo kịp tốc độ này. Thực lực của Vương Thăng đã được đánh giá cao hết sức trong lòng nàng, nhưng nàng phát hiện hình như vẫn còn chưa đủ.

Có điều Chu Hiểu cũng không nói gì cả.

Bởi vì hai người đã đến đích. Tìm hiểu tin tức vẫn là quan trọng nhất.

“Tiếp theo phải làm cái gì?”

Vương Thăng có thực lực mạnh, tất nhiên hắn là người dẫn đầu.

“Biên Cảnh Quân không chạy được. Chúng ta đi xem đám người ngoại lai kia trước đã.”

Người ngoại lai mới là mục đích chủ yếu của chuyến đi lần này.

Biên Cảnh Quân quả thật rất thần bí, nhưng hiển nhiên là không vượt quá quy cách. Vương Thăng dùng ảo ảnh trong “Vô Sinh Chân Không Cảm Tính Ứng “, rất thuận lợi tiến vào bên trong quân đội biên phòng. Không có bất kỳ một binh sĩ hoặc sĩ quan nào phát hiện ra bọn họ.

Hơn nữa, Vương Thăng còn tìm được một binh lính hỏi thăm vị trí của đám người ngoại lai kia.

Dù sao người ngoại lai cũng không phải phạm nhân. Tuy Biên Cảnh Quân giam giữ bọn họ nhưng cũng không nhốt bọn họ vào trong lao mà là sắp xếp họ ở một nơi giống như phòng cho khách.

Có điều bọn họ cũng chỉ là nhận được đại ngộ tốt hơn trong phòng giam một chút mà thôi. Dù có là phòng cho khách thì vẫn là giam cầm.

Vương Thăng và Chu Hiểu vừa mới đến gần đã nghe thấy tiếng đám người ngoại lai này oán giận.

“Rốt cuộc chúng ta phải bị nhốt bao lâu nữa. Họ đang giam cầm chúng ta hay sao?”

Nghe giọng nói là của một người trẻ tuổi, một chút thiếu kiên nhẫn.

Mà người trả lời hình như là một lão giả. Theo cảm ứng của Vương Thăng, lão có chút giống Đại Tông Sư đứng đầu khi vương triều chưa được xác lập. Lão nói: “Rõ là hắn đang giam cầm chúng ta. Bình tĩnh lại hết đi, cứ im lặng chờ là được, đợi bọn họ xác nhận xong là chúng ta có thể rời đi.”

“Chúng ta chính là người đến từ Hoàng Triều Đệ Nhất, sao bọn họ lại dám?”