Chương 611: Cường giả đặc biệt 2

person Tác giả: Hắc Nguyên Bạch schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:05 visibility 1 lượt đọc

Chương 611: Cường giả đặc biệt 2

“Sao lại dám? Hừ, nếu như ngươi nghĩ như vậy thì hay là trở về đi. Ta đưa ngươi theo chỉ tổ gây chuyện. Biên Cảnh Quân ở hoàng triều lúc trước còn chưa chịu khổ đủ sao?” Lão già hừ lạnh một tiếng, người trẻ tuổi trong nháy mắt không còn nóng nảy nữa.

Ngay sau đó, lão nói: “Biên Cảnh Quân sâu không lường được. Ở mỗi hoàng triều, bọn họ đều có thế lực của riêng của mình, không đơn giản như vậy. Bọn họ không tham dự rất nhiều chuyện nhưng nếu chọc đến bọn họ thì không ai có thể cứu được ngươi đâu…”

Lời này của lão già khiến những người trong phòng im lặng.

“Tới đây rồi thì có nghĩa là hoàng triều không thể trợ giúp gì cho chúng ta được nữa. Hơn nữa, người mạnh nhất hoàng triều chính là hoàng chủ, không phải các ngươi không biết. Nếu còn xem thường thì hậu quả không cần phải nói nhiều nữa chứ?”

Lão giả cũng rất bất đắc dĩ. Người đi theo lão đều tưởng họ đi tới vùng đất hẻo lánh, nhưng trên thực tế thì sao?

Dù cho bọn họ có đi tới đâu thì thực lực của hoàng chủ vẫn là cường giả đứng đầu. Mà người có thực lực như của lão đây, ngay cả hoàng triều yếu nhất cũng có không ít.

Nếu Khí Vận Đại Tông Sư còn ở đây thì càng thêm đáng sợ.

Vì vậy, ngay từ đầu, lão đã rất cẩn thận.

Đáng tiếc không phải tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, lúc nào cũng có người dao động tâm tư.

“Được rồi. Nếu như các ngươi đã hiểu rõ lời ta nói thì cứ yên tĩnh chờ đợi. Dòng nước ngầm của hoàng triều bắt đầu khởi động rồi, bên ngoài đã có kẻ địch hùng mạnh vùng lên. Nói thật cho các ngươi biết, lần này chúng ta tới đây, ngoại trừ để thông báo sự tình, còn có ý chạy nạn ở bên trong. Hoàng triều sắp có nguy cơ sụp đổ rồi!”

Đã đến nơi này, lão giả cũng không giấu giếm nữa mà nói ra toàn bộ chân tướng sự việc.

Lão cũng không sợ người của Biên Cảnh Quân nghe thấy. Mà nếu họ có nghe được cũng tốt, vừa vặn có thể giải trừ hiềm nghi.

Nhưng hiển nhiên là lão đã đánh giá thấp uy lực của những lời mình nói.

“Chạy nạn? Chúng ta đang chạy nạn sao?”

Người nói chuyện là người trẻ tuổi ban đầu. Địa vị của hắn ta rất cao, chỉ đứng sau lão giả.

Hắn ta hoàn toàn không biết chuyện này.

Những người khác cũng không khá hơn.

“Khi Hoàng Triều Đệ Nhất thay đổi, nhất định sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ thiên hạ. Đại sự sẽ phát sinh, hai lần thay đổi đều tạo ra biến đổi khổng lồ về thế cục. Lần thứ ba sắp tới, có người dự đoán chuyện xảy ra hình như có hơi lớn quá, hoàng chủ cũng không vững tin có thể chống chọi nổi, cho nên mới nhân lúc này đưa rất nhiều người ra ngoài…”

Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng lão giả lại có chút khó tiêu tan.

Ngay cả Hoàng Triều Đệ Nhất cũng không chịu nổi trận đại biến này. Vậy những hoàng triều khác tuy có thực lực không kém nhưng chẳng lẽ chống chọi được thật ư?

Kết quả tốt nhất vẫn là hoàng triều vượt qua nguy nan này, mọi thứ khôi phục lại bình thường.

“Ba lần nguy cơ, lần sau càng đáng sợ hơn lần trước!”

Không ai trả lời. Lão giả nói xong, tất cả mọi người đều im lặng.

Không phải họ đã hiểu được tình cảnh của mình mà họ đang mơ hồ về tương lai.

Ngay cả hoàng triều còn có nguy cơ bị lật đổ, vậy bọn họ thì sao?

Không chỉ có bọn họ mà Vương Thăng và Chu Hiểu cũng đều im lặng.

Bất kể là Vương Thăng hay Chu Hiểu đều có rất nhiều suy đoán với đám người ngoại lai này. Nhưng dù thế nào thì họ cũng không ngờ thế mà lại là tới chạy nạn?

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến.

Hai người liếc nhìn nhau.

“Cần xác nhận lại một chút không?”

Chu Hiểu biết những chuyện thế này nhất định cần phải xác nhận. Mà cách xác nhận tất nhiên chính là khống chế tinh thần.

Vương Thăng lắc đầu: “Tạm thời vẫn không thể chắc chắn bọn họ sẽ không nhớ rõ chuyện bị khống chế.”

Muốn nhớ rõ ràng cũng không đơn giản như vậy.

Cách tốt nhất để nhớ rõ ràng bây giờ là đánh chết đám người này, bỏ qua lý lẽ.

Nhưng chưa thể giết chết đám người này được.

“Bọn họ không che giấu chút nào, hiển nhiên những chuyện này không phải là bí mật gì. Cho dù không ở bên trong Đại Chu thì cũng sẽ có phong thanh, đến lúc đó rồi tính sau. Trước tiên chúng ta cứ giám sát là được, xem bọn họ tới nơi này rốt cuộc có mục đích gì.”

Chu Hiểu gật đầu.

Vì thế hai người bèn ở lại khách điếm Duyệt Lai ở biên thành.

Nhưng sau đó, đám người kia cũng không nói gì nữa. Dù sao cũng làm gì có ai tự dưng lại đi tán gẫu chuyện ở chỗ mình.

Họ để lộ mục đích của mình hiển nhiên cũng là vì muốn bình ổn lòng người đang trôi nổi mà thôi.

Vốn Vương Thăng đang định đi thăm dò Biên Cảnh Quân, nhưng từ khi nghe đám người ngoại lai nói ra một số chuyện, hắn đã từ bỏ ý định này.

Nghe lén một chút thì thôi, nếu chính diện đi hỏi, hắn cũng sợ xảy ra chuyện.

Trong đó thông tin quan trọng nhất chính là “hoàng triều đã thay đổi hai lần, lần thứ ba sắp tới sẽ có đại sự phát sinh”.

Những lời này dường như chỉ là lời nói tùy ý.

Nhưng đừng quên thứ thay đổi là gì… chính là Hoàng Triều Đệ Nhất.