Chương 107: Đi máy bay

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 1,818 lượt đọc

Lớp của Nguyên Ngải kết thúc buổi tham quan sớm nên ra về trước, mới đi được nửa đường, cô lại nhận được điện thoại --
"Bọn học sinh hải dương bỏ trốn rồi." Chủ nhiệm Khổng vô cùng sốt ruột.
"Cô Nguyên, cô đưa học sinh về trường đi, còn thầy Phó cùng tôi đi bắt cá."
Nguyên Ngải chỉ hỏi: "Cô Ngũ vẫn ở cùng mấy đứa nó chứ?"
"Cô Ngũ lẫn thầy cá voi lưng gù bị tụi nó dẫn theo luôn rồi." Chủ nhiệm Khổng héo hon cả người.
Nếu người đi cùng đám cá là cô Nguyên thì chủ nhiệm Khổng sẽ không lo lắng đến vậy.
Cô Ngũ lớn lên trong thế giới yêu quái, chưa từng đặt chân vào xã hội loài người bao giờ.
Mà đám cá kia cũng chẳng khác gì, tưởng tượng thôi cũng có thể nghĩ tình cảnh bên đó hỗn loạn thế nào.
"Đừng lo lắng quá, sẽ tìm được thôi."
Cô Ngũ thích nhân loại, còn đám cá sợ nhân loại, thành phố của bọn họ thì không có biển, nhất định đám cá sẽ tìm đến mệt lả rồi bị cô Ngũ đưa về.
Nguyên Ngải vẫn rất có niềm tin vào cô Ngũ.
Cô Ngũ đi theo đám cá cao to vạm vỡ, cực lực khuyên bảo: "Chỗ chúng ta cách biển xa lắm, mấy đứa không trở về biển được đâu. Đi với cô về bảo tàng lịch sử rồi cô đưa về trường."
"Khi nào thi đậu đại học, mấy đứa sẽ trở thành một nhân loại chính thức, được bước vào xã hội nhân loại."
Cá mập trắng nghe lải nhải đến mất kiên nhẫn: "Bọn này có muốn trở thành nhân loại đâu, chỉ muốn về biển thôi."
Đám cá lớn lên trong biển cả, đã quen với dòng nước.
Trong mắt bọn trẻ, cuộc sống trên đất liền thật là tẻ nhạt, sao có thể sánh bằng những ngày tháng tự do săn mồi dưới nước.
Cá mập trắng nói: "Cô đừng tưởng bọn này còn giống như hồi trước. Em lên mạng tra rồi, từ thành phố này tới biển chỉ mất 2 giờ ngồi máy bay."
Cá nhà táng lập tức hưởng ứng: "Máy bay rất lợi hại!"
Một đám thiếu niên vai hùm lưng gấu hiên ngang giữa đường, cho dù bọn nhóc vẫn đang mặc đồng phục học sinh.
Người bán hàng rong ven đường thấy vậy liền kéo quầy hàng, bàn ghế lui về sau.
Đám cá thấy người ta tránh xa mình thì sực nhớ lại, cảnh tượng này thật quen thuộc, những người từng nhìn thấy bọn họ không phải cũng sợ sệt như vậy hay sao? Đám cá lập tức bành trướng, hận không thể dàn hàng đi ngang như con cua --
"Chúng ta chính là bá chủ đại dương! Nhìn những nhân loại nhỏ bé này xem!"
Cô Ngũ xấu hổ thay, bọn họ có phải sợ mấy em đâu, kiêu ngạo cái gì không biết.
"Đi! Chúng ta đi máy bay! Trở về biển!"
"Tìm được rồi! Bọn họ bị bắt trên đường bỏ trốn."
Nguyên Ngải ngồi trong văn phòng, nghe được thông tin mọi người truyền lại.
"Bắt? Sao lại dính dáng tới cảnh sát, mọi người báo cảnh sát ư?"
Nhắc tới chuyện này, chủ nhiệm Khổng tức tới đau quai hàm: "Tụi nó chặn đường mấy chiếc taxi, kêu người ta chở đến sân bay, tới nơi thì tụi nó không trả tiền xe."
"Mấy người tài xế giảng đạo lý một hồi, tụi nó nói mình là bá chủ đại dương, coi chừng tụi nó xông lên gặm tài xế, thế nên cảnh sát tới."
"Thấy nhiều người nên cảnh sát điều một chiếc xe lớn tới tóm, được nửa chừng tụi nó lại bỏ trốn."
Chủ nhiệm Khổng ôm đầu: "Mấy đứa này còn biết cả chuyện đi máy bay, biết thành phố chúng ta không có biển nhưng đi máy bay là tới được nơi có biển."
"Máy bay không giống taxi, đi máy bay phải trả tiền trước." Nguyên Ngải nói.
Cô cũng không ngờ đám cá có thể nghĩ tới chuyện đi máy bay.
"Hiệu trưởng Phó, cậu xử lý chuyện này đi! Sở giáo dục bây giờ cũng điên đầu cả rồi, bảo chúng ta phải tìm được tụi nhóc về trong vòng hai giờ."
Phó Trăn vẫn luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng: "Trong vòng hai ngày."
"Không thể lâu thế được, cậu mà ra tay thì chỉ cần một giờ là xong xuôi hết, bên sở giáo dục biết cậu chỉ cần một giờ nên mới cho chúng ta hai giờ. Chẳng lẽ cậu muốn tôi trả lời với bọn họ là phải mất hai ngày?" Chủ nhiệm Khổng sực phát hiện, hiệu trưởng Phó hình như bắt đầu quan tâm tới mấy chuyện quản lý trường học rồi.
Trước kia anh sẽ giải quyết rất nhanh chóng, đảm bảo những chuyện vụn vặt này không ảnh hưởng đến cuộc sống đơn độc của mình.
"Cậu nói với bọn họ cần hai ngày thì bọn họ có gây phiền toái gì cho tôi không?"
"Không đâu, nhưng mỗi tháng chúng ta chỉ được đắc tội với sở giáo dục một lần thôi, hôm nay đã đắc tội bọn họ ở bảo tàng lịch sử rồi."
"Tôi ứng trước của tháng sau cho."
Chủ nhiệm Khổng còn có thể nói gì nữa, coi như dùng trước suất đắc tội sở giáo dục của tháng sau thôi, nghe cũng hợp tình hợp lý.
Nguyên Ngải nghĩ ngợi một lúc, vẫn quyết định ra ngoài tìm đám cá.
"Em ra ngoài một chút, tiết hai buổi chiều cho anh dạy thể dục đấy." Cô vẫn còn nợ thầy Phó thật nhiều tiết học.
Hiện tại đám trẻ của cô đã đuổi kịp tiến độ bài giảng môn ngữ văn, điều quan trọng nhất bây giờ là rèn cho bọn nhỏ tính tự giác, thỉnh thoảng thả lỏng chút cũng là chuyện cần thiết.
"Có vấn đề gì thì gọi cho anh." Phó Trăn biết Nguyên Ngải muốn ra ngoài tìm cá.
Ban ngày ban mặt, hai người cũng nỗ lực kiềm chế, dù sao vẫn đang ở trong trường.
Nguyên Ngải đáp một tiếng, lén nắm tay thầy Phó một chút rồi mới rời đi.
Nếu mục tiêu của đám cá là đi máy bay đến thành phố có biển, cô không cần phải đi đâu kiếm, cứ ra sân bay canh là được.
Ngoài sân bay, cô Ngũ cũng không tin nổi: "Mấy đứa bỏ trốn mà không đem theo tiền hả?"
"Thế giới hải dương không có cái gọi là tiền." Các bá chủ đại dương ha ha cười nhạo.
Cô Ngũ phải nghiêng đầu nể phục, ở đâu ra một đám tự đại đến mù quáng thế này?
"Nhưng thế giới nhân loại phải dùng đến tiền, chúng ta mà có tiền thì ban nãy đi xe đã không rắc rối như vậy." Cô Ngũ dù sao cũng yêu thích nhân loại, kiến thức về xã hội loài người hiển nhiên nhiều hơn đám cá.
"Muốn đi máy bay phải mua vé trước. Mấy đứa không có tiền thì đi máy bay thế nào được."
"Bọn này biến thành cá, đeo bám theo người khác." Cá mập trắng nói.
"Phải qua cổng an ninh đó."
Cá voi sát thủ vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cậu thiếu niên nhìn theo mọi người xung quanh, nhưng bọn họ thấy cậu thì tránh né.
Trong lòng cu cậu đã có kế hoạch: "Nếu cần tiền, chúng ta đi kiếm là được."
"Đám bọn mình đông người, đi chung thì không tiện kiếm tiền. Chúng ta tách ra đi, mỗi người tự đi kiếm tiền, khi nào có tiền rồi thì tụ tập lại đây." Cá voi sát thủ nói.
"Ý kiến không tồi!" Cá mập trắng vừa nói vừa để ý một nhân loại ở phía trước đang vội vội vàng vàng vào sân bay.
Cá mập trắng lập tức đi tới, túm lấy bả vai đối phương --
"Cô có bao nhiêu tiền? Đưa hết ra đây!"
Cá mập trắng suy nghĩ rất đơn giản --
Nhân loại muốn lấy gì của bọn họ sẽ xuống đại dương khống chế bọn họ, sau đó lấy thứ mình muốn đi.
Thế nên bọn họ muốn lấy thứ gì của nhân loại thì chỉ cần làm tương tự.
Nguyên Ngải quay đầu lại, nhìn thấy cá mập trắng tự dâng tới cửa.
Còn cá mập trắng chỉ thấy nhân loại này thật kỳ quái, sao lại không sợ mình?
Rốt cuộc, trong mắt cá mập trắng, nhân loại nào trông cũng na ná nhau.
Cho nên cậu nhóc không nhận ra được người đang đứng trước mặt chính là cô giáo nhân loại trong trường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right