Chương 108: Đại lão hổ tỉnh giấc

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 788 lượt đọc

Sau khi kết thúc tiết thể dục buổi chiều, Phó Trăn rời khỏi trường học.
Đi tìm đám cá kia.
Chẳng mấy chốc anh đã tìm được.
Nguyên Ngải dẫn một đàn yêu quái hải dương tới công trường xây dựng --
Mấy chàng thiếu niên trai tráng đang đẩy xe chở gạch.
Nguyên Ngải nói: "Ráng kiếm tiền là được đi máy bay rồi nè."
Cá mập trắng tức khắc được tiếp thêm sức lực, đẩy xe vùn vụt như bay.
Công nhân bên cạnh ai nấy đều ngây người, mấy cậu trai trẻ này khỏe thật.
Cô Ngũ hỏi nhỏ: "Sao cô Nguyên thuyết phục được bọn nhóc vậy?"
Cô Ngũ cũng cố gắng khuyên nhủ đám cá lắm, kết quả, cá mập trắng quyết định cướp tiền để đi máy bay.
Lý luận của cu cậu là --
"Nhân loại muốn gì từ cá sẽ thẳng tay cướp bóc, vậy khi em muốn gì thì cũng có thể trực tiếp đoạt lấy từ nhân loại chứ."
Lý luận này phải phản bác lại thế nào? Nguyên Ngải chỉ nói: "Các em cũng ăn cá mà."
Bất kỳ sinh vật nào trên cõi đời này cũng là một phần của chuỗi thức ăn, điều sai trái là việc săn bắt bừa bãi.
Nguyên Ngải nói như vậy với cậu nhóc, rồi đe dọa cậu mà còn cướp bóc, cảnh sát sẽ cầm súng tới bắt cậu.
Cá mập trắng liền không dám hó hé nữa.
Nguyên Ngải cùng cô Ngũ ngồi xuống bên cạnh công trường, cô Ngũ vẫn chưa rõ lắm, nhưng cũng không hỏi tiếp.
Bởi vì cô Ngũ vẫn còn thắc mắc một chuyện khác --
"Tại sao bọn trẻ ở hải dương không muốn trở thành nhân loại nhỉ?"
Nguyên Ngải nhìn mấy cậu thiếu niên cao to đang chăm chỉ kiếm tiền, có công nhân đang bắt chuyện với cá mập trắng và cá nhà táng.
"Bởi vì chẳng ai buộc bọn trẻ phải trở thành người." Nguyên Ngải đáp.
Cô Ngũ sửng sốt một lúc, nhớ ra đám cá vốn sinh ra ở biển cả. Hôm nay cô dành cả ngày ở bên đám trẻ hải dương, bọn nhóc luôn miệng nói muốn quay trở lại biển, trở về làm cá.
Cô Ngũ không hiểu tại sao lại thế, nhưng trong lòng cũng có chút hâm mộ. Bọn trẻ luôn vui vẻ, luôn kiêu hãnh mình là bá chủ đại dương, ngay cả khi... ngoại trừ cá voi sát thủ, có đứa nào là loài cá nhân loại thích đâu.
Nhất là cá mập trắng.
Nhân loại sợ hãi, cũng chán ghét cậu nhóc. Nhưng cá mập trắng không thèm bận tâm.
Hồi đi học cô Ngũ cũng gặp được những yêu quái ghét nhân loại, nhưng không giống bọn nhóc hải dương này, các yêu quái trong trường đều nỗ lực học tập để tiến vào xã hội nhân loại.
Cho dù bề ngoài bọn họ biểu hiện thế nào, trong thâm tâm đều khao khát trở thành nhân loại.
Nhưng đám cá thì khác, bọn trẻ hoàn toàn không mong muốn trở thành con người, cũng chẳng phiền lòng khi có ai ghét bỏ mình.
Bọn trẻ cho cô Ngũ thấy một cách sống hoàn toàn mới.
Thế nên cô Ngũ không hiểu.
Nguyên Ngải phát hiện vẻ mặt cô Ngũ thay đổi, đây cũng là mục đích mà cô để cô Ngũ dẫn đoàn học sinh hải dương.
Nguyên Ngải cũng không thúc giục cô Ngũ nghĩ thật kỹ về chuyện này, cứ để cô ấy suy nghĩ chậm rãi, cô chỉ nhìn về hướng đám cá.
Cá mập trắng cùng cá nhà táng một tay đẩy xe gạch vèo tới đích đến.
Bên cạnh có chú công nhân luống tuổi gầy gò, đẩy xe gạch nhỏ trông cũng vô cùng cố sức, thấy mấy cậu trai trẻ nhanh nhẹn như vậy, chú ta không nhịn được mà cảm thán: "Bọn chú vừa nói với nhau, mấy đứa còn trẻ thế này mà đến công trường làm gì chứ, giờ mới thấy, sức khỏe mấy đứa như vậy mà không tới công trường làm thì đúng là đáng tiếc."
Cá mập trắng giờ đây đã không sợ nhân loại: "Bọn này là bá chủ đại dương, đương nhiên không giống mấy chú rồi."
Chú công nhân bật cười: "Người trẻ bây giờ thú vị quá."
Cá mập trắng lại đẩy thêm hai xe nữa, rồi cậu phát hiện nhân loại kia vẫn chưa đẩy xong xe chở gạch ban nãy: "Chú đẩy chậm vậy có kiếm được tiền không?"
Thảo nào con người lại xuống biển bắt cá, bởi vì không kiếm được tiền trên đất liền.
Chú công nhân đỡ eo, thở dài một hơi rồi nói: "Chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng biết thế nào bây giờ? Trong nhà còn đứa con học cấp III."
"Con?" Cá mập trắng có chút bất ngờ: "Chú có con hả?"
"Chẳng lẽ không có?"
Cá mập trắng nghĩ thầm, do cậu chưa gặp được nhân loại nào có con, nên mới thấy lạ mà thôi.
Cá mập trắng không để ý đến chú công nhân nữa, tiếp tục đẩy xe gạch.
"Cô Nguyên, bọn nhóc nói chuyện với nhân loại có ổn không?" Cô Ngũ dò hỏi.
Nguyên Ngải quay đầu sang: "Cô theo dõi bọn trẻ cũng đã một lúc rồi, mấy đứa nó thật ra có làm hại ai đâu, chỉ là không biết quy tắc của xã hội nhân loại mà thôi."
Lúc Nguyên Ngải nói lời này, có người ngồi xuống bên cạnh cô.
Nguyên Ngải không nhìn cũng biết người nọ là ai, cô vội vàng ôm cánh tay đối phương: "Đừng bắt bọn nhóc, đợi chút đã."
Phó Trăn nhìn đám cá đang hăng say lao động, nhân loại bên cạnh anh cũng đang nhìn cùng hướng. Phó Trăn không làm gì, từ góc nhìn của anh, anh thấy người ngồi bên như được bao phủ trong cái ráng vàng của hoàng hôn.
"Em muốn các yêu quái nhìn thấy thế giới của nhân loại sao?"
Nguyên Ngải lắc đầu: "Em không biết nữa. Em chỉ muốn đám trẻ có cơ hội thực sự để hiểu về thế giới nhân loại, chứ không phải ngồi lì trong trường lớp học các bài giảng của con người."
Dựa theo tính tình của đám cá, hẳn là lúc ở trường cũng không lọt được chữ nào vào đầu.
"Trước giờ bọn trẻ chưa từng được lựa chọn, em muốn mấy đứa nó được lựa chọn."
Yêu quái hải dương sợ hãi nhân loại, chỉ yêu biển cả, bởi vì bọn trẻ sinh ra trong đại dương, đó là ngôi nhà mà bọn trẻ đã lớn lên, cho dù ở đó tiềm ẩn bao nhiêu nguy cơ, chúng vẫn cảm thấy thoải mái.
Thế giới nhân loại, xã hội nhân loại, đó là nơi yêu quái hải dương chưa từng biết đến, thế nên đám cá mới sợ hãi, thà trở về những ngày săn đuổi dưới nước cũng không muốn ở cùng loài người.
Bởi vì ngay cả khi còn nhỏ lẫn lúc này, chưa từng có ai cho bọn trẻ được lựa chọn, được nhìn thấy một thế giới nào khác thế giới dưới mặt nước.
Nguyên Ngải lặp lại lần nữa: "Em muốn đám trẻ được lựa chọn."
"Rằng nếu xã hội nhân loại không tệ đến thế, thậm chí còn an toàn hơn cuộc sống dưới biển, các yêu quái hải dương có nguyện ý ở lại đây không."
Phó Trăn quay đầu lại, nhìn thấy chủ nhiệm Khổng cùng chủ nhiệm Thu bên sở giáo dục đã đuổi đến, còn có cô Hồ.
Chủ nhiệm Thu sửng sốt một lát, những năm gần đây, chỉ cần không ai dại dột trêu chọc đại lão hổ, anh sẽ yên lặng ngủ say ở trường Thành Nam.
Nhưng các yêu quái chưa bao giờ quên, khi đại lão hổ chưa đến trường Thành Nam đã từng được đề cử cho vị trí Yêu Vương.
Hiện tại, đại lão hổ tỉnh giấc, anh ngồi trong hoàng hôn ấm áp, nhưng ánh vàng trong mắt anh lạnh lùng tàn nhẫn.
Chủ nhiệm Khổng cười giải hòa: "Nhìn tình huống trước mắt thì bọn học sinh cũng không gặp rắc rối gì hết."
Chủ nhiệm Thu đi cùng chủ nhiệm Khổng tiến lại gần.
Nguyên Ngải quay đầu lại xem, nhìn thấy chủ nhiệm Thu, cô cũng không hoảng hốt chút nào.
Chủ nhiệm Thu nhìn nhân loại, vẻ mặt trở nên phức tạp, đã lâu lắm rồi ông không nghe tin gì về giáo viên nhân loại này.
Lần cuối ông nghe là khi cô bị mọi người ở trường học xa lánh.
Thế mà hôm nay, bên bảo tàng lịch sự lại báo cáo --
"Phó Trăn dẫn một nhân loại vào bảo tàng."
Phó Trăn? Nhân loại? Vậy thì chỉ có thể là cô giáo nhân loại, nhưng không phải cô ta không biết chuyện về yêu quái sao?
Chủ nhiệm Khổng nói nhỏ: "Cô Nguyên không biết bọn nhóc là cá, thấy tụi nó không chịu tham quan bảo tàng mà bỏ chạy nên phạt tụi nó ra công trường làm việc."
Chủ nhiệm Thu nheo mắt: "Hôm nay nhân loại đến bảo tàng lịch sử cho yêu quái mà còn không biết mấy đứa này là cá ư?"
Cô Hồ vội vàng nói: "Nhất định chưa biết đâu!"
Chủ nhiệm Khổng vô cùng xấu hổ nhưng vẫn cười lễ phép.
Cô Hồ đã biết chuyện của cô Nguyên từ mấy tháng trước, nhưng cô còn vui vẻ kết bạn với cô Nguyên.
Giám đốc sở thú, tài xế lái xe trường học, tài xế bên vận tải chuyển trường, cả các giáo viên lẫn học sinh trong trường nữa.
Tất cả các yêu quái từng tiếp xúc với cô Nguyên, đều rõ cô Nguyên đã biết về thế giới yêu quái.
Thế nhưng chẳng ai báo cáo chuyện đó cho chủ nhiệm Thu.
Một tên yêu quái thất bại như vậy, ai mà thèm chơi cùng!
"Tình huống của cô Nguyên có hơi phức tạp. Nếu anh có ý kiến gì thì bàn với hiệu trưởng Phó nhé."
Nói xong lời này, chủ nhiệm Khổng giống như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, nhắc nhở thêm: "Nhưng anh bàn sơm sớm chút, tuần sau hiệu trưởng Phó tới kỳ nghỉ xuân rồi, tới lúc đó chắc sẽ khó tìm người."
Cô Hồ ở bên cạnh không nói nên lời, nghĩ trong bụng, chủ nhiệm Khổng thật là thâm độc, bảo một con chim đỗ quyên đi tìm lão hổ để mách lẻo về người yêu của lão hổ.
Chủ nhiệm Thu cố nén cơn giận, ai mà không biết đại lão hổ năm nào cũng đón mùa xuân một mình.
Ai mà không biết mùa xuân là mùa anh hung bạo nhất, ngay cả hổ cái lại gần cũng phải bị đánh!
Vậy mà còn kêu cái thân quèn này đi thương thảo?
Chủ nhiệm Thu đành nói: "Cũng không phải chuyện gì to tát, tôi báo lên tòa án động vật là được, để bọn họ giải quyết."
"Phải, tòa án động vật cũng chuyên xử lý mấy chuyện thế này. Chưa biết thì không sao, biết rồi thì phải xử lý thôi!"
Cô Hồ đứng một bên sốt sắng thay, sao con công xanh này lại hùa theo chủ nhiệm Thu mà không tận lực khuyên ngăn chứ.
Chủ nhiệm Khổng thở dài một hơi: "Haizz, nhưng cô Nguyên là giáo viên mà hiệu trưởng trường bọn tôi thích nhất đấy."
Cô Hồ lại nghĩ thầm, nói thế cũng có ích gì đâu.
Chủ nhiệm Thu nghe thấy vậy liền ngẩng đầu nhìn lên đằng trước, bên cạnh đại lão hổ mà ngay cả hổ cái không thể đến gần kia giờ đây nhiều thêm một nhân loại, anh còn đang xoa đầu nhân loại.
Chủ nhiệm Thu cũng là một yêu quái già đời, sực nhận ra có lẽ chuyện về giáo viên nhân loại đã không ít người biết, nhưng không một ai báo cáo lên tòa án động vật.
Bởi vì một khi báo cáo lên tòa án, tòa án buộc phải xử lý theo nguyên tắc bảo vệ bí mật cho yêu quái, tới khi đó lại xung đột với Phó Trăn.
Cứ như vậy, tòa án lại càng hận kẻ đã báo tin, mà bên Phó Trăn càng không phải nhắc tới.
"Thôi, chuyện có lớn đâu, hà tất phải làm phiền đến bên tòa án." Chủ nhiệm Thu đáp.
Cô Hồ hoang mang không thôi, tình thế sao đột nhiên thay đổi 360 độ thế này? Quả nhiên, đời này cô chỉ có thể làm một công chức nho nhỏ và ngủ một chú báo săn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right