"Cô Nguyên, đúng là chân nhân bất lộ tướng, cô quen biết bạn bè như thế ở đâu vậy?" Chủ nhiệm Khổng bẽn la bẽn lẽn: "Cô hỏi giùm tôi xem người ta có bằng lòng làm bạn với một sinh vật có nguy cơ tuyệt chủng không?"
Chủ nhiệm Thu khinh thường trong lòng, ở thành phố Phù Dung mà có sân bay, máy bay riêng... chắc chỉ được vài người.
Cô giáo nhân loại nhỏ bé này mà quen biết được những nhân vật tầm cỡ ấy sao? Nghe cô dạ vâng cảm ơn, vất vả rồi thế kia, hẳn là không quá thân thiết, rõ ràng cũng đi năn nỉ người ta mà thôi.
Nguyên Ngải chỉ cười nói: "Bạn của tôi cũng là bạn của người ấy, không có gì khác nhau hết."
Đám cá thì chẳng quan tâm gì, chỉ cần có thể giúp đám bọn họ trở về biển cả thì đều là nhân loại tốt.
Cá nhà táng cầm tiền, hỏi: "Vậy giờ tụi mình đi ăn bữa cá không? Đói quá!"
Cá mập trắng khoát tay: "Đi thôi."
Rồi mới quay sang nói với cô Nguyên: "Cô Nguyên, bọn này mời cô đi ăn chung."
Cá mập trắng cảm thấy mình là một con cá tốt, ban nãy mắng oan cô giáo, cho nên phải mời cô một bữa để bù đắp.
Nguyên Ngải và mọi người cũng chưa ăn gì, nếu chuyện đã giải quyết xong xuôi thì có thể đi cùng bọn nhóc.
Chủ nhiệm Thu đảo mắt, vội vàng nói: "Tôi còn có chuyện về trước, hôm nay không ăn cùng mọi người được rồi, để lần sau nhé."
Cá mập trắng không quen yêu quái này, nói thẳng: "Bọn này đâu có mời ông, không đi thì thôi đừng nguyền rủa người khác, còn có lần sau nào nữa, trừ phi ông xuống biển được."
Xuống biển? Chủ nhiệm Thu đột nhiên bị chọc trúng chỗ đau, sắc mặt đen thui. Nguyên hình của ông là chim đỗ quyên, cha mẹ cũng là yêu quái đỗ quyên.
Nhưng chủ nhiệm Thu lớn lên trong gia đình nhân loại, cũng phải đi học, kiếm điểm tình nguyện, trầy trật lắm mới vào được đại học.
Các yêu quái khác có thể đến sở thú làm tình nguyện, cũng có thể xuống biển, có kẻ hầu người hạ, kiếm điểm dễ như cho.
Ông là chim đỗ quyên, không xuống biển được.
Thế nên bị người khác nhắc tới chuyện này, trong lòng lập tức khó chịu.
Chủ nhiệm Thu hậm hực bỏ đi, vấp chân suýt ngã, khiến đám cá được trận cười to.
Nhưng chủ nhiệm Thu rời đi trước cũng không phải lấy lý do mà thực sự có việc.
"Có cách nào để một đám yêu quái không có thể căn cước đi máy bay tới biển Tứ Á không?" Vừa về tới văn phòng, chủ nhiệm Thu đã hỏi trợ lý đang ngồi sắp xếp tài liệu.
Trợ lý ngẩng đầu lên đáp: "Có đó."
Chủ nhiệm Thu vui mừng khôn xiết, ông không cho rằng kế hoạch của cô giáo nhân loại sẽ thành công, nhưng ông phải khiến nó thành công.
"Cách gì?"
Trợ lý nghiêm túc nói: "Nằm mơ nhé." Giọng điệu chẳng khác gì đang bàn một kế hoạch cực kỳ cẩn trọng.
Chủ nhiệm Thu: "... Trừ cái đó ra."
"Vẫn còn cách khác."
"Cách gì?" Chủ nhiệm Thu hỏi.
"Anh có máy bay riêng, sân bay tư, vậy thì có thể xin một đường bay riêng, không qua cửa an ninh mà vẫn tới được đích đến."
"Nhìn tôi giống có không?" Chủ nhiệm Thu nghiến răng nghiến lợi.
"Không giống, nên tôi kiến nghị anh sử dụng cách 1 đi, cách đó có vẻ thực tế hơn."
Chủ nhiệm Thu ấn huyệt thái dương trên trán, sớm muộn gì cũng có ngày ông sa thải tên trợ lý này.
"Thành phố Phù Dung có 2 sân bay tư nhân, cậu giúp tôi liên hệ chủ sân bay đi." Chủ nhiệm Thu tự mình nghĩ biện pháp.
"Ok."
Chủ nhiệm Thu thở dài một hơi, tuy rằng tên trợ lý này không đáng tin cậy nhưng được cái quen biết rộng.
"Nếu tôi có cách thức liên hệ với bọn họ, tôi nhất định sẽ giúp anh."
Chủ nhiệm Thu tức muốn rụng lông: "Không có thì đi kiếm đi!"
"À."
Trợ lý bắt đầu mở mạng lên, bắt đầu sử dụng chiến thuật biển người để tìm kiếm thông tin của chủ sân bay tư nhân, Nguyên Mẫn.
Chiến thuật biển người là một thuật toán trên internet, dựa trên cơ sở lý luận rằng hai người xa lạ trên thế giới này luôn có mối quan hệ với nhau thông qua bảy, tám hay mấy chục người gì đó.
Chỉ cần đăng nhập vào hệ thống rồi gõ tên mình và tên mục tiêu vào, máy tính sẽ tính ra cần phải thông qua những người nào để liên hệ được tới mục tiêu.
Trợ lý nhập tên mình và tên Nguyên Mẫn vào, chờ đợi máy tính tính toán xem phải thông qua bao nhiêu người để liên lạc được với vị đại gia sân bay tư này.
"Chào cô, tôi là tài xế Tiết Xán đây, hôm nay tôi nhận được nhiệm vụ tìm thông tin người. Cô có biết số điện thoại của Lý Tuyết Phong không? Nếu có cô gửi số điện thoại của người đó cho tôi với nhé, tiền thưởng của nhiệm vụ này tôi sẽ chia cho cô một nửa."
Nguyên Ngải nhận được tin tức, tài xế xe tải? Là mẹ của em bé báo tuyết sao? Lý Tuyết Phong? Cô biết Lý Tuyết Phong, đây là trợ lý của mẹ cô, chuyên phụ trách những chuyện đối ngoại cho công ty.
Nguyên Ngải lấy làm lạ, nhưng đa số những người xin số điện thoại của Lý Tuyết Phong là để bàn chuyện hợp tác làm ăn.
Thế nên Nguyên Ngải nhắn tin báo cho Lý Tuyết Phong.
"Cô Nguyên, cô có ăn cá không? Bọn này gọi cho cô cá hầm cải chua nhá." Cá mập trắng nói.
Nguyên Ngải buông điện thoại, nhìn cậu học trò cá mập trắng đã có thể trò chuyện tự nhiên với người phục vụ.
Một ngày ở công trường đâu phải là lãng phí.
"Được."
Bên kia, trợ lý chủ nhiệm Thu nhận được số điện thoại.
Trước khi đóng trang web trên máy tính, màn hình hiển thị phương án 2 để kết nối tới mục tiêu cần thông qua 7 người, bên cạnh có một dấu tích.
Mà phương án 1, chỉ cần 2 người --
Một, tìm chủ nhiệm Thu để xin số điện thoại Nguyên Ngải (quan hệ kẻ thù với mục tiêu).
Hai, tìm Nguyên Ngải để xin số điện thoại Nguyên Miễn (quan hệ cha con với mục tiêu).
Trợ lý nhìn chằm chằm phương án 1 một hồi lâu, chủ nhiệm Thu đợi đến sốt ruột: "Cậu nhanh nhẹn lên chút được không, hồi trước tôi dùng cái hệ thống này đâu có lề mề như cậu, chẳng trách đã năm, sáu năm mà cậu vẫn kẹt mãi ở vị trí trợ lý này!"
Trợ lý nhìn mặt chủ nhiệm Thu, thầm nghĩ, chắc chắn mình không muốn hỏi xin cái gì từ người này.
Thế nên trợ lý quyết định lựa chọn phương án số 2 cho dù phải đi đường vòng tận 7 người, ít ra không có ai tính tình tệ như ông nội trước mặt.
Sau mấy phút, trợ lý nhận được số điện thoại cần tìm, nhanh chóng gửi cho chủ nhiệm Thu.
Tìm được số điện thoại, chủ nhiệm Thu vội vàng gọi qua, mình là chủ nhiệm ở sở giáo dục, chắc người ta cũng nể mấy phần mặt mũi.
Rất nhanh liền có người bắt máy.
Đoạn kịch nhỏ:
Ở sở thú, các yêu quái đang trả lại sách cho Nhiếp Bá Thiên.
Nhiếp Bá Thiên gom sách về rồi dựng một tấm bảng lên --
"Ba đồng một bản photo! Ba đồng giá siêu hời, ba đồng không hề lừa đảo, chỉ cần bỏ ra ba đồng là có thể hưởng thụ được tài nguyên mà người khác tốn 20 vạn mới có được."