Chương 112: Cá voi sát thủ con

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 2,847 lượt đọc

Đám cá vui sướng ăn cá nấu cay, cá hầm cải chua, cá xốt chua ngọt.
Ngày mai là được trở về biển rồi.
Thật phấn khích.
Cá voi sát thủ yên tĩnh nhất trong đám cá, khi các đồng bạn hân hoan, chỉ có cậu nhóc lặng lẽ ngồi một góc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cô giáo nhân loại.
Cậu sẽ quay lại biển, các anh em đều về, cậu cũng phải về. Không có cậu, nhóm người này sớm muộn gì cũng trở thành thức ăn cho các loài cá lớn.
Cô giáo nhân loại đang ăn, không giống đám cá bọn họ, nhân loại ăn chậm nhai kỹ, đôi khi trên mặt còn hiện lên ý cười, giống như một chú cá voi sát thủ nho nhỏ mới sinh.
Rồi cậu nhìn về phía những người anh em của mình, bây giờ bọn họ ăn được món ngon cũng sẽ thật vui vẻ.
Không giống như khi ở đại dương, chỉ biết cắn ngoạm, nuốt trọn, còn phải canh chừng xung quanh có kẻ săn mồi nào khác không.
Đồ ăn dưới đó có hương vị gì, chính bọn họ cũng không để ý.
"Cá voi sát thủ, vui không?" Cá mập trắng vỗ vai cậu bạn: "Anh em chúng ta sắp được trở về rồi, sau này, trời cao biển rộng!"
Còn học được thành ngữ của nhân loại.
Cá nhà táng ở bên cạnh không ngừng gật đầu hưởng ứng.
Cá voi sát thủ chỉ biết ôm đầu, một đứa là loài cá voi sát thủ thích cắn chết nhưng không ăn, một đứa là thức ăn chính của cá voi sát thủ.
Cậu không tài nào hiểu nỗi, nhân loại đã không còn uy hiếp gì với bọn họ nữa.
Vì sao bọn họ vẫn muốn trở về đại dương.
Về làm gì? Làm đồ ăn cho loài khác sao? Các anh em ở đây, phần lớn đều là nguồn thức ăn đa dạng cho loài cá voi sát thủ, chẳng hạn như cá mập trắng, trong mắt cá voi sát thủ thì chẳng khác gì một miếng gan cá béo bở.
Mà cá mập trắng hoàn toàn không nhận ra điều đó, ở trong xã hội lâu vậy rồi mà vẫn không học được tính cảnh giác.
Bá chủ hải dương chân chính nhìn sang cô giáo nhân loại đang ăn nhỏ nhẹ như cá voi con, thở dài một hơi, rồi quay sang nhắc nhở bạn bè: "Sau này trở về nhớ phải cảnh giác mọi thời khắc."
Không thể lười nhác như lúc ở thế giới nhân loại được.
Cá mập trắng nói: "Yên tâm, mọi người ở đây đều là những bá chủ đại dương đã trải qua xã hội nhân loại, đều là người có kinh nghiệm."
Cá voi sát thủ: "..."
"Cá voi sát thủ trông vẫn ủ rũ lắm." Cô Ngũ nói nhỏ, cậu nhóc thật sự quá nổi bật giữa đám cá hào hứng.
Nguyên Ngải nhìn sang, thấy được vẻ mặt buồn bã của cậu học trò.
Cá voi sát thủ vẫn luôn có gì đó kỳ lạ, ngay cả lần giao lưu hai trường Thành Nam Thành Bắc lúc trước, giữa đám bạn sống động, vừa hô khẩu hiệu theo đuổi tự do vừa chạy trốn nhân loại, cá voi sát thủ chỉ an tĩnh đi theo, không nói nhiều lời, trên mặt cũng không mấy cảm xúc.
Sau đó, sáp nhập hai trường, nghe các thầy cô bên Thành Bắc nói cá voi sát thủ đã có công lớn trong việc thuyết phục mọi người.
Rồi sau khi sáp nhập, đám cá mập trắng bắt đầu tiếp xúc nhân loại, cá voi sát thủ lại lẳng lặng ở một bên theo dõi, không làm gì.
Giống như một người quan sát lạnh nhạt.
Nguyên Ngải nhìn ra được tâm tư của đám nhóc cá mập trắng, cá nhà táng.
Nhưng cô không nhìn thấu được cá voi sát thủ, mãi đến hôm nay cậu nhóc mới cư xử khác thường.
Bắt đầu từ lúc ở sân bay, Nguyên Ngải đã phát hiện bộ dạng rầu rĩ của cá voi sát thủ, tới công trường, thái độ tiêu cực của cu cậu càng hiện rõ.
Cô Ngũ nói nhỏ: "Cô Nguyên, cá voi sát thủ lại nhìn cô kìa, lạ ghê."
Nguyên Ngải giương mắt lên xem, vừa lúc cậu nhóc quay đầu lại, không nhìn cô nữa.
Nguyên Ngải đang muốn bàn bạc lại với Phó Trăn, nhưng anh đã bị chủ nhiệm Khổng dẫn ra ngoài.
Chủ nhiệm Khổng ăn uống no say thì gọi hiệu trưởng Phó ra nói chuyện riêng, tận tình khuyên nhủ: "Hiệu trưởng, chuyện này không ổn đâu!"
"Tới lúc đó cậu sẽ bị truy cứu trách nhiệm, cậu không thể cư xử cảm tính vậy được."
"Cô Nguyên không biết quy tắc trong giới yêu quái chúng ta, nhưng cậu biết, bên kia chắc chắn sẽ tìm đến cô Nguyên, bởi vì cô ấy là nhân loại, tòa án động vật sẽ xóa bỏ ký ức của cô ấy." Chủ nhiệm Khổng cảm thấy đại lão hổ sau khi yêu đương đã biết nuông chiều phối ngẫu rồi.
Nhưng có chiều cũng một hai vừa phải thôi chứ.
Chờ chủ nhiệm nói xong một tràng dài, Phó Trăn mới lên tiếng: "Vì sao chúng ta vớt bọn nhóc từ dưới biển lên?
Chủ nhiệm Khổng do dự một lát: "Vì tiền?"
"Không phải mục đích của tôi, mục đích của phía chính phủ kìa." Phó Trăn ấn huyện Thái Dương.
Quả thật mục đích của anh là tiền.
"Chính phủ muốn các yêu quái hải dương thoát khỏi cảnh cá lớn nuốt cá bé, trở về thế giới nhân loại." Rốt cuộc, bọn họ là yêu quái, là những sinh vật có trí tuệ, quan trọng hơn hết, yêu quái là do nhân loại sinh ra.
Cho dù cha mẹ các yêu quái đã phóng sanh bọn trẻ, nhân loại vẫn có trách nhiệm đưa bọn trẻ trở lại đúng thế giới mình thuộc về.
"Hiện tại bọn nhóc có thừa nhận mình là nhân loại không? Có khả năng thi đậu vào kỳ thi đại học chỉ còn mấy tháng nữa không?"
Chủ nhiệm Khổng nhìn vào bên trong, đám cá đang hoan hô nhảy múa nhân dịp được trở về biển cả, câu trả lời là gì đã quá rõ ràng.
Ngay cả khi đề thi chỉ có năm câu, đám nhóc này cũng không thể nào đậu nổi.
"Không thi đậu sẽ bị đưa đến thủy cung, đều là làm động vật, trở về biển cả sẽ phù hợp với bọn trẻ hơn." Phó Trăn nói.
Chủ nhiệm Khổng mở to hai mắt, hiệu trưởng Phó mà cũng có ngày suy nghĩ được thế này.
Chẳng lẽ là sức mạnh của tình yêu?
"Vậy còn cậu thì sao? Cậu định đối mặt với Yêu Vương thế nào?"
"Sẽ ổn thôi." Phó Trăn nói.
Thời điểm hai người trở vào trong, đám cá đang nốc coca ừng ực, bộ dạng lại hệt như vừa uống bia rượu, đi mấy bước cũng loạng chạ loạng choạng.
Chủ nhiệm Khổng có chút đau đầu, cá mập trắng đang dẫn đồng bạn tới trước mặt cô Nguyên.
Trước giây phút ly biệt, đám bọn họ nói rất nhiều thứ về thế giới nhân loại.
Nói một hồi mới sực nhận ra, thời gian này cô giáo nhân loại đã giúp đỡ mình nhiều thế nào.
"Thật ra cô giáo nhân loại cũng không tệ lắm, cô giáo chưa từng dọa chúng ta lần nào."
"Chúng ta không đi học, cô giáo cũng không nặng lời bao giờ."
"Cô giáo còn dạy chúng ta cách kiếm tiền, các thầy cô khác chưa từng dạy chúng ta kiếm tiền."
"Đáng tiếc không biết kiếm tiền sớm hơn, nếu không chúng ta đã có thể ăn cá cay, cá kho mỗi ngày."
"Chúng ta không có thẻ căn cước, không mua được vé máy bay, cô giáo còn tìm máy bay riêng cho chúng ta."
"Chúng ta còn mắng cô giáo là đồ lừa đảo, vậy mà cô không hề nổi giận."
Tổng kết lại, đám cá phát hiện cô giáo nhân loại thật sự quá tốt, đám cá bọn họ cư xử không đúng, thế nên cả bọn gấp gáp chạy tới trước mặt Nguyên Ngải, nói chuyện với cô.
Đợi đám cá nói xong, Nguyên Ngải nhìn về phía cá voi sát thủ đứng cuối cùng.
"Cá voi sát thủ, có thể nói chuyện riêng với cô một lát không?"
"Cô giáo, cậu ấy nhát gan, cô muốn nói gì cứ nói với em." Cá mập trắng lập tức tiến lên.
Ngay lập tức, cu cậu bị xách qua một bên, cá voi sát thủ đi tới trước mặt cô giáo nhân loại, gật đầu.
Hai người cùng nhau đi ra bên ngoài quán ăn.
Phố xá mới lên đèn sáng rực, tốp ba tóp năm người đi đi lại lại.
"Cá voi sát thủ, em có muốn trở về biển không?" Nguyên Ngải hỏi.
Bộ dạng cả ngày nay của cậu nhóc làm Nguyên Ngải nghĩ tới một lý do.
"Có khác gì nhau đâu?" Cá voi sát thủ nhìn thế giới của nhân loại, ở đây an toàn dễ chịu biết bao.
Bạn bè của cậu nếu sống ở đây cũng có thể an yên qua ngày.
"Nếu em thích thì hãy ở lại." Nguyên Ngải nói.
Cá voi sát thủ nhìn cô giáo nhân loại, rồi lại nhìn sang những người anh em của mình.
"Cô Nguyên, cô nghĩ bọn họ trở về biển có thể sống quá hai ngày không?"
Nguyên Ngải không hiểu rõ về thế giới dưới mặt nước, nhưng nghe thấy lời này, cô cũng đoán được cá voi sát thủ có chỗ khó xử.
Cô quay đầu nhìn đám cá ở bên trong, các mỹ nhân ngư đang uống coca ăn cá hầm, cười khà khà.
Rồi cô nói: "Em lưu số điện thoại của cô đi, có lẽ sau này sẽ hữu dụng."
"Được ạ."
Nguyên Ngải đọc số điện thoại cho cậu nhóc, sau đó xoay người đi vào trong.
"Cô Nguyên?"
Nguyên Ngải quay đầu lại, bóng dáng cá voi sát thủ lấp ló sau bóng cây, cô không nhìn rõ sắc mặt cậu học trò.
"Có chuyện gì sao?"
Cá voi sát thủ nuốt xuống lời muốn nói: "Không có gì đâu cô."
Vốn dĩ cậu nhóc muốn ôm tạm biệt nhân loại một chút.
Nhưng hiện tại cậu đang ở nhân hình, mà thế giới nhân loại có vẻ rất chú trọng chuyện nam nữ thụ thụ bất thân.
Trong khoảng thời gian này cá voi sát thủ thường tìm hiểu về lịch sử, đời sống của nhân loại.
Sau này, cậu chỉ còn có thể nhìn thấy nhân loại ở trên thuyền, khi cậu chìm dưới mặt nước.
Nhắc tới chuyện này, trong chủng tộc cá voi sát thủ từng có một vị ôm lấy nhân loại bị rơi xuống biển.
Bà nói, nhân loại nhỏ bé mềm mại, tựa như chú cá voi mới sinh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right