Nguyên Ngải là một đứa trẻ lớn lên ở thành phố, sau này đi dạy ở vùng núi cũng chỉ quan tâm chủ yếu đến bọn trẻ nơi ấy, đây vẫn là lần đầu tiên cô thật sự cảm nhận được thiên nhiên.
Làn gió lướt qua người không quá lạnh, dưới bầu trời đầy sao, dường như cô nghe được cả thanh âm những vì tinh tú rung động, khiến linh hồn cô tựa hồ cũng đang hòa chung nhịp rung rinh.
Trên cây có một mùi hương rất dễ chịu, là mùi hương thuộc về riêng thiên nhiên, Nguyên Ngải nhắm mắt lại.
Kỳ lạ là, sáng hôm sau tỉnh dậy, cô không còn cảm giác phấn chấn sau khi ăn được "đồ bổ" như hồi trước nữa.
Nửa đêm hôm qua cô được bế trở lại lều, thế nên chẳng thấy lạnh chút nào, người nào đó bên cạnh vẫn còn nóng rực. Nguyên Ngải vừa mới thức giấc lại không nhịn được mà ngáp một cái, không hiểu sao lại buồn ngủ rồi.
Hôm nay là thứ bảy, cô đã cố tình chọn thời điểm này để có thể cùng chàng hổ thư giãn một chút.
Thực ra... cô vẫn mang theo mấy bài kiểm tra mà học sinh đã làm hôm thứ sáu.
Nguyên Ngải lấy bút ra, bắt đầu chữa bài.
Được một lúc thì người bên cạnh tỉnh dậy.
Người ấy tỉnh rồi, cứ nhìn cô cười tủm tỉm.
"Vui đến thế sao?"
Phó Trăn không nói gì, chỉ biến lại thành nguyên hình, dụi dụi đầu hổ mềm mại vào cổ cô.
Nguyên Ngải đành phải xoa đầu chàng hổ: "Thầy Phó, đừng chơi xấu nữa, biến lại thành người đi, chúng ta nói chuyện một chút."
Thầy Phó mỗi lần có cảm xúc, dù vui hay buồn, đều thích biến về nguyên hình.
Nguyên Ngải giữ chặt thầy Phó hổ: "Biến lại thành người mau lên, chúng ta nói chuyện nghiêm túc. Tại sao anh lại nghĩ em muốn chia tay hả?"
Chỉ mỗi một câu "chán rồi" thì hẳn không đến mức như vậy.
Đại lão hổ có vẻ tâm trạng đang khá tốt, sờ vào thấy lông mềm mượt hơn mọi khi, Nguyên Ngải tranh thủ vuốt ve cái bụng lông xù của anh thêm một lúc.
Mềm mềm, mịn mịn, cảm giác còn thích hơn cả cơ bụng lúc ở nhân hình.
Kết quả, ngay giây sau, Phó Trăn biến lại thành người, áo sơ mi mở bung, lộ ra lồng ngực rắn chắc, cơ bụng rõ nét.
Nguyên Ngải có chút tiếc nuối cảm giác mềm mại dưới lòng bàn tay, nhưng vẫn không quên mình có chuyện muốn nói, cô rút tay lại, nhìn thẳng vào Phó Trăn: "Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc."
Từ khi vào mùa xuân, hai người gần như chẳng nói gì nhiều với nhau, hầu hết thời gian đều dành cho chuyện giao tiếp bằng cơ thể.
Nguyên Ngải cứ nghĩ đó là cách sinh hoạt đặc trưng của yêu quái, nên cũng không quá bận tâm, huống chi giao tiếp bằng thân thể cũng rất vui vẻ.
Ánh mắt Phó Trăn mang theo vẻ khó mở lời, nhân loại trước mặt, bọn họ đã bên nhau một lúc lâu nhưng cô vẫn là cô của thuở ban đầu,
Chỉ có anh là thay đổi, càng ngày anh càng trở nên giống một nhân loại bình thường.
Cô yêu một chú hổ mạnh mẽ sống đơn độc.
Nhưng từ khi yêu cô, anh trở nên tầm thường hơn cả.
Khi mùa xuân đến, anh cư xử chẳng khác gì những yêu quái hổ khác, cũng chẳng khác gì con người.
Chuyện như vậy, anh chỉ có thể đè nén trong lòng, không thể nói ra. Đó không chỉ là những cảm xúc yếu đuối của riêng mùa xuân mà là một vấn đề thực sự ở chính bản thân anh.
Nguyên Ngải đợi mãi không nghe anh nói lý do, nhưng cô có thể thấy rõ trong mắt anh có điều giấu kín, cô kiềm lòng không đậu véo má anh, rồi lại cúi xuống hôn nhẹ một cái.
"Anh sẽ luôn là người em yêu." Phó Trăn bế cô lên như bế một đứa trẻ, thầm nói.
Nguyên Ngải sửng sốt một lúc, nhớ tới những hành động kỳ lạ gần đây của anh, cô đột nhiên hiểu ra hết thảy.
"Anh nghĩ em không thích anh của mùa xuân à?"
"Không thích cũng không sao, vốn dĩ người em yêu là một sinh vật sống đơn độc."
"Ôi, anh đúng là không hiểu nhân loại bọn em chút nào." Nguyên Ngải nâng gương mặt anh lên, nói: "Chỉ cần em yêu anh, khi anh lạnh lùng, em thấy anh là người sống độc lập, có khí chất. Khi anh bám dính lấy em, em lại thấy anh vô cùng dễ thương, muốn ôm hôn một cái!"
Ánh mắt Phó Trăn nhìn cô như thể lần đầu tiên quen biết một nhân loại.
Nguyên Ngải nhanh chóng thấy được "hậu quả" của lời mình vừa nói, thầy Phó vốn đã quấn người giờ đây càng dính chặt hơn hết.
Những chuyện nhân hình không làm được, anh sẽ làm bằng nguyên hình.
Chiếc bụng bông xù êm ái mà cô thích mê ở ngay trước mặt, Nguyên Ngải không tài nào từ chối anh được.
Nhiếp Bá Thiên nhanh chóng quay lại trường cùng cô Hồ chăm hai đứa con, hai em bé không chịu rời nhau. Cô Hồ từ khi xuất viện đã chăm con cả tuần, bọn nhỏ lúc nào cũng cần có người bên cạnh, thiếu một chút là khóc nức nở.
Vì thế cô Hồ không ngon giấc nổi cả ngày lẫn đêm, vừa mệt vừa buồn ngủ.
Tình mẫu tử thắm thiết khiến tóc cô Hồ rụng dần.
Nhiếp Bá Thiên vội vàng xung phong chăm con, y tự nghiên cứu, mày mò làm ra một cái túi địu con, thực chất là một chiếc ba lô được chỉnh sửa đôi chút, không đeo sau lưng mà đeo trước ngực, bên trong lót lông của y.
Cũng may mùa đông lông báo dày, y dùng lược chải lông mèo chuyên dụng để chải ra từng nắm lông, sau đó lót vào túi, tạo thành một cái ổ nhỏ ấm áp, tỏa hương đặc trưng của báo cha.
Kết quả, khi hai bé con được đặt vào ổ lập tức trở nên ngoan ngoãn, không khóc oe oe nữa.
Hẳn là mùi hương của cha khiến bọn nhỏ cảm thấy an tâm.
Thời điểm Nguyên Ngải bước vào văn phòng, cô thấy ngay một Nhiếp Bá Thiên trong bộ dạng ông bô bỉm sữa, cô không khỏi ngây người.
Người đàn ông đã từng nổi loạn như cậu thiếu niên mới lớn, giờ phút này đang nhẹ nhàng đỡ bình sữa cho hai em bé trong ba lô, dịu dàng dỗ dành: "Uống từ từ, từ từ thôi, cha đi kiếm tiền xong lại mua cho các con, đừng sợ, không bị đói đâu."
Sữa bột đắt ghê, một hộp tốn bao nhiêu tiền, số tiền y cật lực kiếm từ việc bán bản photo tài liệu học tiêu hết trong chớp mắt.
Giờ y mới biết quý trọng đồng tiền, sữa, bình, quần áo, tã bỉm, thứ nào chẳng tốn kém.
Nuôi con, mà còn là hai đứa, đúng là tiền ra như nước.
Nhớ lại 20 vạn bị lừa trước đó, Nhiếp Bá Thiên càng thấy đau tim.
20 vạn! Đủ mua bao nhiêu hộp sữa nhập khẩu cho con chứ!
Y phải nghĩ cách lấy lại số tiền đó, trước kia có thể nhịn, nhưng bây giờ đã có con, không thể nhịn được nữa!
Lúc này, thấy Nguyên Ngải bước vào, y vội nói: "Cô Nguyên, cô vẫn còn đang nghỉ xuân đúng không? Để tôi dạy thay tiết văn mấy hôm tới cho cô nhé."
Thầy Hùng bên cạnh nói: "Anh ta đang kiếm tiền mua sữa cho con đấy, không biết số tiền trước kia tiêu hết vào đâu rồi, hồi đó cha tôi chia hoa hồng với Nhiếp Bá Thiên cũng cao lắm."
Nguyên Ngải biết, nhưng chuyện riêng tư của người khác, cô cũng không tiện nói.
Ánh mắt cô hướng tới hai em bé đang ngậm bình sữa, bé con một tuần tuổi đã mở mắt, tròng mắt vẫn còn màu xanh nhạt, lông tơ xù lên, thân hình mềm mại, mũm mĩm, nhìn chỗ nào cũng thấy đáng yêu.
Cô gật đầu đồng ý, dù sao Nhiếp Bá Thiên cũng sắp kết thúc công việc bán thời gian ở trường, tranh thủ kiếm thêm chút nào hay chút đó.
Còn cô, mấy ngày này có thể dẫn đám Đàm Việt đi tham gia thi thể thao.
Nguyên Ngải rời khỏi văn phòng, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn hai bé con đáng yêu. Bọn nhóc đã bú no, ngủ say trong túi, còn Nhiếp Bá Thiên thì đang chăm chú chấm bài.
Y rất nghiêm túc xem bài, nhưng cứ được một lát lại đưa tay sờ sờ bọn nhỏ.
Thầy Hùng ở bên cạnh không khỏi trố mắt, bộ dạng hiện tại của Nhiếp Bá Thiên đã làm thay đổi hoàn toàn hình tượng ấu trĩ nổi loạn trong cảm nhận của thầy Hùng.
Bây giờ hình tượng về Nhiếp Bá Thiên đã biến thành một người cha tốt. Không biết hồi trước cha giám đốc nuôi mình có vất vả thế này không nhỉ? Thầy Hùng đột nhiên cảm thấy Nhiếp Bá Thiên như thế này cũng không đến mức khó ưa.
"Sau này quay lại sở thú, chắc anh sẽ không bỏ trốn nữa đâu ha?" Thầy Hùng thử hỏi.
Nhiếp Bá Thiên nhìn hai bé con vẫn còn chưa hiểu gì về thế giới này, y chỉ cười không đáp.
Hai đứa nhỏ vẫn chưa biết làm yêu quái là thế nào, cũng chưa biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước.
Nhưng Nhiếp Bá Thiên biết, vì y đã từng trải qua.
Không bỏ trốn nữa ư? Sao có thể, sau này y sẽ dẫn hai bé con của mình cùng chạy trốn luôn!
Làm sao y có thể để con mình nghĩ chúng chỉ là động vật mua vui trong sở thú? Đó là con của y, bọn trẻ phải được sống bên ngoài, phải được hưởng quyền lợi và cuộc sống của nhân loại.
Tối đó, Nguyên Ngải không nhịn được mà kể chuyện này cho Phó Trăn nghe. Kể xong chuyện Nhiếp Bá Thiên cùng nhóc con, trong lúc cao trào, mắt đỏ ửng, cô vừa thở hổn hển vừa nói: "Đợi sau khi chúng ta ổn định, mình cũng sinh một đứa nhé?"
Dĩ nhiên là không phải bây giờ, cô còn chưa dẫn Phó Trăn về ra mắt cha mẹ.
Huống hồ, ba tháng nữa bọn học trò sẽ thi đại học, nếu lỡ mang thai một bé hổ con, chỉ cần ba tháng là sinh, chắc chắn cô không kham nổi.
Dạo này hai người vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai, chủ yếu để tránh chuyện có con.
Phó Trăn dừng lại, nhưng trong mắt anh, sắc vàng kim không hề nhạt đi chút nào: "Em thực sự muốn sao?"
"Ban đầu thì cũng bình thường thôi, nhưng hôm nay thấy hai bé báo con nhà Nhiếp Bá Thiên..."
"Con của chúng ta không phải báo." Phó Trăn nhắc nhở.
"Bé hổ con mềm xèo cũng đáng yêu mà." Nguyên Ngải không hiểu vì sao, dạo này cứ nhìn thấy con nít là lại nghĩ, nếu cô và Phó Trăn có một đứa nhỏ, một bé hổ hay một em bé nhân loại gọi bọn họ là cha mẹ bằng giọng non nớt... Nghĩ đến đó, trong lòng cô lại trào dâng một cảm xúc lạ lùng.
Tất nhiên không phải bây giờ, cô chỉ muốn chia sẻ cảm xúc đó với anh thôi.
"Nếu có một bé hổ, chúng ta có thể cùng nhau tắm nắng, dạy bé con biến hình, cho con bú sữa, dạy con gọi cha mẹ, dạy viết chữ..."
Phó Trăn tưởng tượng đến hình ảnh đó, không hiểu sao anh cũng thấy có chút mong chờ ngày được tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy, rồi anh nói: "Được."