Điện thoải Nguyên Ngải đổ chuông.
Cô lờ mờ với tay lấy điện thoại, trên màn hình hiển thị người gọi là "Thầy Hùng".
"Thầy Hùng?"
"Cô Nguyên, sao hôm nay cô không đến văn phòng vậy? Không phải cô nói hôm nay sẽ dẫn bọn học sinh đi thi đấu thể thao à?" Thầy Hùng có vẻ hơi ngạc nhiên.
Lúc này Nguyên Ngải mới nhận ra đã 9 giờ rưỡi rồi, cô ngủ một mạch tới tận 9 rưỡi.
Thuốc bổ của thầy Phó hết tác dụng rồi sao, chẳng thấy hiệu quả gì nữa.
Vị trí bên cạnh giường đã trống không.
Nguyên Ngải ngồi dậy, qua loa buộc tóc lên rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
"Thầy Phó? Anh đang phơi nắng bên ngoài à?"
Không có tiếng đáp lại, Nguyên Ngải cũng không bận tâm lắm, tiếp tục đánh răng rửa mặt, đúng lúc, cô nghe thấy tiếng cửa mở.
Từ khi bước vào mùa xuân, thầy Phó rất ít khi ra ngoài một mình, thời gian này cảm xúc anh rất thất thường, khó kiểm soát bản thân, dễ gây tổn thương cho người khác.
Nguyên Ngải ló đầu ra khỏi nhà vệ sinh, thấy được thầy Phó từ bên ngoài bước vào, tay xách theo bữa sáng, cả người toát lên vẻ bình tĩnh chững chạc.
Thầy Phó mỉm cười với cô, giọng trầm thấp dễ nghe: "Mua bữa sáng cho em."
"Mùa xuân của anh kết thúc rồi ư? Không phải vẫn còn hai tháng sao?" Nguyên Ngải hơi kinh ngạc, dù có cố tỏ ra điềm đạm tới đâu, cái khí chất vào mùa xuân đặc trưng của thầy Phó cũng không thể che giấu được.
Bây giờ trên người anh đã chẳng còn chút dấu vết nào của mùa xuân nữa.
Phó Trăn cũng không rõ ràng lắm, chỉ nói: "Có lẽ vì năm nay có người ở bên cạnh nên kết thúc sớm hơn."
Đây là chuyện tốt, siêu siêu tốt! Nguyên Ngải tuy không biểu hiện ra ngoài, nhưng bước chân của cô rõ ràng trở nên nhẹ nhàng hơn. Nếu mùa xuân của Phó Trăn đã kết thúc, anh có thể trở lại công việc, có anh cùng đi thi đấu thể thao với bọn học trò chắc chắn là một hỗ trợ lớn.
"Thầy Phó, không phải thầy phải nghỉ xuân bốn tháng lận hả? Sao giờ đã quay lại rồi?" Thầy Hùng thấy cô Nguyên và thầy Phó xuất hiện cùng nhau thì khá bất ngờ.
Cô Nguyên giải thích: "Chắc là mỗi năm mỗi khác."
Nói rồi, cô quay sang hỏi ba cậu học trò: "Các em mang đầy đủ giấy tờ chưa?"
"Đủ rồi ạ." Đàm Việt hơi ngập ngừng: "Cô Nguyên, kỳ thi lần này quan trọng nhất là được tham gia, dù kết quả thế nào, bọn em cũng sẵn lòng chấp nhận."
Đàm Việt giờ đây đã hoàn toàn khác trước, đặc biệt là sau chuyện của đám yêu quái hải dương, suy nghĩ của cậu đã thay đổi hoàn toàn.
Mấy đứa yêu quái hải dương quay về trường, kể lại những gì xảy ra ngoài biển cho mọi người nghe.
Trước kia Đàm Việt luôn cảm thấy trường học và sở thú đang ép các yêu quái vào bước đường cùng, nên cậu từng nghĩ mình phải liều mạng phá vỡ cái lồng giam ấy.
Nhưng sau khi nghe đám yêu quái dưới nước kể chuyện, cậu đã nhìn thấy một thế giới khác.
Nếu dùng bạo lực phá tan hết mọi trật tự, kết quả sẽ chỉ là nhân loại hiệp lực tàn sát hàng loạt yêu quái.
Điều Đàm Việt mong muốn không phải là một bên tiêu diệt toàn bộ bên khác, cậu chỉ muốn môi trường sống của yêu quái được cải thiện.
Chú sói trắng với tư tưởng cực đoan năm ấy, giờ đây đứng giữa sân trường, ánh mắt kiên định, không còn mơ hồ, cũng không còn dùng bạo lực để chứng minh bản thân nữa, mà trở nên điềm tĩnh vững vàng.
Nguyên Ngải vô cùng vui mừng, cô dịu dàng nói: "Dù kết quả có thế nào, cô cũng sẽ ở bên các em."
Ngay từ đầu, cô vẫn luôn biết mình không bao giờ có thể kiểm soát cuộc đời của bất kì ai, cô chỉ có thể đồng hành cùng đám trẻ trên đoạn đường này.
Cáo Tây Tạng nghe Đàm Việt nói vậy thì có chút khó hiểu, nhỏ giọng hỏi trong xe: "Đàm Việt, nếu không quan tâm đến kết quả, chúng ta đến đó làm gì? Lần này đi thi chẳng phải là để chứng minh thực lực cho mọi người thấy sao?"
"Lần này chúng ta đi thi không liên quan đến chuyện thi đại học." Đàm Việt nhìn xa xăm, nhàn nhạt nói: "Mà là để đặt ra một vấn đề."
"Vấn đề gì cơ?"
Cáo Tây Tạng ngày càng cảm thấy Đàm Việt thật khó hiểu, cùng học chung một lớp, cùng ăn ở căn-tin trường, vậy mà cậu bạn sói này như được uống thuốc tăng trưởng, bỗng nhiên trưởng thành hơn hẳn.
"Sau này cậu sẽ hiểu vấn đề đó là gì."
"Thật sự để bọn nhóc thi đấu thể thao sao?" Ở một văn phòng khác, các yêu quái đang bàn tán sôi nổi.
"Thân là yêu quái, cũng có nghĩa có những ưu thế trời sinh về phương diện này, để mấy đứa yêu quái thi đấu thì cuộc thi còn ý nghĩa gì nữa?" Một yêu quái gấu nâu lên tiếng.
"Ý các anh là không cho bọn nhóc thi hả? Nếu bên đó kiện lên tòa án động vật nói rằng các anh không tôn trọng thiên tính giống loài thì sao?" Một chú công xanh vừa chỉnh lại bộ lông vừa nhắc nhở.
"Thể thao là công bằng, cho yêu quái chạy đua với con người thì công bằng ở đâu? Còn gì là ý nghĩa cuộc thi nữa?" Gấu nâu không hài lòng.
"Tòa án động vật muốn tôn trọng thiên tính." Chủ nhiệm Thu nói: "Mà thiên tính của mấy đứa nó là vụt chạy."
"Hồi đó đáng ra không nên cho bọn nhóc thi đấu, càng không nên để bọn nó lấy được chứng nhận vận động viên quốc gia." Một yêu quái hổ Hoa Nam trong hội nghị lên tiếng.
"Bây giờ nói vậy thì có ích gì? Mấy anh cũng đâu dám đối đầu trực tiếp với đại lão hổ kia." Một chú hổ Siberia đáp trả.
"Đại lão hổ đang trong trạng thái mùa xuân, chắc chắn sẽ không đến. Vậy lần này chúng ta cứ loại bỏ thành tích của bọn học sinh thôi?" Hổ Hoa Nam lập tức nảy ra ý tưởng.
"Vậy anh cứ mong cậu ta sống mãi trong mùa xuân đi, không bao giờ bước ra ngoài." Hổ Siberia nhắc nhở.
Yêu Vương vẫn luôn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng: "Vấn đề không phải chỉ là Phó Trăn, cho dù không có cậu ấy, sau này cũng sẽ có càng nhiều yêu quái đòi được tôn trọng thiên tính, đòi quyền lợi tương đương nhân loại."
Yêu Vương nhíu mày: "Thay vì giải quyết người đặt ra vấn đề, chi bằng giải quyết chính vấn đề đó."
Thời điểm hội nghị kết thúc, Yêu Vương quay sang, nhìn thấy hổ Siberia đang chăm chăm nhìn vào điện thoại, mặt mày cau có như thể trời sắp sập.
Trên màn hình là hai bé báo con đang ôm bình bú sữa.
"Đừng nhìn nữa, có nhìn bao lâu thì báo cũng không biến thành hổ đâu." Yêu Vương thấy hổ Siberia có vẻ đang phân biệt chủng tộc, bèn nhắc: "Sinh ra hổ, báo hay nhân loại đều như nhau thôi, đừng có phân biệt giống loài."
Hổ Siberia quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Con sếp mà sinh ra hai nhóc báo săn thì sếp cũng sẽ có biểu cảm như tôi bây giờ thôi."
Yêu Vương cười khoái chí: "Con trai tôi là một chú hổ rất lạnh lùng, không tìm bạn đời đâu, cũng sẽ không có con."
Hổ Siberia kinh ngạc: "... Ủa, sếp có con thật hả???"