Chương 135: Về mùa xuân

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 4,329 lượt đọc

Trường học tổ chức cuộc thi thể thao cách một khoảng xa, xe mới chạy được một lúc, Nguyên Ngải đã bắt đầu thấy đói bụng.
Bởi vì có đám học sinh đi cùng, Nguyên Ngải cùng Phó Trăn ngồi cạnh nhau nhưng không quá gần gũi. Nguyên Ngải cũng thấy lạ, rõ ràng sáng nay cô ăn đâu ít, không hiểu sao mới hai tiếng trôi qua cô đã thấy đói trở lại.
Cơn đói cồn cào dạ dày, đói một cách khó chịu đựng.
Cô liếc sang nhìn Phó Trăn, giao tiếp bằng ánh mắt "Anh có mang theo đồ ăn không? Em đói quá."
Phó Trăn ngầm hiểu, khẽ gật đầu, Nguyên Ngải đưa tay định nhận lấy đồ ăn thì bất ngờ bị anh nắm tay.
Hả? Nguyên Ngải quay sang nhìn bạn trai, anh nhìn cô với ánh mắt như thể đang nói "Không phải em muốn lén lút nắm tay sao?"
Quả nhiên, tâm linh tương thông giữa người yêu là không đáng tin cậy.
"Thầy Phó, thầy có mang đồ ăn không?" Nguyên Ngải đành hỏi thẳng.
Phó Trăn lắc đầu: "Đói rồi à?"
"Ừm." Nguyên Ngải xoa bụng, lâu lắm rồi cô mới thấy đói đến thế này.
Thầy Hùng nghe vậy liền đưa cho cô một chai sữa: "Cô Nguyên, tôi có mang này."
Nhưng Nguyên Ngải không uống được sữa lúc đói bụng, uống xong sẽ bị tiêu chảy.
Ba cậu học trò đi cùng cũng không mang theo gì ăn được.
"Không sao đâu, cô chỉ hỏi vậy thôi." Nguyên Ngải nghi hoặc sờ bụng, sao lại đói nhanh như thế nhỉ?
Xe đang chạy trên đường cao tốc nên không thể dừng lại mua gì được, cô đành phải chịu đựng.
Rõ ràng mới ăn sáng chưa tới hai tiếng, mà cô còn ăn khá nhiều, chẳng hiểu sao bây giờ đã đói cồn cào. Nguyên Ngải khó chịu nhìn đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới đến nơi.
Nguyên Ngải ngả người tựa vào ghế, định ngủ một giấc, thầy Phó vẫn ngồi bên cạnh, nhưng trên xe còn có học sinh nên cũng không tiện thân mật.
Chỉ mới ngả lưng được chút, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, cô lập tức thiếp đi.
Thầy Hùng cũng là người hay đói bụng nên thường mang theo sữa và bánh bột bắp, mà thầy ăn hết bánh rồi, chỉ còn lại chai sữa.
Thầy Hùng nghĩ thầm, cô Nguyên dễ đói vậy mà không mang theo gì lót dạ sao?
Cô Nguyên tội nghiệp đành phải ngủ qua cơn đói.
Còn thầy Phó cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa hồ không quan tâm cô Nguyên chút nào.
Thầy Hùng lại nghĩ, đúng là loài hổ không thích hợp làm người yêu, bạn gái đói lả thế mà chẳng thấy lo lắng gì.
Ngay sau đó, thầy Hùng liền thấy thầy Phó đột nhiên đứng dậy, mở cửa xe, nhảy vèo vào rừng núi ven đường.
Nguyên Ngải bị đánh thức bởi mùi bắp nướng thơm phức.
Mở mắt ra, cô nhìn thấy một túi bắp nướng trước mặt, cùng với ánh mắt bình tĩnh của thầy Phó: "Mau ăn đi."
Nguyên Ngải ngạc nhiên nhận lấy: "Thầy Phó mua ở đâu thế?"
Phó Trăn khẽ ho mấy tiếng, đáp: "Cũng không xa lắm."
Nguyên Ngải ăn liền bốn trái bắp, cuối cùng mới thấy bụng dễ chịu hơn.
Cô cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dù sao chuyện thi đấu của bọn học trò vẫn quan trọng hơn.
Vừa đến trường thể thao, lập tức có người ra đón bọn họ, đoàn trường Nam Bắc là ít người nhất, tổng cộng 3 giáo viên, 3 học sinh.
Ba học sinh được sắp xếp chung một phòng nghỉ, ba giáo viên mỗi người một phòng.
Nguyên Ngải vừa lấy đồ đạc ra sắp xếp thì nghe được tiếng nói chuyện của Phó Trăn ở phòng bên cạnh.
Cô bước ra ngoài xem thử, anh đang trò chuyện với một người đàn ông tầm tuổi trung niên.
Người này là một con hổ Siberia, cũng là cha của cô Hồ, ông đang bàn bạc với Phó Trăn về chuyện để các yêu quái tham gia kỳ thi thể thao.
"Chúng tôi hoàn toàn hiểu được khát vọng thể hiện năng lực của học sinh yêu quái." Hổ Siberia nói: "Nhưng cũng phải xem xét đến tính công bằng đối với nhân loại."
"Nếu để yêu quái tham gia thi đấu thể thao, kết quả sẽ chẳng còn gì bất ngờ nữa. Cuộc thi như vậy thì có ý nghĩa gì đâu?" Hổ Siberia hạ giọng nói: "Ý tứ của Yêu Vương là mong cậu và ba học sinh cùng tham dự buổi họp để mọi người cùng bàn bạc lại."
"Tốt nhất là đạt được kết quả đôi bên đều hài lòng, còn nếu không được, cũng đừng để nhân loại phải chịu thiệt." Thấy Phó Trăn không nói gì, hổ Siberia muốn hòa hoãn bầu không khí, liền cười nói: "Nhân loại là giống loài dễ hoảng sợ, nếu làm bọn họ sợ, lỡ đâu bọn họ lập ra một tổ chức tiêu diệt yêu quái thì sao?"
Mặc dù chế định quản lý yêu quái hiện tại vướng nhiều tranh cãi, nhưng không thể phủ nhận nó vừa bảo vệ nhân loại, vừa bảo vệ được yêu quái. Ít nhất đến giờ vẫn chưa xảy ra vụ yêu quái tấn công người hay người đi săn quái nào.
"Chúng ta có thể ngồi lại thương lượng với nhau." Hổ Siberia nói tiếp.
Phó Trăn nheo mắt, đáp: "Thương lượng thì cũng được thôi, nhưng tôi khá bất ngờ khi gặp ông ở đây."
Hổ Siberia đang định nói tiếp về cuộc thi, nghe vậy liền sửng sốt một phen, lập tức hiểu ra ẩn ý đằng sau.
Ban đầu, ông đến đây là để tìm giáo viên nhân loại và gấu trúc dẫn đoàn học sinh, không ngờ lại gặp đại lão hổ, kẻ lẽ ra lúc này đang phải ở nhà chịu đựng mùa xuân.
Ông cũng không nghĩ nhiều, tự nhiên đến bắt chuyện với Phó Trăn.
Nhưng bây giờ đối phương nói thế, ông mới sực nhận ra.
Giờ phút này, đáng lẽ cả hai bọn họ đều đang ở nhà nghỉ xuân.
Mùa xuân năm nay, giới yêu quái cấp cao đồng loạt tránh được những cảm xúc khó chịu khi vào mùa nhờ một loại thuốc phòng thí nghiệm mới phát minh ra, hiệu quả hơn cả con chip dùng trong sở thú và hoàn toàn không hề gây hại.
Nhưng điều này lại vi phạm quy định của luật động vật.
Thú thật, bọn họ cũng chẳng quan tâm luật pháp mấy, suy cho cùng thứ pháp luật này được tạo ra để kiềm hãm yêu quái nhiều hơn là bảo hộ.
Những quy định như tôn trọng bản tính giống loài, bắt buộc nghỉ xuân... thực chất là do Hiệp hội bảo vệ quyền lợi con người đề xuất để bảo vệ lợi ích nhân loại.
Yêu quái, do lớn lên trong môi trường khắc nghiệt, thường rất kiên cường và chăm chỉ. Cộng thêm kỳ thi đại học cực kỳ nghiêm ngặt, những ai vượt qua được hệ thống của yêu quái để bước chân vào xã hội loài người thì phải nói là vô địch trong môi trường làm việc.
Đặc biệt, thời gian mang thai của yêu quái thường ngắn hơn con người, chẳng hạn họ nhà mèo chỉ mất 3, 4 tháng cho chuyện sinh nở, khả năng hồi phục lại rất nhanh.
Do đó, con người gần như không thể cạnh tranh nổi.
Vì vậy, Hiệp hội bảo vệ quyền lợi con người đã đề xuất nghỉ xuân bắt buộc để các yêu quái vào kỳ phát tình thì phải nghỉ làm, ngoại trừ gấu trúc có mùa xuân siêu ngắn, các yêu quái khác nghỉ từ một đến hai tháng là chuyện bình thường.
Đã từng có thời gian, yêu quái tốt nghiệp đại học được các công ty tranh nhau tuyển dụng vì khả năng chịu áp lực cao, năng lực tốt, khiến ứng cử viên nhân loại bị lép vế trầm trọng trên thị trường lao động.
Nhưng pháp luật sao có thể ràng buộc được giới yêu quái cấp cao, đám yêu quái khác có nhìn thấy cũng chẳng dám ho he gì.
Vấn đề là, Phó Trăn đâu phải chỉ là một yêu quái khác vô danh tiểu tốt.
Hổ Siberia không muốn vì phút bất cẩn của mình mà cả giới yêu quái cấp cao phải quay về với việc nghỉ xuân, chuyện này mà lộ ra, phỏng chừng đám hổ sẽ xé xác ông.
Hổ Siberia hít một hơi sâu: "Hiệu trưởng Phó, cậu cũng vậy thôi, tôi cũng rất bất ngờ khi thấy cậu ở đây."
Ý ông là, cả hai đều sử dụng thuốc cấm, đừng ai tố cáo ai làm gì.
Phó Trăn nhìn lão hổ trước mặt, nói: "Chúng ta không giống nhau."
Hổ Siberia nghĩ thầm, không giống chỗ nào? Yêu quái hổ chỉ kết thúc mùa xuân trong 3 trường hợp: hoặc là dùng thuốc cấm, hoặc là có con, hoặc là bạn tình có con.
Người như đại lão hổ này, hai trường hợp cuối là không có khả năng.
Vậy thì chỉ còn lại trường hợp dùng thuốc cấm mà thôi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right