Chương 136: Cuộc họp (1)

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 1,928 lượt đọc

Thầy Hùng cũng như cô Nguyên, đứng một bên nghe lén.
Nếu là trước đây, có lẽ thầy đã xông ra đối đầu với ông hổ Siberia kia rồi, người đâu mà nói chuyện mập mờ, nửa úp nửa mở khó chịu ghê. Nhưng bây giờ thì khác, thầy đã là người thừa kế của sở thú, không nên đắc tội với lão hổ cấp cao này.
Cũng như cô Nguyên, đợi đến khi hổ Siberia rời đi, thầy Hùng mới bước ra khỏi phòng.
"Thầy Phó, ông hổ Siberia kia vừa mới nói gì vậy?" Thầy Hùng có chút nghi hoặc, cứ thấy lời của người nọ đầy ẩn ý.
Phó Trăn cũng không hiểu rõ lắm, ban đầu anh định nhân cơ hội nắm được điểm yếu của đối phương để ra oai phủ đầu, nào ngờ đối phương lại nói năng mập mờ như thể cũng nắm được điểm yếu của anh. Nhưng rõ ràng anh chưa từng dùng thuốc cấm, kỳ xuân của anh kết thúc hoàn toàn tự nhiên.
Nguyên Ngải cũng chẳng lý giải nổi.
Ba người đều lấy làm lạ, không ai hiểu được hai câu cuối đầy hàm ý của hổ Siberia rốt cuộc là gì.
Cô Nguyên, thầy Phó suy tư một hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể đoán mò, chắc vì ông ta dùng thuốc cấm để vượt qua mùa xuân nên nghĩ người khác cũng vậy.
Rốt cuộc, ba người bọn họ, một người là nhân loại hàng thật giá thật đang từ từ tìm hiểu về thế giới yêu quái, một người là gấu trúc được nhân loại nuôi nấng từ nhỏ chưa từng học qua lớp sinh lý yêu quái nào, người còn lại là thầy giáo lớn lên ở nhà trẻ yêu quái nhưng trốn hết tất cả các tiết sinh lý, thành ra chẳng ai hiểu được ẩn ý của hổ Siberia là gì.
Trong khi đó, hổ Siberia quay trở lại văn phòng, thở phào nhẹ nhõm, Yêu Vương nhìn ông ta, có chút ngạc nhiên: "Không phải cậu đến gặp gấu trúc à? Trông như mới gặp phải ma thế?"
"Người đến là Phó Trăn."
"Không phải cậu ấy đang nghỉ xuân sao?" Yêu Vương hỏi.
"Giống chúng ta thôi, dùng thuốc cấm nên kỳ xuân kết thúc sớm." Hổ Siberia đáp.
Yêu Vương khẽ nhíu mày: "Phó Trăn lấy thuốc cấm từ chỗ nào?"
"Không biết được, nhưng chắc chắc cậu ta đã kết thúc mùa xuân. Nếu không phải dùng thuốc thì chỉ có thể là do đã có con, mà nếu có con, cậu ta chắc hẳn phải phản bác lại khi tôi ám chỉ chuyện dùng thuốc."
Chỉ cần có con rồi, kỳ phát tình sẽ dừng lại, đó là kiến thức sinh lý cơ bản mà yêu quái nào cũng được học.
Yêu Vương gật gù, nghe cũng hợp lý.
Bản thân Yêu Vương không bài xích gì chuyện dùng thuốc cấm, loại thuốc này không gây hại gì, còn giúp các yêu quái giữ được lý trí trong kỳ xuân. Nếu có hại thì chỉ hại mỗi loài người.
Nó là thứ giúp yêu quái tăng khả năng cạnh tranh trong xã hội.
"Dùng thì dùng đi thôi, biết trong lòng là được, miễn không ai nói ra." Yêu Vương nói: "Còn vấn đề chính trong cuộc họp thì sao, đã nói chưa?"
"Nói rồi, nhưng khả năng cậu ta thỏa hiệp là rất thấp." Hổ Siberia có chút đau đầu: "Đúng là một kẻ khó thương lượng!"
Yêu Vương chỉ cười, không đáp.
"Chúng ta phải tổ chức một cuộc họp với phía bọn họ." Cô Nguyên trầm ngâm, nhìn ba cậu học trò: "Đến lúc đó, các em muốn nói gì cứ nói theo ý mình nhé, dù cuộc họp có ra sao, sau lưng các em vẫn luôn có thầy cô."
Nguyên Ngải chưa từng nghĩ mình sẽ đứng ra thay học sinh tranh giành quyền lợi. Cô là giáo viên, nhiệm vụ của cô là khuyến khích bọn nhỏ tự đứng lên bảo vệ quyền lợi của chính mình.
Phó Trăn đứng phía sau lưng Nguyên Ngải, thầy Hùng cũng gật đầu tiếp lời: "Đừng sợ, mấy đứa cứ mạnh dạn bước tới."
Kỳ thực, cả ba người bọn họ đều không thể đại diện cho những cậu học trò đang chuẩn bị bước chân vào phòng họp. Những đứa trẻ ấy là yêu quái thức tỉnh trong tuổi dậy thì, không được chăm sóc ở các cơ sở đặc biệt dành riêng cho trẻ em yêu quái. Bọn nhóc vừa thức tỉnh đã bị đưa thẳng vào trường học yêu quái, bị buộc phải chấp nhận nếu không thi đậu đại học thì chỉ có nước vào sở thú.
Những yêu quái lớn lên từ viện chăm sóc, dù thi trượt cũng có thể quay lại trường làm giáo viên, bởi vì bọn họ được nhân loại nuôi dưỡng, không gặp phải khó khăn gì trong bài đánh giá tư tưởng.
Đàm Việt nhìn ba thầy cô, khom lưng cúi đầu một cái rồi lặng lẽ bước vào phòng họp.
Sư tử cùng cáo Tây Tạng do dự một lúc rồi cũng vội vàng theo sau, hai cậu nhóc chưa thật sự hiểu mình đang làm chuyện gì, nhưng trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kích động khó diễn tả.
Ba người giáo viên lặng lẽ bước theo sau, cuộc họp này, sân khấu chính thuộc về các em học sinh.
Thuộc về những đứa trẻ đã bắt đầu va chạm với thế giới và muốn lên tiếng cho chính mình.
Phòng họp được bày bàn hình oval, Yêu Vương cùng mấy lão hổ ngồi ở đầu bàn.
Đây là lần đầu tiên Nguyên Ngải nhìn thấy Yêu Vương, một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài hiền hòa, khuôn mặt luôn tươi cười.
Khó mà tin được người này cũng là hổ.
"Mời ngồi, mời ngồi, hiệu trưởng Phó và thầy Hùng tôi từng gặp rồi, còn cô đây chắc là cô Nguyên nhỉ? Dạo trước tôi mới dùng bữa với cha cô đấy." Yêu Vương thân mật chào hỏi.
Nguyên Ngải có hơi bất ngờ, hóa ra cha cô lại quen biết với Yêu Vương.
Rồi cô sực nhớ ra một điều đã bị mình lược đi, tới tận bây giờ cô chỉ mới nói với cha mẹ rằng mình đang yêu đương, nhưng chưa từng nói người yêu của cô là một yêu quái.
Nguyên Ngải mỉm cười đáp lại vài câu.
Hổ Siberia đại khái cũng ý thức được người phụ nữ trước mặt là ai, ông cho rằng nhân loại sẽ có xu hướng bảo vệ quyền lợi của nhân loại hơn, nên lên tiếng trước: "Cuộc thi thể thao lần này, chúng tôi tuyệt đối tôn trọng năng lực thiên bẩm của các học sinh yêu quái."
"Mục tiêu lâu dài của chúng tôi vẫn luôn là giúp các em hòa nhập vào xã hội, tìm thấy chỗ đứng và được công nhận, có được cuộc sống hạnh phúc."
Hổ Siberia nói liên tục không ngừng nghỉ: "Trong lịch sử, biết bao yêu quái đã bị tàn sát, thù ghét, nhưng hiện giờ tình trạng đó đã không còn nữa, bởi hệ thống pháp luật hiện nay không chỉ bảo vệ con người mà còn bảo vệ yêu quái."
Nguyên Ngải không ngắt lời, nghiêm túc lắng nghe.
"Thử đổi vị trí mà nghĩ xem, một yêu quái không thể kiểm soát cảm xúc, không kiềm nén được sự thù hận với nhân loại, một khi quay lại xã hội, chắc chắn sẽ gây ra thương vong cho nhân loại. Điều đó sẽ khiến nhân loại hoảng sợ, mà một khi nhân loại hoảng sợ, kẻ tiếp theo bị diệt vong chắc chắn là yêu quái."
"Cô Nguyên, cô thấy có đúng không?" Hổ Siberia nhìn thẳng về phía cô Nguyên.
Nguyên Ngải ngẫm nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Tuy rằng tôi là giáo viên của các em ấy, nhưng trong chuyện này, tôi không có quyền quyết định. Các ông hãy nói chuyện với bọn trẻ."
Cô nhẹ nhàng chuyển quyền phát biểu sang cho Đàm Việt.
Hổ Siberia thầm nghĩ, ba đứa học sinh thì càng đơn giản, miễn không phải Phó hổ là được.
Nguyên Ngải ngồi cạnh Phó Trăn, khẽ nhíu mày.
Thầy Hùng nhận ra cô có gì đó là lạ, bèn hỏi nhỏ: "Sao thế?"
Nguyên Ngải khó nói nên lời, chỉ lắc đầu: "Không sao."
Đột nhiên cô lại thấy đói, cô mới ăn chưa tới một tiếng, sao lại đói nữa rồi? Nguyên Ngải tự nhủ phải tập trung nghe tiếp, đừng quan tâm đến cơ thể lúc này.
Đàm Việt biểu hiện rất tốt, giống hổ Siberia, cậu bắt đầu bằng cách công nhận quan điểm của đối phương --
"Chúng tôi hoàn toàn hiểu rằng mâu thuẫn giữa con người và yêu quái bắt nguồn từ sức mạnh vượt trội của yêu quái. Nếu không được kiểm soát, sức mạnh đó có thể khiến xã hội hỗn loạn, gây tổn thương cho cả hai phía."
Nghe vậy, Yêu Vương không nhịn được mà nhìn về phía sói trắng. Trước khi cuộc họp diễn ra, ông đã tìm hiểu kỹ lý lịch của ba học sinh.
Trong đó, người đáng quan ngại nhất chính là con sói này, ngay trước lúc thức tỉnh cậu đã chịu cảnh bạo lực học đường, nếu không phải sở giáo dục khống chế kịp thời, hậu quả đối với con người sẽ rất nghiêm trọng.
Sau khi bị bắt giữ, cậu căm ghét cả sở giáo dục, rồi bị đưa đến trường học, thái độ vẫn hoàn toàn không có gì thay đổi.
Nói tóm lại là một yêu quái thù địch nhân loại điển hình, tương lai tốt nhất chỉ có thể là vào sở thú.
Cậu ta muốn tiến vào xã hội loài người thông qua con đường thể thao, chắc hẳn do biết bản thân không thể vượt qua được bài đánh giá tư tưởng trong kỳ thi đại học.
Nếu cho cậu ta lách qua bằng con đường này, sẽ là một rủi ro cực kỳ lớn.
Vậy mà giờ đây, cậu thiếu niên sói trắng lại có thể nói ra những lời như thế, quả thật rất bất ngờ.
Đàm Việt đối diện với thế giới từng khiến mình oán hận, với những yêu quái từng khiến mình giận thấu xương, trong lòng cậu lại bình tĩnh lạ thường. Bởi cậu biết thế giới có muôn hình vạn trạng, đó cũng là thứ cậu cần.
"Hệ thống pháp luật bảo vệ con người, cũng bảo vệ yêu quái." Sói trắng bình thản nói: "Sẽ luôn có yêu quái vượt qua được bài đánh giá tư tưởng, cũng luôn có yêu quái vượt qua được bài thi kiến thức."
"Những kẻ không vượt qua được ắt là do xấu xa, kém cỏi, hiển nhiên sẽ bị loại bỏ khỏi xã hội loài người."
Yêu Vương mở lời: "Không phải là loại bỏ, chúng tôi vẫn luôn cải thiện cách quản lý sở thú hàng năm. Không vượt qua kỳ thi chỉ là không thể gia nhập xã hội loài người mà thôi."
"Việc này không chỉ bảo vệ nhân loại, phần nhiều là để bảo vệ yêu quái." Hổ Siberia tiếp lời: "Em còn nhỏ, chưa hiểu được tầm nhìn toàn cục."
Nguyên Ngải siết chặt tay, thầm lo cậu học trò sẽ nổi giận.
Nhưng Đàm Việt không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng nói: "Tôi thấy được toàn cục, là các ông chưa bao giờ nhìn xuống những yêu quái ở dưới tầng chót."
Cậu nhìn thẳng vào những yêu quái cấp cao: "Các ông chỉ cần trả lời một câu hỏi của tôi, nếu câu trả lời là có, tôi sẽ nhận sai và lập tức rời khỏi nơi này."
"Nói đi." Yêu Vương bắt đầu cảm thấy cậu học sinh này không đơn giản.
"Trong số các ông, có ai là yêu quái bị nhân loại buộc phải thức tỉnh ở tuổi dậy không, cho dù chỉ là một người?" Đàm Việt nhìn những kẻ luôn thao thao về đại cục.
Trước đây, cậu mang tư tưởng cực đoan, cậu chỉ thấy nỗi đau của chính mình, không hề thấy thế giới cũng đang nỗ lực thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn.
Rồi cậu gặp được một người, cậu đã nhìn thấy những điều ấy. Nhưng nỗi thống khổ của những yêu quái bị ép phải thức tỉnh trong cái tuổi đang tập tễnh lớn vẫn còn là điều bị che khuất trong bóng tối.
Trong nháy mắt, kể cả hổ Siberia, tất cả đều lặng ngắt như tờ.
Chưa từng có một yêu quái thức tỉnh trong tuổi dậy thì nào vượt qua được bài đánh giá tư tưởng.
Bọn họ cũng không nghĩ vấn đề ấy có gì to tát, không vượt qua được thì không thể bước vào xã hội, đó là vì đại cục, là lẽ đương nhiên mà thôi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right