Nguyên Ngải vẫn ngồi vai lưng thẳng tắp lắng nghe cuộc tranh luận giữa hai bên, nhưng thực ra bụng cô đã đói đến cồn cào.
Cảm giác cứ như lâu lắm rồi chưa được ăn gì, đói một cách kỳ lạ.
Đúng lúc đó, trước mặt cô xuất hiện một chai sữa tươi.
Nguyên Ngải quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt có chút đắc ý của Phó Trăn.
"Đói rồi phải không? Anh có mang sữa cho em."
Lúc nãy trên xe, Nguyên Ngải đột nhiên kêu đói, Phó Trăn đi tìm mãi mới kiếm được chỗ bán bắp nướng. Rồi anh nhớ ra gấu trúc lúc nào cũng mang theo sữa bên mình, quả là một thói quen tốt.
Thế nên Phó Trăn cũng mua thêm sữa và mấy món ăn vặt, nếu Nguyên Ngải lại đói nữa ít nhất cũng có cái mà lót dạ.
Thấy chưa, mới đó đã cần dùng đến.
Đang giữa phòng họp, Nguyên Ngải không dám mở chai sữa ra uống thật, chỉ có thể cầm trên tay.
Trong lúc Yêu Vương nghe sói trắng nói chuyện, ánh mắt ông lơ đãng liếc sang một góc, bỗng thấy chú hổ cả đời cô độc đang cắm ống hút vào chai sữa, sau đó đưa tận miệng cô giáo nhân loại.
Phó hổ từ khi nào lại thân thiết với loài người như vậy? Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Yêu Vương, nhưng rồi sự chú ý của ông lại nhanh chóng bị sói trắng kéo về.
Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng chẳng ai thuyết phục được ai. Khi ra khỏi phòng họp, tình hình có vẻ chẳng khác gì so với lúc bước vào, nhưng lại như có điều gì đó đã thay đổi.
Lúc đi ra mặt mày Đàm Việt phấn khởi, nói: "Dù gì đây cũng là một bước nhỏ của chúng ta, chỉ cần đi được bước vày, sau này chúng ta sẽ đi được càng nhiều hơn thế."
Nguyên Ngải thở phào nhẹ nhõm, cô còn đang lo cậu nhóc sẽ thất vọng vì cuộc họp chẳng đi tới đâu, nhưng giờ đây, cậu thiếu niên lạc quan này đã biết suy nghĩ cho tương lai.
Đàm Việt thật sự trưởng thành rồi.
Nguyên Ngải uống một hớp sữa, không hiểu sao vẫn thấy đói nhỉ?
Bên kia, Yêu Vương vừa ra khỏi phòng liền thấy cô giáo nhân loại đã uống hết hai chai sữa, còn chú hổ to xác bên cạnh đang chuẩn bị đưa cho cô chai thứ ba.
"Cậu nói xem, có khi nào Phó Trăn không dùng thuốc cấm không?" Yêu Vương quay sang hỏi hổ Siberia bên cạnh.
"Sao có thể? Nếu mà không dùng thuốc cấm thì chỉ có thể là bạn đời của cậu ta đang mang thai." Hổ Siberia tỏ vẻ không tin, Phó hổ thì kiếp nào mà có bạn đời.
Yêu Vương đi ngang qua nhóm các thầy cô trường Nam Bắc, đột nhiên lên tiếng nhắc nhở: "Cô giáo Nguyên hình như không được khỏe lắm, bên tôi có phòng y tế, cô có thể qua đó kiểm tra một chút."
Nguyên Ngải cũng cảm thấy thân thể không thoải mái, dạo gần đây cô hay mệt, bụng lúc nào cũng đói lả.
Nói là kiểm tra, thực chất chỉ là xét nghiệm máu.
Bởi vì ngày mai cuộc thi thể thao mới diễn ra, thời gian không gấp, nên các thầy cô cùng học sinh trường Nam Bắc, Yêu Vương cùng trợ lý, tất cả đều có mặt trong phòng y tế.
Thầy Hùng và các học sinh thân thiết với Nguyên Ngải, đi cùng cô đợi kết quả là chuyện bình thường.
Nhưng Yêu Vương và trợ lý chẳng hiểu sao cũng đứng đợi kết quả xét nghiệm máu của cô.
Nguyên Ngải không hiểu.
Mà hổ Siberia cũng chẳng hiểu ra sao: "Sếp, sao chúng ta phải chờ ở đây vậy?"
Ở một bên, đoàn người vừa uống sữa vừa ăn khô bò hăng say, Phó Trăn đang đút khô bò cho cô giáo nhân loại.
Còn hai yêu quái bọn họ lẳng lặng ngồi một góc, nhìn là biết người ngoài.
Huống hồ, cô giáo nhân loại này có bị cái gì cũng có liên quan đến bọn họ đâu, tự nhiên ngồi đợi chung thấy kỳ quá.
Yêu Vương giữ vẻ mặt nghiêm túc, lạnh lùng đáp: "Tò mò."
"Sếp tò mò gì chứ?"
"Tò mò một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Cậu có đảm bảo sẽ không nói với ai không?" Yêu Vương quay sang hỏi.
"Tất nhiên! Xưa giờ tôi luôn kín miệng mà!"
"Ừ tôi cũng kín miệng lắm." Yêu Vương bình thản nới.
Hổ Siberia: "..." Tệ bạc quá!
Kết quả xét nghiệm máu nhanh chóng được đưa ra, Nguyên Ngải cầm tờ giấy lên, thấy đầy các chỉ số bất thường.
Phía dưới chỉ có một kết luận đáng ngờ --
"Bệnh bạch cầu mạn dòng tủy."
Nguyên Ngải điếng người, có chút hoảng loạn. Sao lại như vậy? Hằng năm cô đều đi kiểm tra sức khỏe mà.
Sao lại mắc bệnh này được? Bệnh này... có nghiêm trọng lắm không?
Nguyên Ngải hoảng hốt, đầu óc trống rỗng, chẳng thể suy nghĩ được gì, cô vô thức cắn một miếng thanh socola mà thầy Phó mua cho.
Mọi người nhìn vẻ mặt cô là biết ngay có chuyện không ổn, Phó Trăn lập tức bước tới nhìn tờ kết quả.
Chỉ một giây sau, cả người anh như đông cứng lại.
Yêu Vương cũng sửng sốt một phen, phản ứng của đám người bên kia trông có vẻ không đúng lắm.
Không lẽ nhân loại này không...
À quên mất, cô Nguyên là con người mà! Yêu Vương vội vàng chạy vào nói gì đó với người trong phòng y tế.
Y tá trẻ nhanh chóng chạy ra ngoài: "Xin lỗi, chúng tôi đưa nhầm kết quả. Bác sĩ mời mọi người vào trong."
Nguyên Ngải nắm tay thầy Phó, cùng bước vào phòng bác sĩ ở bên cạnh.
Bác sĩ cười áy náy: "Xin lỗi, làm mọi người lo lắng rồi. Chúng tôi chỉ kiểm tra các chỉ số huyết học cơ bản mà lại quên kiểm tra chỉ số khác."
"Cô không bị bạch cầu đâu, cô đang mang thai nên mấy chỉ số máu mới bất thường như thế."
Nguyên Ngải ngẩng đầu: "Bác... bác sĩ vừa nói gì cơ?"
"Cô mang thai rồi, những thay đổi trong cơ thể là do ảnh hưởng của thai kỳ. Lúc đầu chúng tôi chỉ kiểm tra máu, thấy chỉ số bất thường nên mới sơ suất kết luận như vậy. May mà có người nhắc nhở, chúng tôi kiểm tra lại và phát hiện ra nguyên nhân là do mang thai."
Thấy Nguyên Ngải vẫn còn ngơ ngác, bác sĩ nhẹ nhàng đề nghị: "Cô có thể làm thêm một số xét nghiệm kỹ hơn để chắc chắn."
Nguyên Ngải không biết nên nói gì, chỉ trong mấy phút, cô đi từ hoảng sợ đến choáng váng rồi ngỡ ngàng. Cô nhìn sang thầy Phó, sắc mặt thầy Phó có vẻ vui mừng.
"Không phải bạch cầu là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Phó Trăn thở phào.
Suy nghĩ của anh rất rõ ràng, chỉ cần không phải bạch cầu thì chuyện gì cũng có thể giải quyết được.
Nguyên Ngải nhắc nhở: "Em mang thai, mang thai thật rồi đó."
Đúng là cô muốn có con, nhưng chuyện này đến quá bất ngờ, cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
Bây giờ con đến, bọn học trò sắp thi đại học phải làm sao? Huống chi bọn họ còn chưa kết hôn, trời ơi lần nào cũng dùng bao mà, sao lại mang thai được?
Quan trọng hơn nữa, cô còn chưa nói với cha mẹ chuyện bạn trai là yêu quái, con của bọn họ sau này cũng có khả năng là yêu quái.
Nguyên Ngải đột nhiên hỏi bác sĩ: "Tôi mang thai được bao lâu rồi?"
"Một tháng rồi."
Thầy Hùng ghen tị suýt khóc, cô Nguyên cũng sắp có bé con rồi!
Phó Trăn nhẹ nhàng dỗ dành: "Đừng sợ, anh sẽ chăm con."
"Không phải vấn đề đó, vấn đề là em mang thai rồi, hai tháng nữa con đã chào đời, mà cha mẹ em còn chưa biết chúng ta yêu nhau. Chúng ta chưa kết hôn mà đã tới bước có con, em phải giải thích với cha mẹ thế nào đây?"
Thầy Hùng cũng chen vào an ủi: "Không sao, còn hai tháng lận mà. Tới lúc bé hổ con ra đời để nó tự đi chào hỏi ông bà ngoại là được."
P/s: Tui về quê cỡ nửa tháng hông mang theo lap, hẹn nửa tháng sau tui edit tiếp nhe.