Chương 138: Đánh giá tư tưởng (3)

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 533 lượt đọc

"Tới lúc đó, lý nào bọn họ lại không chịu chấp nhận bé hổ con?" Thầy Hùng cảm thấy ý kiến của mình thật hoàn hảo.
Thầy Hùng thích có bé con lắm, lỡ có gây chuyện gì thì cứ để con mình ra nói chuyện là xong, cha giám đốc đối xử với các em bé gấu trúc rất dịu dàng.
Bởi vì dạo gần đây nhìn thấy hai bé con của Nhiếp Bá Thiên, tối về thầy Hùng nằm ngủ cũng mơ thấy mình có con, sau này có thể nhờ con đi xin cha giám đốc mua cho một chiếc xe thể thao.
Thầy Hùng bây giờ chuyển sang mê xe thể thao, xe điện không còn phù hợp với thân phận của thầy nữa.
Tuyệt chiêu hưởng lợi nhờ mấy em bé dễ thương, nếu không phải là bạn thân thầy Hùng chẳng thèm chia sẻ cho đâu, chỉ có cô Nguyên được đãi ngộ đặc biệt thôi đấy.
Nguyên Ngải nhìn Thầy Hùng nhiệt tình đề xuất một cách giải quyết "tốt đẹp", nhưng vốn dĩ cô không lo lắng về chuyện có chấp nhận hay không, cha mẹ cô chắc chắn chấp nhận được, chỉ là cô không biết phải mở lời như thế nào.
Cô vốn đã có một kế hoạch rất rõ ràng, đợi khi bọn học sinh thi xong đại học, cô sẽ dẫn Phó Trăn về nhà ra mắt, kết hôn hay không cũng không quan trọng, dù sao hai người họ cũng sẽ cùng nhau nuôi con.
Nhưng mọi thứ giờ đây đột ngột nhảy vọt đến bước cuối cùng, khiến cô không kịp trở tay.
Dù cha mẹ cô có cởi mở thế nào, chuyện con gái bỏ qua tất cả mọi bước mà đi thẳng tới việc mang thai, chắc chắn vẫn là một cú sốc khó tiếp thu đối với bọn họ.
Hồi cô mới bảy, tám tuổi, cha mẹ còn mơ về ngày cô tìm được tình yêu đích thực, bọn họ sẽ nắm tay dắt cô qua lễ đường, và nghiêm nghị nói chuyện với nhà trai một trận cho ra trò.
Bây giờ cô phải nói với bọn họ như thế nào đây? Rằng mình chưa chắc sẽ cưới chồng, nhưng đã mang thai, huống hồ, cả cha lẫn em bé đều là yêu quái.
Bên cạnh, bác sĩ nhẹ giọng dặn dò: "Hổ con thường mất hơn một tháng mới bắt đầu học nói."
Phó Trăn hỏi lại: "Chuyện đó để sau hẵng nói, có phải cô ấy hay cảm thấy đói do đang mang thai không?"
"Đúng vậy." Bác sĩ bắt đầu giải thích hàng loạt thuật ngữ y học.
Nguyên Ngải nghe không hiểu gì, nhưng Phó Trăn ở bên cạnh rất chăm chú lắng nghe, thường xuyên gật gù, cũng không biết anh có hiểu thật không.
Trong đầu cô vẫn còn đang hỗn loạn, giờ thì cô hiểu được cảm giác của cô Hồ lúc ấy rồi.
Mọi chuyện đến quá nhanh, nếu hoài thai mười tháng, ít nhất cô vẫn có thời gian để chậm rãi thích nghi, đằng này chỉ có hai tháng nữa sẽ sinh.
Hai tháng nữa cũng là lúc đám học trò của cô bước vào kỳ thi đại học.
Từ lúc rời bệnh viện, Nguyên Ngải cứ như máy gặm bắp không cảm xúc.
Thời điểm Phó Trăn đang hỏi bác sĩ về những điều cần lưu ý trong thai kỳ, Đàm Việt cùng hai cậu bạn đã chạy đi mua mấy trái bắp về cho cô giáo.
Cả ba trông rất vui vẻ, bọn trẻ không nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy đây là một chuyện tốt.
Nguyên Ngải ngồi ăn bắp, sực nhớ ra, hình như Yêu Vương và mấy người khác cũng chẳng thấy đâu nữa.
Nhưng cô không quá bận tâm, dù sao đây cũng là chuyện riêng tư của cô và Phó Trăn.
Biết mình mang thai cũng có chỗ tốt, đó là đói thì cứ mạnh dạn ăn, không cần lo lắng không biết có phải mình bị bệnh gì không.
Tối đến, Nguyên Ngải ngồi trên giường uống sữa, lòng cô vẫn thấy bồn chồn.
Không biết do ảnh hưởng của thai kỳ hay do trong lòng thực sự có chuyện lo lắng.
Từ buổi chiều, Phó Trăn đã dọn dẹp lại phòng cô thành phòng nghỉ dưỡng, ngoài ra, anh còn mang về hai thùng sữa tươi, hai thùng sữa bột.
Nguyên Ngải vừa uống sữa vừa thả lỏng bên mép giường, lặng lẽ quan sát Phó Trăn.
Anh mở thùng sữa, xếp từng chai ngay ngắn trên bàn như những chú lính nhỏ dàn binh.
Trông anh chẳng nao núng chút nào.
Rõ ràng trước kia, người nói không muốn có con là anh, người lo âu sợ sệt cũng là anh.
Vậy mà giờ lúc này, anh vẫn là người bình tĩnh nhất.
"Thầy Phó..."
Phó Trăn lập tức bước lại: "Em có chỗ nào không thoải mái sao? Bác sĩ nói giai đoạn đầu có thể sẽ có vài phản ứng không tốt."
"Thầy Phó, sao anh lại bình tĩnh như vậy?" Nguyên Ngải vẫn thấy trong lòng có loại bất an khó tả.
"Đừng sợ, anh sẽ chăm con."
Lời hứa hẹn ấy không khiến cảm giác lo lắng trong lòng Nguyên Ngải biến mất, chính cô cũng không rõ vì sao mình lại nôn nao đến vậy, chắc hẳn không phải chỉ vì chưa thông báo cho cha mẹ.
Sáng hôm sau là ngày diễn ra cuộc thi thể thao, Yêu Vương xuất hiện từ sớm, gọi Đàm Việt, cáo Tây Tạng và sư tử ra ngoài.
Nguyên Ngải cũng đi theo, hai bên đều đã bộc lộ hết những vấn đề chưa thỏa đáng, hiển nhiên phải có một cách giải quyết cuối cùng.
"Chúng tôi sẽ tuyên bố với bên ngoài rằng đã phát hiện một số người có tốc độ cực nhanh, tới lúc đó sẽ có các chuyên gia về di truyền học đứng ra xác nhận." Yêu Vương nói: "Nhưng điều kiện tiên quyết là các cậu phải vượt qua được bài đánh giá tư tưởng."
Cáo Tây Tạng cùng sư tử đều sững sờ, chỉ có Đàm Việt như dự kiến trước được điều này.
"Được." Đàm Việt đáp ngay.
"Không được." Sư tử phản đối đầu tiên: "Cậu không vượt qua nổi bài đánh giá tư tưởng đâu."
Sư tử lớn lên trong trại trẻ yêu quái, tính cách trầm mặc ít nói, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cậu nhóc có thể vượt qua được bài kiểm tra tư tưởng.
Cáo Tây Tạng cũng sững sờ một chút, rồi lập tức phản đối: "Tôi không tham gia."
Đàm Việt nhìn Yêu Vương, nói: "Tôi muốn nói chuyện riêng với hai người họ."
Yêu Vương thực sự phải nhìn chú sói Bắc Cực này bằng con mắt khác, ông gật đầu: "Đi đi."
Nguyên Ngải đứng bên cạnh, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng cô không xen vào, đây là chuyện thuộc về cuộc đời của Đàm Việt, là con đường cậu học trò phải tự mình bước đi, là người thầy, giờ phút này cô chỉ có thể âm thầm dõi theo.
Sau khi Đàm Việt nói chuyện với hai người bạn, cả cáo Tây Tạng lẫn sư tử đều đồng ý tham gia bài thi tư tưởng.
Ba cậu học sinh được đưa vào phòng máy để bắt đầu, Nguyên Ngải đứng đợi ở bên ngoài.
Cô hy vọng Đàm Việt có thể vượt qua được, nhưng chưa đầy hai phút, cậu thiếu niên đã bước ra, vẻ mặt không chút bất ngờ hay tiếc nuối, như thể đã sớm đoán trước được kết quả.
Sao cậu có thể vượt qua được? Cậu vẫn hận loài người đến thế, nếu được quay trở lại, cậu vẫn sẽ lựa chọn ra tay với bọn họ.
Chỉ cần nhìn sắc mặt cậu nhóc, Nguyên Ngải đã biết kết quả là gì.
Đàm Việt đi đến bên cạnh cô giáo, nói: "Cô Nguyên, cô có muốn làm kiểm tra tổng quát không? Hôm qua bác sĩ đã nói nên kiểm tra kỹ càng hơn mà."
"Được, em đi cùng cô nhé."
Cả hai cùng rời khỏi phòng kiểm tra, quay lại gặp bác sĩ hôm qua , yêu cầu kiểm tra tổng quát.
Bác sĩ nhìn ra được vẻ hoang mang của cô, nhưng thấy mãi cũng quen nên chẳng trách, ông mỉm cười nói: "Đừng lo lắng quá, phần lớn những đứa trẻ yêu quái đều sinh ra rất khỏe mạnh, không có gì bất thường đâu."
Nguyên Ngải sững người, cô bỗng nhiên hiểu được nguyên nhân cho nỗi bất an trong lòng mình.
Chẳng như cô Hồ, cô ấy vốn là một yêu quái, thời gian mang thai chỉ có ba tháng là chuyện hết sức bình thường. Cô là con người, trong tiềm thức luôn tin rằng một đứa trẻ cần mười tháng để phát triển đầy đủ rồi mới ra đời.
Giờ đây, khi sự thật trái ngược lại với niềm tin tiềm thức, cộng thêm cảm giác mệt mỏi, đói bụng, khiến cô càng trở nên sợ hãi, sợ đứa trẻ lai giữa nhân loại và yêu quái của mình sẽ xảy ra chuyện.
Cùng với cảm giác tội lỗi vì chưa nói với cha mẹ, rồi áp lực từ chuyện thi đại học của bọn học trò, tất cả đều biến thành những tảng đá chồng chất lên vai cô.
Bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, rồi trấn an: "Đừng lo, cơ thể cô rất khỏe mạnh, đứa bé cũng không có vấn đề gì."
Nguyên Ngải thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng vừa bước ra khỏi phòng khám, cô đã nhìn thấy cha mẹ mình đang đứng trước cổng, bên cạnh là Phó Trăn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right