Chương 139: Về cha mẹ

person Tác giả: Thành Nam Hoa Khai schedule Cập nhật: 10/01/2026 06:44 visibility 1,775 lượt đọc

Lần đầu tiên Đàm Việt thấy cô giáo Nguyên lộ dáng vẻ lúng túng.
Cô Nguyên khẽ do dự, cứ như một đứa trẻ phạm lỗi, bước chân đã dừng ngay trước cửa mà vẫn không dám đối diện với cha mẹ mình.
Đàm Việt nhìn thấy dáng vẻ ấy của cô giáo, bất giác cảm nhận được, à thì ra cô Nguyên cũng là một người bình thường, cũng có những lúc bất an như thế.
Cậu không giục, chỉ lặng lẽ đứng phía sau.
Ngược lại Nguyên Ngải như ý thức được sau lưng mình còn cậu học trò, cô hít một hơi sâu, lấy lại dũng khí để bước tới phía bên kia.
Cha mẹ cô đang đứng cùng Phó Trăn, ba người bọn họ trông cứ như đang bàn chuyện làm ăn, trên mặt không có vẻ khó chịu hay nặng nề gì.
Nguyên Ngải ngoan ngoãn đi đến bên mẹ, bà nắm lấy tay cô, dịu dàng hỏi: "Bác sĩ nói thế nào?"
"Bác sĩ bảo không sao ạ, chỉ là con lo lắng quá thôi." Đôi tay mẹ khiến cô chợt nhớ đến thời thơ ấu, khi cô vẫn còn nhỏ xíu, chỉ cần vươn tay mẹ sẽ bước tới ôm cô vào lòng.
Nguyên Ngải lén nhìn sang cha, chỉ thấy ông nói: "Mẹ con cũng vậy, lúc mới mang thai con cũng lo lắng suốt, rồi sau này sẽ ổn thôi."
Ông nói tiếp: "Hôm nay mấy đứa học trò thi thể thao, để cha mẹ đi với con tới sân thi đấu, cổ vũ bọn nhỏ."
Nói rồi, ông khẽ đẩy cô vào chính giữa, không hề gọi Phó Trăn theo cùng.
Phó Trăn cũng hiểu được ba người bọn họ cần không gian riêng, thế nên anh cùng cậu nhóc sói trắng lặng lẽ đi theo đằng sau.
Đàm Việt không mấy khi tiếp xúc với thầy Phó, nhưng cậu cũng cảm nhận được thầy giáo thay đổi rất nhiều. Sinh vật sống đơn độc giờ đây đã biết cách chia sẻ, biết nghĩ cho người mình yêu thương.
Sư tử và cáo Tây Tạng vượt qua bài đánh giá tư tưởng, cũng có nghĩa hai cậu học trò đã bước được 1 chân vào cánh cổng đại học.
Điểm thi thể thao càng không phải nói tới, với hai cậu nhóc thì dễ như ăn bánh, chỉ cần đạt đủ điểm sàn là có thể đậu được đại học.
Nếu là thi kiến thức, sư tử lẫn cáo Tây Tạng đều không thi đủ điểm nổi.
Thành ra buổi thi ngày hôm nay thực chất không có gì gay cấn, tất cả chỉ là bước đệm cho công cuộc quan trọng hơn.
Nguyên Ngải đứng ở một bên, nhìn hai cậu học trò sư tử và cáo Tây Tạng ôm chầm lấy Đàm Việt, hai mắt cáo nhỏ còn rưng rưng.
Trái tim cô cũng có gì đó nghèn nghẹn, ban nãy cô đồng ý cho Đàm Việt đi kiểm tra sức khỏe với mình, thực chất là để tìm một cơ hội nói chuyện riêng, khuyên nhủ cậu bé.
Nhưng cậu thiếu niên ấy chẳng cần lời an ủi, thậm chí trên mặt còn có vẻ phấn khỏi.
"Đây đã là kết quả tốt nhất rồi, ít nhất những yêu quái có thể vượt qua được vòng đánh giá tư tưởng sẽ có con đường khác ngoài thi kiến thức."
Cậu chưa từng hướng tới kết quả của riêng mình, điều cậu muốn không phải chỉ là tìm đường cho bản thân.
Mà cậu muốn lay chuyển cả một hệ thống.
Nguyên Ngải nhìn Đàm Việt đang an ủi ngược lại hai người bạn, trong lòng trào dâng niềm tự hào khó diễn tả.
Cha cô biết chuyện Đàm Việt đã làm cũng gật gù khen ngợi: "Thằng nhóc này được đấy, biết nhìn xa trông rộng."
"Thằng bé rất tốt, rất dũng cảm và kiên cường. " Giọng nói Nguyên Ngải ngập tràn tự hào.
Mẹ cô nhẹ nhàng nói: "Cảm xúc của con bây giờ, chẳng khác gì cha mẹ năm xưa."
"Mẹ và cha con cũng là lần đầu tiên làm cha mẹ." Bà nắm tay con gái: "Cũng có nhiều thứ phải chậm rãi học tập từng ngày."
"Hai người chính là cặp cha mẹ tốt nhất trên đời." Nguyên Ngải khẽ nói.
"Thực ra, cha và mẹ đều giống như những cặp cha mẹ khác ngoài kia, luôn mong muốn có thể bảo vệ con thật hoàn hảo, không để con bị tổn thương dù chỉ một chút." Mẹ Nguyên nhìn con gái, tựa như vẫn còn nhìn thấy đứa bé từng la lớn trong sân nhà, gọi bà đến xem sâu bướm.
Con gái bây giờ đã lớn, cũng sắp có đứa con cho riêng mình, bà biết con đang lo lắng điều gì.
"Cha mẹ cũng đã từng thao thức nhiều đêm, trước khi con ra đời, mẹ sợ cái thế giới không hoàn hảo này sẽ khiến con tổn thương. Sợ khi con thấy được những điều xấu xí, chẳng như con từng tưởng tượng, sẽ khiến con khổ sở."
"Rồi khi con ra đời, con nhỏ bé và đáng yêu làm sao, là bảo bối trên đầu quả tim của cha mẹ. Chỉ cần nhìn con thôi, cha mẹ cũng đã tự thề sẽ không để ai tổn thương con."
"Nhưng có một ngày, con về đến nhà, hớn hở kể rằng con bị một bạn nam cướp tiền."
Nguyên Ngải nhớ rất rõ chuyện này, lúc đó cô đang học lớp sáu, còn tên lưu manh kia là một học sinh cấp hai, trông bộ dạng thì đáng sợ nhưng thực ra yếu xìu. Lúc ấy cô đã dùng đầu óc và lời lẽ để giải quyết mọi chuyện.
"Khi đó cha mẹ giận lắm, định bụng báo cảnh sát, rồi còn thuê thêm vệ sĩ để bảo vệ con." Mẹ Nguyên kể lại.
Cô con gái bé nhỏ vỗ ngực tự hào nói: "Con đã đánh thắng tên đó rồi! Con còn nói nó đừng đi cướp tiền của học sinh tiểu học nữa!"
Khoảnh khắc ấy, bà chợt nhận ra, con gái bà không phải là búp bê bày trong tủ kính, cũng không phải món đồ gốm sứ dễ vỡ.
"Từ lúc đó, cha mẹ biết con đang dần lớn, con sẽ không yếu đuối, cũng chẳng dễ vỡ vụn. Con có thể đối mặt được với cuộc đời mình, và làm chủ được nó."
Nguyên Ngải cuối cùng cũng hiểu, cô đã lo lắng quá nhiều.
Giống như lần thi thể dục này, ban đầu cô đã định cùng thầy Phó ra mặt, trực tiếp giành lấy quyền lợi cho đám nhỏ.
Sau buổi kiểm tra tư tưởng, cô lại sợ Đàm Việt bị đả kích.
Nhưng thực tế đã chứng minh mọi chuyện không như cô lo lắng, bởi vì cô đã cho các em đủ sự tin tưởng và tự do. Ngược lại, Đàm Việt cũng giúp cô nhận ra học trò của mình mạnh mẽ và dũng cảm hơn cô nghĩ rất nhiều.
Nguyên Ngải chợt thấy lòng mình dịu lại, mẹ cô nói đúng, cô đâu còn là một đứa trẻ yếu ớt nữa, cô đã là một người trưởng thành.
"Mẹ..."
"Cha mẹ không thể hiểu hết được việc con chọn yêu một yêu quái làm bạn đời, cha mẹ cũng có hàng trăm lý do để phản đối. Nhưng cha mẹ sẽ không làm như thế, vì cha mẹ biết, nếu cậu ta dám đối xử không tốt với con, con sẽ phản kháng như cách mà con từng chống lại tên cướp năm xưa."
Đây mới là điều mẹ Nguyên thật sự muốn nói, hiển nhiên bà cũng sợ hãi và lo âu, nhưng bà biết đứa con gái của mình, dù có gặp chuyện gì đi nữa, cũng sẽ là một chiến binh dũng cảm.
Cha Nguyên đứng bên cạnh, nhẹ nhàng tiếp lời: "Đừng lo, cha cũng có phòng nghiên cứu."
Mẹ Nguyên lập tức quay sang: "Đã dặn là không được nhắc tới chuyện đó rồi mà, huống hồ hiệu trưởng Phó hôm nay đã nói rõ ràng, thằng bé là cô nhi, mọi chuyện đều nghe chúng ta sắp xếp."
Yêu Vương vừa bước đến lập tức lùi lại mấy bước.
Xin lỗi, làm phiền rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right