Nghe cha mẹ nói xong, Nguyên Ngải có chút kinh ngạc quay sang nhìn thầy Phó, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt vô cùng nhu hòa.
Nguyên Ngải đưa mắt ra hiệu "Sao anh liên lạc được với cha mẹ em?"
Phó Trăn giống như hiểu được, khẽ gật đầu với cô một cái.
Sau đó anh bước tới, lấy ra một thanh năng lượng.
"...." Thôi được rồi, anh lại hiểu nhầm ý, nhưng đúng là cô cũng hơi đói bụng thật.
Nguyên Ngải nhận lấy thanh năng lượng, vừa lúc nghe mẹ cô nói: "Chuyện kết hôn con đừng lo lắng quá, cha mẹ sẽ đứng ra sắp xếp."
Phó Trăn lập tức nói: "Con sẽ cùng hai bác chuẩn bị."
"Vốn dĩ là người lớn hai bên lo liệu, nhưng con cùng tham gia cũng tốt, dù sao sau này cũng trở thành người một nhà, xem như có cơ hội hiểu nhau hơn." Mẹ Nguyên nói.
Nguyên Ngải thầm nghĩ, một sinh vật sống một mình như thầy Phó cũng có thể như vậy sao? Đây mà là dáng vẻ của một sinh vật sống đơn độc ư? Cô lặng lẽ quan sát thầy Phó, trông anh hoàn toàn thư thái, không có vẻ khó chịu hay gượng ép gì.
Thế nên trên đường về, Nguyên Ngải lại dành sự chú ý cho đám học trò.
Sư tử và cáo Tây Tạng đã vượt qua kỳ thi thể thao, đó là một chuyện vô cùng ý nghĩa.
Không chỉ đơn giản là việc bọn nhỏ có thể vào đại học với điểm kiến thức thấp hơn bình thường, mà còn là cơ hội cho những yêu quái vượt qua được bài đánh giá tư tưởng, đám trẻ sẽ không còn bị cản trở bởi điểm thi đại học trong hành trình bước vào xã hội loài người nữa.
Bọn trẻ đã có thêm một con đường mới.
Khi ba cậu học sinh quay trở lại, chủ nhiệm Khổng dẫn cả lớp ra tận cổng đón, trường học còn treo băng-rôn vô cùng rầm rộ: "Chúc mừng bạn học sư tử và Cáo Tây Tạng đã vượt qua kỳ thi thể thao – trở thành những yêu quái đầu tiên làm được điều đó!"
Nguyên Ngải đứng bên cạnh Đàm Việt, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, có chút đau đầu. Thật ra chính Đàm Việt mới là người đóng vai trò quan trọng nhất trong cả chuyện này.
Chính cậu là người nêu ra vấn đề, là người không do dự lao về phía trước.
Nhờ cậu xuất hiện, đấu tranh và thậm chí là thỏa hiệp, Yêu Vương và các tổ chức bảo vệ quyền lợi con người mới phải nhượng bộ, nhờ vậy mà sư tử và Cáo Tây Tạng có được cơ hội tham gia và vượt qua cuộc thi thể thao.
Nhưng Đàm Việt lại không thể vượt qua bài đánh giá tư tưởng, không thể trở thành người đầu tiên thi thể thao thành công.
Hiện tại cậu không qua được đánh giá tư tưởng, rất có thể kỳ thi đại học sắp tới cũng không thể vượt qua được.
Nguyên Ngải đứng cạnh Đàm Việt, đưa cho cậu một thanh năng lượng mà thầy Phó chuẩn bị.
Đàm Việt nhận lấy, cắn một miếng, ánh mắt cậu dừng lại trên đám người đang ăn mừng, rồi đột nhiên cậu thiếu niên quay đầu, nhìn Nguyên Ngải, đôi mắt sáng như có ánh sao:
"Cô Nguyên, tự nhiên em cảm thấy, có một ngày em sẽ thay đổi được chế độ thi đại học cho yêu quái."
"Cô sẽ đợi." Nguyên Ngải đáp.
Cô vỗ nhẹ lên vai cậu học trò, khoảnh khắc ấy, cô nhận ra, đây chính là lý do mà mình trở thành giáo viên.
Khi Nguyên Ngải trở lại văn phòng, Nhiếp Bá Thiên đang cho hai bé báo con bú bình sữa, hai bé con ôm bình, một tay y giữ bình, tay còn lại chấm bài cho học sinh.
Ánh mắt Nguyên Ngải không kìm được mà dừng lại trên hai bé báo con, so với mấy hôm trước, hai em bé bây giờ trông mũm mĩm hơn hẳn, đôi tai tròn trịa mềm mại, mắt nhắm nghiền, ngoan ngoãn bú sữa.
Một hộp sữa tươi cắm sẵn ống hút được đưa tới trước mặt Nguyên Ngải, cô quay đầu lại xem, thầy Phó đang nhìn cô.
Cô nhận lấy, vừa lúc lại đói bụng.
Nguyên Ngải vừa uống sữa vừa chấm bài, hai tháng cuối cùng này là giai đoạn nước rút.
Thầy Phó vốn là giáo viên thể dục, không quá bận rộn, kỳ nghỉ xuân cũng đã kết thúc, nhưng chủ nhiệm Khổng biết tin Phó Trăn sẽ cùng cha mẹ vợ tương lai chuẩn bị đám cưới, nên đã vung tay hào phóng, cho thầy Phó nghỉ thêm hai tháng nữa.
"Tôi rất muốn biết một sinh vật sống đơn độc thì chuẩn bị đám cưới kiểu gì?" Lúc nghe chuyện đám cưới, chủ nhiệm Khổng sửng sốt vô cùng.
Đây có còn là đại lão hổ từng nói ước mơ của mình là sở hữu một ngọn núi, đuổi hết các con vật khác đi rồi sống một mình không?
Giờ còn biết chuẩn bị đám cưới?
"Phó Trăn, cậu có thật sự hiểu ý nghĩa của chuyện kết hôn không đó?" Chủ nhiệm Khổng không nhịn được mà hỏi khi thấy thầy Phó đang xé đồ ăn vặt cho vợ tương lai.
"Tôi là sinh vật sống đơn độc chứ không phải bị ngu." Phó Trăn nhàn nhạt đáp.
"Không phải, ý tôi là..." Chủ nhiệm Khổng vẫn thấy khó tin: "Hồi trước cậu đâu có như vậy."
Tôi, một chàng công xanh, từ nhỏ đã chải chuốt gọn gàng, đuôi lúc nào cũng bóng mượt, chăm chỉ ghi chép chi chít trong tiết học tình yêu và sinh lý, uớc mơ là tìm được một nàng công xanh xinh đẹp để cùng lập gia đình, sinh con.
Còn cậu? Cứ tới tiết tình yêu là trốn, mùa xuân còn đuổi thẳng cổ tất cả mấy cô hổ cái tìm đến.
Kết quả, giờ tôi vẫn ế mốc meo, còn cậu sắp có vợ con luôn rồi.
"Chẳng phải trước kia cậu rất ghét tiếp xúc với người khác sao?" Hiện tại sao có thể chịu đựng được nhiều người như vậy?
Phó Trăn ngừng lại, không nói gì.
Chủ nhiệm Khổng vốn chỉ buột miệng than thở vậy thôi, không ngờ đối phương thực sự suy nghĩ về điều mình nói, chủ nhiệm Khổng lập tức bàng hoàng thanh minh: "Tôi chưa nói gì hết, cậu chưa nghe thấy gì hết!"
Cô Nguyên giờ đang mang thai, nếu vài lời bâng quơ của mình khiến thầy Phó "giác ngộ" quay về sống ẩn dật, thì chắc con công xanh này phải nhổ hết lông xuống làm quạt hạ hỏa cho cô Nguyên mất!
Khi Phó Trăn quay lại văn phòng, Nguyên Ngải không còn ở đó, anh nhắm mắt, cảm nhận một chút —
Cô đang ở sân vận động, trước mặt là sư tử và Cáo Tây Tạng.
"Cô Nguyên, lần này Đàm Việt không vượt qua được bài đánh giá tư tưởng, vậy kỳ thi đại học sắp tới chắc chắn cũng không thể." Sư tử lo lắng hỏi, từ lúc trở về trong lòng cậu nhóc cứ cảm thấy bức bối.
Dù bản thân vượt qua cuộc thi thể thao, nhưng sư tử biết, từ lần thi đấu để đạt danh hiệu vận động viên quốc gia cho đến kỳ thi lần này, khiến Yêu Vương và loài người thỏa hiệp - tất cả đều là công lao của Đàm Việt.
Cậu ấy làm bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùng chẳng nhận được gì, trong khi sư tử và cáo Tây Tạng chẳng mấy đóng góp lại là người hưởng lợi.
Phó Trăn ngồi bên cửa sổ, nhìn Nguyên Ngải đang trò chuyện với học sinh dưới sân trường.
Nắng xuân rực rỡ rơi xuống mái tóc, vai áo cô, rồi dường như len vào cả đôi mắt cô.
Chàng hổ chỉ lặng lẽ nhìn người mình yêu.
Nguyên Ngải vừa nói chuyện với hai học sinh xong, đang định quay về thì bỗng cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình.
Cô ngẩng đầu lên, thấy người nào đó đứng bên cửa sổ tầng hai.
Trước kia, thầy Phó cũng hay đứng nơi đó nhìn ra bên ngoài, một con mèo to xác lạnh lùng lại yêu ánh nắng ấm áp.
Nghĩ vậy, Nguyên Ngải bật cười: "Thầy Phó, lại tắm nắng sao?"
Trong làn gió xuân nhẹ nhàng, sinh vật từng sống đơn độc chỉ lặng lẽ nhìn người phụ nữ dưới sân trường.
Nụ cười của cô cũng đẹp như ánh mặt trời.