Chương 1001: Hiện thân (1)
“Bá Ân Tư thúc thúc, tình huống thế nào rồi?”
Ánh mắt Thạch Khắc thỉnh thoảng nhìn ra phía ngoài thành, còn có chiến trường của các cường giả ngôi sao.
Hắn chưa lên cấp Thần Tinh, tự nhiên không có ánh mắt độc đáo như Lôi Lâm, chỉ có thể nhìn thấy không gian bị xé rách, cho dù dư âm đều có thể phá hủy lượng lớn kiến trúc, khiến cho màng ánh sáng phòng ngự không ngớt run rẩy, không khỏi có chút lo âu nhìn về phía Bá Ân Tư.
“Yên tâm! Bọn họ không có chuyện gì! Phù thủy Thần Tinh sẽ không làm chuyện không có tiền lời, mà Tát Tư kia cùng mấy con nguyên tố hỏa cấp bậc ngôi sao khác còn không làm gì được cường giả ngôi sao tộc Hỏa Vũ các người!”
Sắc mặt Bá Ân Tư có chút quái dị nói tiếp.
“Vậy ta yên tâm rồi!” Thạch Khắc vỗ vỗ bộ ngực chính mình, rồi sắc mặt chợt hoàn toàn thay đổi, từ ngữ khí nói chuyện của Bá Ân Tư vừa nãy, hắn nhận được tin tức không tốt.
Bá Ân Tư không khỏi quá quen thuộc với những người áo đen kia, đồng thời, cái gì gọi là tộc Hỏa Vũ các người ?
Hắn quay đầu, lập tức nhìn thấy vẻ kinh dị trên mặt Bá Ân Tư, trong lòng lập tức nặng trình trịch: “Bá. . . Bá Ân Tư thúc thúc, chú. . .”
Ầm! Lời còn chưa dứt, một con bò cạp màu đen đã bò đến cổ của hắn, cái đuôi màu đen đâm vào động mạch của Thạch Khắc.
Hai mắt Thạch Khắc trợ trắng, hỏa vũ công tầng thứ tám phòng ngự không có một chút tác dụng nào, cứ thế hôn mê đi.
“Xảy ra chuyện gì? Trưởng quan tập kích Thạch Khắc đại nhân!”
Một số võ quan may mắn còn sống sót nhìn tình cảnh này, cảm giác tư duy của mình sắp tan vỡ, nếu như đây là ác mộng thì nguyện vọng duy nhất của bọn họ chính là mau mau tỉnh lại từ cơn ác mộng này.
” Thạch Khắc này là gian tế! Sớm đã bị ta phát hiện, hiện tại bắt đi! Các ngươi cứ quản lí chức vụ của mình, không cần loạn!”
Bá Ân Tư nhanh chóng chiếm lấy chìa khoá hình dạng bảo thạch dưới cổ Thạch Khắc, bên trong còn có bóng mờ một con Phượng hoàng, nói ra lời khiến đông đảo võ quan choáng váng.
Con riêng của nguyên thủ, thậm chí còn phi thường được coi trọng- Thạch Khắc đại nhân lại là. . . Gian tế?
Đám võ quan cũng cảm giác mình giống như đang nghe được chuyện buồn cười nhất năm nay, nhưng nhìn hỏa diễm quanh Bá Ân Tư, bọn họ cũng không cười nổi.
“Trưởng quan, xin hãy thả Thạch Khắc đại nhân ra!”
Bá Ân Tư trong số võ quan cũng không phải một tay che trời, tuy rằng còn có mấy thống lĩnh cấp bậc ngôi sao ở bên ngoài hỗn chiến hoặc chết trận. Nhưng thuộc hạ của bọn họ vẫn còn, cho dù thủ hạ của Bá Ân Tư đều tán đồng với hành vi của trưởng quan mình, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận!
“Làm sao? Các ngươi còn muốn động thủ sao?”
Hỏa vũ công cấp bậc ngôi sao bùng lên, hỏa diễm tạo thành bóng mờ Phượng hoàng khủng bố, loại lĩnh vực gợn sóng như ngọn lửa này bao trùm toàn bộ sân bãi.
Tên võ quan đi ra nghi vấn kia chỉ có hỏa vũ công chín tầng, tuy rằng ở cấp bậc bầu trời cũng tính là cường giả, nhưng ở trước mặt Bá Ân Tư lại chẳng là thá gì.
Hắn đột nhiên lùi lại mấy bước, sắc mặt chợt đỏ lên: “Trưởng quan vô duyên vô cớ giam giữ Thạch Khắc đại nhân, xin lấy ra chứng cứ chứng minh Thạch Khắc đại nhân là gian tế, nếu không thì. . .”
“Nếu không cái gì?”
Vầng sáng màu đỏ thắm lóe lên, võ quan mới vừa rồi còn đang nói chuyện đã không thấy hình bóng, trên mặt đất chỉ lưu lại một đống tro tàn.
“Vẫn cho rằng ta không dám giết người sao?” Bá Ân Tư cười lạnh một tiếng, nhấc theo Thạch Khắc đã hôn mê đi về phía sau.
Đám võ quan hai mặt nhìn nhau, cuối cùng lại không có một ai dám theo đi.
“Các vị thấy thế nào?” Trong bóng tối khe hở, Lôi Lâm hỏi hai vị công tước.
“Có lẽ Bá Ân Tư kia mới là nằm vùng chân chính Chu Tí Đặc chi lôi, trước đó Lạc Khắc chỉ là một mồi nhử thôi!”
Cát Nhĩ Bá Đặc chậm rãi nói rằng.
“Ừm! Đồng thời còn có thể tu thành hỏa vũ công tầng thứ mười, ta lại càng thêm hiếu kỳ đối với chuyện này!” Trong con ngươi Lôi Lâm tràn đầy vẻ hứng thú. Chính hắn muốn phối hợp hỏa vũ công tầng thứ mười với chất còn phải dựa vào chíp, mà đối phương làm thế nào được? Đồng thời còn nằm vùng trong tộc Hỏa Vũ lâu như vậy. Thậm chí ngay cả bí thuật ẩn giấu huyết mạch để qua mặt Xích Đồng, hắn cũng phi thường hiếu kỳ.
“Dù nói thế nào thì Bá Ân Tư kia xem như chọn được một thời cơ tốt, hiện tại không chỉ Xích Đồng không thoát thân được, ngay cả các cường giả ngôi sao khác đều đang khổ chiến ở bên ngoài cung điện, chỉ cần phòng ngự bên ngoài vẫn nằm trên tay Bá Ân Tư thì hắn ta căn bản không cần sợ hãi. . .”
Ái Ma không nhắc tới đám võ quan còn lại trong cung điện này, đối với Thần Tinh, chỉ cần không phải tồn tại cùng đẳng cấp thì chính là đám giun dế, đối với chuyện bọn hắn có thể ngăn cản Bá Ân Tư hay không. Ái Ma không có một chút lòng tin nào.
Quả nhiên, sau khi Bá Ân Tư bày ra thủ đoạn ác độc. Rất nhiều võ quan đều vội lui lại, không dám tiến lên.
Bá Ân Tư hừ lạnh một tiếng, đi đến nơi càng sâu trong cung điện, phàm là có người có can đảm ngăn cản đều bị hỏa diễm của hắn đốt cháy thành tro.
“Tiếp theo chúng ta làm gì bây giờ?”
Ái Ma nhìn Lôi Lâm một chút, hiện tại cô ta đã càng ngày càng không nhìn thấu người tuổi trẻ này.
Đối phương không chỉ có thể ẩn nhẫn, nếu như một người cô ta ở đây thì đã sớm động thủ, nào có thể đợi đến hiện tại vừa vặn có thể được lợi ích lớn nhất mới hành động? Đồng thời, chỉ là loại kỹ thuật ẩn giấu trong hư không này, có thể ẩn giấu được Bá Ân Tư cũng đã phi thường không tồi.