Chương 1002: Hiện thân (2)
“Đương nhiên là theo hắn!” Lôi Lâm cười cợt, chỉ vào Bá Ân Tư ở phía trước.
“Hắn khẳng định là kẻ nằm vùng của Chu Tí Đặc chi lôi, hiện tại chúng ta chỉ cần theo hắn, cạm bẫy âm mưu thậm chí oan ức đều là hắn đến cõng nồi, chúng ta chỉ cần đợi đến cuối ra tay cướp lấy hỏa nguyên thạch là được. . .”
“Ha ha. . . Lôi Lâm, cậu không hổ là học sinh của ta, quả nhiên đủ giảo hoạt! Ta hích!” Cát Nhĩ Bá Đặc cười ha ha, dáng vẻ tuổi già an lòng, Ái Ma nhìn mà không khỏi lén lút trợn mắt một cái.
Tốc độ của Bá Ân Tư cực nhanh, nhấc theo Thạch Khắc đi tới một chỗ, Lôi Lâm hết sức quen thuộc, chính là nơi ngày đó Lạc Khắc sử dụng đại địa khay.
“Lẽ nào. . .” Lôi Lâm nhìn động tác của Bá Ân Tư, trong lòng mơ hồ xuất hiện một suy đoán.
Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy Bá Ân Tư lấy từ trong lòng ra một mâm tròn ở giữa có vô số mạch máu tạo thành con mắt, không khỏi lắc lắc đầu, không biết phải nói gì đối với hành vi của Lạc Khắc: “Con cờ này e là chỉ là chuyên dùng để đưa trang bị, đồng thời mê hoặc đối phương. . .”
Mặt đất giống sóng nước tách ra, lộ ra một con đường đi xuống sâu thăm thẳm.
Bá Ân Tư cười lạnh, lập tức xông xuống, Lôi Lâm cùng ba vị đại công nhìn nhau rồi cũng đi theo.
Rất nhanh, vu trận màu đỏ thắm trước đó đã xuất hiện trước mặt Bá Ân Tư, lại giống như hồ điệp vỡ thành từng mảng tung bay.
Bá Ân Tư có vẻ hết sức quen thuộc đối với nơi này, đi thẳng tới mật thất lớn nhất ở trung tâm, ở trung tâm nhất còn có một chút tia lửa màu đỏ lấp loé ngoài mép vu trận.
Vù! Một tầng màng ánh sáng hỏa diễm bay lên, ngăn cản Bá Ân Tư ở ngoài.
Nhưng ánh mắt Bá Ân Tư lại thêm nóng bỏng: “Chính là chỗ này! Chính là chỗ này! Kết giới mà Xích Đồng tự tay bố trí!”
Trên tay hắn lóe lên một điểm sáng màu xanh lam, Thạch Khắc trước đó đã ngất đi lại lập tức tỉnh lại.
Hai mắt Thạch Khắc vốn có chút mờ mịt, sau đó lập tức cảnh giác lên: “Nơi này là —— mật thất dưới đất! Bá Ân Tư thúc thúc, ông lại phản bội. . .”
“Mày nhìn rõ ràng, ai là Bá Ân Tư thúc thúc của mày?”
“Bá Ân Tư” cười lạnh, bắp thịt và xương cốt trên người di động, lông chim màu đỏ đại diện cho thân phận tộc Hỏa Vũ cũng nhanh chóng rút đi.
Chỉ trong chớp mắt, Bá Ân Tư đã biến thành một người khác, lĩnh vực gợn sóng của phù thủy Thần Tinh từ trên người hắn không ngừng tản ra.
“Bá Ân Tư thúc thúc! Đã chết rồi sao. . .” Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, Thạch Khắc lại thở phào nhẹ nhõm, nếu như đúng là Bá Ân Tư phản bội hắn cùng phụ thân hắn, vậy hắn cũng không biết nên làm thế nào mới tốt.
“Hắc hắc. . . Mày còn không rõ sao? Ta chính là Bá Ân Tư, Bá Ân Tư lại không phải ta! Quên đi, có giải thích với tên ngốc như mày cũng không rõ ràng. . .”
Bá Ân Tư hắc hắc cười, lại khiến trái tim Thạch Khắc lập tức chìm xuống.
“Nếu không phải muốn phá giải tầng y kết giới này cần hỏa vũ công mười tầng trở lên, còn có khí tức huyết mạch của nguyên thủ, mày cho rằng tại sao ta phải mang mày tới đây?”
Bá Ân Tư cười lạnh muốn tiến lên động thủ.
Thạch Khắc lắc đầu một cái, nhắm hai mắt lại.
“Hay là chờ chút đã đi!” Nhưng một âm thanh quen thuộc lại bỗng nhiên hiện vang lên bên tai hắn, hầu như làm hắn nghĩ rằng chính mình đã gặp ảo giác.
“Lôi Lâm? Hắn không có chết trên quảng trường sao?”
Chờ đến sau khi mở mắt, hắn mới phát hiện Lôi đang chặn ở trước mặt mình, thậm chí ngay cả Bá Ân Tư đối diện, trên mặt đều hiện lên ra vài tia. . . Kiêng kỵ?
“Quả nhiên, ban đầu ta đã cảm thấy mày có vấn đề!” Bá Ân Tư nhìn Lôi trước mặt, trên tay còn đang run rẩy, vừa nãy công kích của hắn chính là bị Lôi Lâm hời hợt đón lấy, đại diện cho người trước mặt này là tồn tại cùng cấp với hắn!
“Trước đó có lẽ mày cũng chỉ là suy đoán thôi, dù sao một tên quỷ chết Lạc Khắc kia cũng không cho mày biết được bao nhiêu tin tức!”
Lôi Lâm lạnh nhạt đáp lại, chỉ là trong khi nói chuyện, đặc thù tộc Hỏa Vũ trên người hắn cũng đang nhanh chóng biến mất, đợi sau khi nói xong, cả người hắn đã biến thành thuật sĩ tà dị có mái tóc màu đen.
“Quả nhiên chính là mày! Dư nghiệt của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!” Bá Ân Tư nghiến răng nghiến lợi nói.
Mà Thạch Khắc há to miệng, nhìn phù thủy Thần Tinh xa lạ trước mặt, cả người đã dại ra.
“Hóa ra. . . Hóa ra cậu cũng gạt ta! Ha ha. . . Dù là cậu hay Lạc Khắc, đều là tên lừa đảo! Tên lừa đảo! Coi ta là kẻ ngu si để lừa gạt sao?”
Thạch Khắc gầm lên, từng giọt nước mắt từ gò má trượt xuống, giống như huấn luyện viên lãnh khốc trước kia không tồn tại.
“Bị đả kích hỏng rồi sao?” Lôi Lâm lắc lắc đầu, cũng không có suy nghĩ giải thích.
Dù sao tuy rằng hắn lợi dụng đối phương, nhưng hiện tại lại cứu đối phương một mạng, xem như là công bằng giao dịch.
Trong cảm nhận của Lôi Lâm, trước đó tất cả trợ giúp và dẫn dắt của đối phương, sau khi Lôi Lâm cứu hắn đã tự nhiên rũ sạch.
Thạch Khắc căn bản không nằm trong cân nhắc của hắn, nếu như đối phương còn không biết điều mà động thủ với hắn hoặc là cản trở kế hoạch thì dĩ nhiên hắn cũng không cần lưu thủ.