Chương 1008: Đại chiến khủng bố
Bắc công tước không thể ngờ được tiểu tử lúc trước mình mới gặp mặt một lần, thậm chí ông ta còn rất xem trọng lại sẽ là dị tộc!
Thậm chí, đối phương phát ra ra hỏa vũ công màu đen, khiến cho ông ta có cảm giác cực kỳ sợ hãi, thậm chí nếu như không phải quân nhân tôn nghiêm và ý chí cường giả đang chống đỡ ông ta thì có thể ông ta sẽ quay đầu chạy trốn.
Đặc biệt, tiểu tử Lôi kia thậm chí đang giao thủ cùng nguyên thủ tôn kính nhất của tộc mình mà không rơi xuống hạ phong, thậm chí… Còn chiếm được một tia ưu thế?
“Phượng hoàng chi mẫu trên cao! Lẽ nào ta đang nằm mơ sao? Xin hãy cho ta mau chóng tỉnh lại đi!”
Bắc công tước tuy rằng có ý chí cực kỳ kiên cường, hiện tại cũng không khỏi cảm thấy hoang đường.
“Trứng phượng hoàng! ! !”
Mà ngay tại lúc này, hai đạo khí tức mạnh mẽ khác cũng xuất hiện, Kiệt Tư Á nhìn trứng lớn màu đỏ ở giữa chiến trường, trên mặt không che giấu nổi vẻ tham lam.
Trạng thái A Kỳ Bá Đức lại càng thêm điên cuồng, dù sao đây là đỉnh cao của tất cả sinh vật hệ hỏa!
“Đây là của ta! Phượng hoàng vĩnh viễn chỉ có thể xuất hiện trong đế quốc Bái Hỏa chúng ta!”
A Kỳ Bá Đức gào lên, toàn bộ đại địa đều run rẩy, hắn đột nhiên xông về phía trước, bàn tay lớn trực tiếp chộp tới trứng lớn màu đỏ thắm.
Vèo! Nhanh hơn hắn là Kiệt Tư Á, cả người hắn đã hóa thành một tia chớp màu đen, nhào tới trứng Phượng hoàng.
“Hóa ra đây mới là khởi nguồn của hỏa nguyên thạch! Trứng Phượng Hoàng Lửa chỉ có thể thuộc về ta! Sau khi có nó! Ta thậm chí có thể lên cấp sáu…”
“Cút ngay!”
Tường lửa màu đen chặn trước mặt Kiệt Tư Á, nhiệt độ cực nóng làm hắn không tự chủ dừng bước.
“Là mày! Lôi Lâm thuật sĩ! Một Thần Tinh cấp bốn cũng dám đến ngăn cản ta, không sợ ta diệt Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi các ngươi sao? Hiện tại lập tức dâng trứng Phượng Hoàng Lửa lên, ta bảo đảm Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi các ngươi nhất định sẽ được trọng thưởng!”
Sắc mặt Kiệt Tư Á có chút dữ tợn.
Nhưng trả lời hắn là sóng lửa che ngợp bầu trời.
“Tà phượng bay lượn!”
Bóng mờ Phượng Hoàng Lửa màu đen to lớn đánh bay Kiệt Tư Á, ngọn lửa màu đen không ngừng nuốt chửng năng lượng phóng xạ trên người đối phương tản ra, thậm chí đối với hắn tạo thành thương tổn nghiêm trọng lần hai.
“Hừ! Một phân thân trọng thương cũng dám nói với ta câu này. Đầu óc có vấn đề sao?”
Lôi Lâm hừ lạnh một tiếng, nhìn thấy Xích Đồng cũng quấn quít lấy A Kỳ Bá Đức. Không khỏi quay đầu ra phía sau nhìn.
Bởi vì có chính mình che chở, Cát Nhĩ Bá Đặc và Ái Ma ở bên kia bố trí cũng không có bị cắt đứt vì gợn sóng đại chiến vừa nãy.
Một cánh cửa toả ra ánh sáng ngôi sao đã hiện ra.
“Thời gian không còn nhiều! Nhất định phải tốc chiến tốc thắng!”
Ngọn lửa màu đen trên người Lôi Lâm dần dần suy yếu xuống, thay vào đó chính là bốn vầng sáng màu đỏ ngòm khủng bố.
Vầng sáng năng lượng đại diện cho thiên phú vu thuật của hắn không ngừng loé lên, cuối cùng dung hợp lại với nhau, tạo thành một vu thuật khủng bố —— Thần Tinh sát chiêu: Khoa Mạc Âm xà hóa! ! !
Ầm! ! !
Một thượng cổ hung thú dài mấy vạn mét, đột nhiên hiện lên ở thành Đặc Lân Tát Tư. Thân thể cao lớn vừa rơi xuống đã trực tiếp hủy diệt lượng lớn kiến trúc, e là sau lần này cho dù Xích Đồng còn có thể giữ chức, cũng nhất định phải dời đô.
“Tê tê…” Khoa Mạc Âm cự xà hí lên, uy thế khủng bố từ trên người tản ra, trong lòng những cường giả ngôi sao bình thường đều không khỏi run rẩy.
Đây là nỗi hoảng sợ từ sâu trong đáy lòng của sinh vật cấp thấp khi đối mặt với kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thực vật!
So với biến thân lúc trước, sau khi Lôi Lâm đạt tới Thần Tinh đỉnh cao biến thành Khoa Mạc Âm cự xà đã khác lúc trước rất nhiều.
Không chỉ có thể hình khổng lồ hơn so với cự xà trước đó một đoạn dài, thậm chí ngay cả vảy rắn cũng có thêm một chút đường nét màu đỏ thắm, hạt năng lượng căn bản hệ âm u và hệ hỏa quay chung quanh thân rắn. Thậm chí hình thành lượng lớn mây mù.
“Loại Khoa Mạc Âm cự xà thể hình này…” Cho dù là đều là thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà cấp Thần Tinh, Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Ái Ma đều bị Thần Tinh sát chiêu của Lôi Lâm dọa sợ hết hồn.
“Thể hình của tiểu tử này sao có khả năng lớn như vậy? Hầu như gấp ba lần so với ta biến thân…”
Cát Nhĩ Bá Đặc đánh giá thể hình Lôi Lâm sau khi biến thân đã đạt tới gần mười vạn mét, trên mặt vô cùng khiếp sợ, trong lòng cũng vô cùng ước ao, rất hiển nhiên, cho dù là trong quần thể Khoa Mạc Âm cự xà chân chính ở thượng cổ, Lôi Lâm cũng tuyệt đối xem như là vương giả.
“E là… Lôi Lâm có thể được gọi là thuật sĩ Khoa Mạc Âm cường đại nhất từ trước tới nay!” Ái Ma đứng bên cũng thở dài.
“Khoa Mạc Âm chi đồng!”
Đôi thụ đồng màu hổ phách như ngôi sao đột nhiên tập trung nhìn thẳng vào Kiệt Tư Á đang bay ngược ra ngoài.
“Không được!” Kiệt Tư Á còn chưa kịp phản ứng lại, ma khí trên người hắn đã liên tiếp nổ tung, trên mặt bắt đầu hiện ra một tầng biểu bì hoá đá, động tác đột nhiên đình chậm xuống.
Do Khoa Mạc Âm cự xà thượng cổ tự mình triển khai vu thuật hoá đá, cho dù là Huy Nguyệt phù thủy cũng bị ảnh hưởng.
Oành! Khoa Mạc Âm cự xà đột nhiên vung đuôi một cái, đập trúng Kiệt Tư Á đang hoá đá. Mặt đất không ngừng chấn động, vô số phòng ốc sụp đổ, từng vết nứt như mạng nhện đột nhiên lan ra ngoài.
Đùng! Toàn bộ pho tượng Kiệt Tư Á đều bị đánh tan, đã biến thành tro bụi đầy trời, mà trên mặt đất cũng có thêm một hố to sâu không lường được.
Ở trước mặt Khoa Mạc Âm cự xà đã được tăng cường, phân thân của phù thủy Huy Nguyệt cấp năm đã ngã xuống!
“Trước tiên giết chết hắn! Không thì chúng ta đều không có lợi!”
Thấy cảnh này, Xích Đồng đang dây dưa cùng A Kỳ Bá Đức đột nhiên rống to lên, mà A Kỳ Bá Đức cũng dừng bước, trên mặt hiện ra vẻ kiêng kỵ.
“Hí!”
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không mặc cho hai phù thủy cấp năm liên thủ công kích hắn, hắn cướp thời cơ động thủ trước, đột nhiên phun ra vài cự nhận khổng lồ bằng ngọn lửa màu đen!
Ầm! Đao nhận hỏa diễm bằng đao nhận cũng không nhằm về phía Xích Đồng, mà nhằm về phía trứng Phượng Hoàng Lửa ở giữa chiến trường.
Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!
Tiếng nổ vang rất lớn bùng lên, trứng lớn màu đỏ thắm đột nhiên nổ tung trước vô số ánh mắt không thể tin tưởng, mang theo ánh sáng cực nóng khuếch tán ra bốn phía.
“Làm sao hắn dám, làm sao hắn cam lòng?”
Xích Đồng suýt chút nữa đã bị tức đến thổ huyết, hắn ta không thể ngờ được Lôi Lâm lại trực tiếp hủy diệt loại bảo vật quý giá đến cực điểm này.
Nhưng thân thể của hắn ta đã không đuổi kịp tư duy, mà theo bản năng xông tới mộ mảnh vỡ. A Kỳ Bá Đức đối diện cũng làm ra hành động tương tự, thậm chí ngay cả những cường giả ngôi sao kia cũng hành động như thế.
Cứ như vậy, vòng vây vừa hình thành đã nhất thời tan rã!
Trực tiếp phá hoại một viên chí bảo như thế, đương nhiên Lôi Lâm có chút không nỡ, nhưng hắn thấy rất rõ tình thế, ngày hôm nay muốn toàn thân trở ra trong tình huống kẻ địch vây quanh bốn phía thế này đã phi thường phiền phức, muốn nhòm ngó trứng Phượng Hoàng Lửa hiển nhiên lại càng không thể.
Tuy rằng bảo vật này phi thường quý giá, nhưng so với an nguy của chính mình, Lôi Lâm vẫn không chút do dự làm ra lựa chọn.
Đồng thời, trong tình huống hỗn loạn, khả năng chính mình đục nước béo cò lại càng lớn.
“Tê Hí!”
Khoa Mạc Âm cự xà đấu đá lung tung, các cường giả ngôi sao khác bị tách ra, chỉ có thể trừng mắt với vảy rắn phòng ngự khủng bố, Lôi Lâm không chút khách khí nuốt một mảnh lớn gần một phần ba kích thước quả trứng lúc đầu vào trong bụng, rồi đột nhiên thu nhỏ lại xông đến chỗ hai người Cát Nhĩ Bá Đặc, đã biến thành bản thể nhân loại.
“Đi!” Lôi Lâm chợt quát một tiếng.
“Đi thôi!” Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Ái Ma có không cam lòng cũng biết nếu như hiện tại không rời đi, đợi sau khi tranh cướp hỗn loạn kết thúc, chỉ sợ bọn họ sẽ lập tức bị toàn bộ thế giới dung nham vây quét, tuy rằng vẫn còn có chút không nỡ nhưng trong nháy mắt đã làm ra quyết đoán.
Cánh cửa ánh sáng lớn đột nhiên mở rộng, thân ảnh ba người bọn hắn đi vào, sau đó ánh sáng tiêu tan.
Ầm! Hầu như chỉ trong nháy mắt khi cánh cửa tiêu tan, một đạo hỏa diễm lại đột nhiên kích rơi xuống, biến vùng đất này thành một biển lửa.
Trong biển lửa kia, thân ảnh Xích Đồng hiện ra, chỉ là lúc này trong đôi mắt hắn ta tràn đầy tơ máu.
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!” Hắn nhìn kết tinh không khác nào thủy tinh màu đỏ đẹp nhất trên tay một chút, toả ra ấm áp, sau khi trứng phượng hoàng vỡ nát, lại kỳ diệu đã thành loại hình thái này.
Mà hắn ta chiếm được phần này còn không tới một phần tư, còn lại đều bị A Kỳ Bá Đức cùng các cường giả ngôi sao khác ở đây đoạt đi.
Lần này, cho dù là cường giả ngôi sao tộc Hỏa Vũ, hắn cũng không thể bảo hắn bọn hắn phun ra đồ vật mình đã ăn được.
“A…” Xích Đồng tổn thất nặng nề bắt đầu điên cuồng rít gào…
...
Đồng dạng rít gào còn có Kiệt Tư Á.
Thế giới phù thủy, tổng bộ Chu Tí Đặc chi lôi.
Ào ào ào! Tia chớp màu đen bùng lên, phá hủy toàn bộ cung điện, hóa thành một đám tro tàn cùng hài cốt.
“A… Lôi Lâm! Lôi Lâm! Ta sẽ không bỏ qua cho mày!”
Kiệt Tư Á có cảm giác nhỏ máu, đó là trứng Phượng Hoàng Lửa! Nếu như rơi xuống trên tay hắn, hắn lập tức có thể lên Hi Nhật cấp sáu, giơ lên vương tọa! Nhưng hiện tại toàn bộ đều bị phá huỷ!
Thứ nguyên phân thân của hắn bị Lôi Lâm đánh giết trước tiên, không gia nhập vào tranh cướp mảnh vỡ sau đó, có thể nói mất hết vốn liếng.
Cho dù những Thần Tinh còn sót lại của Chu Tí Đặc kia chi lôi có kẻ may mắn chiếm được bộ phận mảnh vỡ, cũng khẳng định sẽ không lấy ra hiến cho hắn, trừ phi là đồng giá trao đổi, nhưng hắn đi nơi nào tìm được bảo vật có thể sánh ngang với trứng phượng hoàng?
Nếu như dùng sức mạnh thì đám phù thủy Thần Tinh kia sẽ bị bức đi.
“A… A…” Nghĩ một hồi lâu, sắc mặt Kiệt Tư Á nhăn nhó, lần thứ hai rít gào lên: “Lôi Lâm! Lôi Lâm! Ta sẽ không bỏ qua cho mày, ta xin thề! ! !”
“Kích động là sứ giả của ma quỷ!”
Giọng nữ thần bí kia lại xuất hiện lần nữa.
“Đều là mày, thứ nguyên phân thân chết tiệt, nếu như bản thể của ta có thể vượt qua, sao có thể bị hắn ta đánh giết?”
Kiệt Tư Á rít gào lên.
“Ha ha… Bản thể của anh có thể vượt qua sao?” Giọng nữ chỉ nói một câu đã khiến Kiệt Tư Á yên tĩnh lại.
“Ta không phải cũng truyền cho anh phương pháp thứ nguyên phân thân, ngay cả kinh nghiệm đều không hề giấu gì, anh báo đáp ta như thế sao?”
Giọng nữ kia trở nên lạnh lẽo.
“Được rồi! Ta xin lỗi, tên tiểu tử kia làm ta mất đi bình tĩnh!”