Chương 1009: Trở về (1)
Kiệt Tư Á không hổ là phù thủy Huy Nguyệt cấp năm, cho dù nhất thời có lửa giận, cũng rất nhanh sẽ bình tĩnh lại.
“Hiện tại then chốt nhất vẫn là phải đối phó với Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Ta có linh cảm, hắn nhất định sẽ là trở ngại lớn nhất để ta lên cấp Hi Nhật!”
Kiệt Tư Á lẩm bẩm, sắc mặt vô cùng dữ tợn.
“Ồ? Hắn lên cấp cấp năm sao? Huyết mạch ràng buộc không phải dễ dàng đột phá như thế?” Lần này giọng nữ kia cũng có một tia hiếu kỳ, cô ta càng ngày càng cảm thấy hứng thú về tiểu tử gọi là Lôi Lâm kia.
“Không có đột phá! Thế nhưng đã đến Thần Tinh đỉnh cao rồi, lại phối hợp thêm với công pháp quỷ dị ở thế giới dung nham và các thủ đoạn khác, e là…”
Sắc mặt Kiệt Tư Á rất kém, nhưng hắn không thể không thừa nhận, Lôi Lâm kia đúng là thiên tài mấy chục ngàn năm còn khó gặp, lại dựa vào huyết mạch và truyền thừa từ Khoa Mạc Âm cự xà mà một đường đạt đến thực lực như vậy.
Hiện tại, cho dù là bản thể hắn ra tay, tuy rằng có thể đánh bại đối phương, nhưng hi vọng trực tiếp đánh giết quả thực xa vời đến cực điểm.
Trừ phi có thể tìm được nhược điểm của đối phương, khiến cho hắn không thể không quyết một trận tử chiến!
Nhưng, có thể sao? Kiệt Tư Á chỉ thoáng nghĩ tới những tin tức tình báo của Lôi Lâm thì lập tức từ bỏ thủ đoạn này, hắn biết đối phương ở trình độ nào đó cũng là một loại người tương tự như hắn, tuyệt đối sẽ không để người nào hoặc là chuyện gì ảnh hưởng tới bản thân.
Thực lực mạnh mẽ, lại không có nhược điểm để uy hiếp, mới là kẻ địch đáng sợ nhất!
Kiệt Tư Á xoa lông mày của chính mình, bắt đầu đau đầu.
“Nếu như vậy, khởi động kế hoạch lúc trước của chúng ta…” Sau một hồi lâu, giọng nữ kia lại lần nữa vang lên.
“Có muốn nói…” Ánh mắt Kiệt Tư Á sáng lên.
...
“Rốt cục đã về nhà!”
Đầm lầy Lân Hỏa, Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Ái Ma đứng sau lưng Lôi Lâm, nhìn cảnh sắc quen thuộc, trong đôi mắt có vẻ hồi ức và cảm động không nói ra được.
“Tiếp theo chúng ta làm sao bây giờ?” Cát Nhĩ Bá Đặc hỏi.
Ái Ma cũng nhìn Lôi Lâm, bây giờ bọn hắn đã hoàn toàn xem Lôi Lâm là người cầm đầu.
Sau khi chứng kiến thực lực của Lôi Lâm, cho dù hiện tại Lôi Lâm ngay mặt đoạt quyền của bọn hắn, hai vị thuật sĩ này e là cũng sẽ không dám phản kháng. Mà hai thuật sĩ Thần Tinh đã khuất phục thì toàn bộ quyền to của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi vẫn nằm trong tay Lôi Lâm, đồng thời so với trước khi hắn rời đi lại càng thêm củng cố, kết quả như thế này, sợ rằng sẽ làm rất nhiều người đều phải trợn mắt nhìn.
“Không cần làm gì, duy trì tình trạng hiện nay là được!”
Lôi Lâm lạnh nhạt lắc đầu.
“Lôi Lâm! Cậu đã lên cấp năm sao?” Trên mặt Ái Ma có ước ao, đối với cô ta, nếu như Lôi Lâm có thể đột phá cấp năm, có phương pháp loại bỏ huyết mạch cầm cố, vậy thì không thể tốt hơn.
“Làm sao có thể?” Lôi Lâm cười khổ: “Hiện tại ta chỉ là Thần Tinh đỉnh cao, chỉ có điều có nhiều thủ đoạn một chút mà thôi!”
Đây là lời nói thật, Lôi Lâm dự đoán về thực lực của chính mình phi thường chuẩn xác.
Đừng thấy hắn ở trong thế giới dung nham đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, có thể đánh bại Xích Đồng, Kiệt Tư Á, thậm chí giết được một phân thân cấp năm của Kiệt Tư Á, nhưng chính hắn vẫn hiểu đó là chuyện ra sao.
Bản thể Xích Đồng đã sớm chịu trọng thương vì vây công lúc trước, công pháp lại bị khắc chế, mới xui xẻo bại trận như vậy.
Mà Kiệt Tư Á không chỉ là một phân thân, thậm chí trước đó còn bị Xích Đồng đánh trọng thương, lúc đó lại đối mặt với Lôi Lâm trong trạng thái Khoa Mạc Âm xà hóa toàn lực ra tay nên mới bị giết chết như thế.
Đến cuối cùng, khi Xích Đồng có xu thế muốn liên thủ cùng A Kỳ Bá Đức, Lôi Lâm lập tức vội vã chạy trốn, cũng là bởi vì nếu hắn còn không đi thì có thể thật sự sẽ ngã xuống ở đó.
Chẳng qua, Lôi Lâm cũng không tự ti, chí ít với thực lực bây giờ của hắn, đối mặt với cường giả Huy Nguyệt cấp năm tuy rằng vẫn không đánh lại nhưng muốn bảo mệnh lại có hi vọng rất lớn.
“Mới một chút thủ đoạn?” Nghe được lời nói này của Lôi Lâm, Cát Nhĩ Bá Đặc và Ái Ma đều âm thầm trợn trắng mắt ở đáy lòng, loại ngọn lửa màu đen khủng bố kia, còn có dị biến Khoa Mạc Âm xà hóa, đều chỉ là “Một chút” thủ đoạn sao? Vậy bọn hắn từ đầu đến cuối chỉ đứng cổ động, thậm chí ngay cả ra tay cũng không thể thì đã thành cái gì?
“Chẳng qua, hiện tại Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi chúng ta đã có thể không sợ uy hiếp từ bên ngoài. Bắt đầu hành trình mới!”
Lôi Lâm cười nhạt, cả người giống như được phủ thêm một tầng lụa mỏng màu vàng.
Không sợ thực lực cấp năm, ở khắp trung bộ đại lục cũng không có bao nhiêu. Những phù thủy Huy Nguyệt cấp năm kia cũng sẽ không đến gây chuyện với một kẻ địch có thể cùng sánh vai cùng bọn họ! Bởi vậy, Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi có Lôi Lâm tọa trấn, nhất định có thể phát triển càng thêm lớn mạnh!
Cát Nhĩ Bá Đặc cùng Ái Ma cũng hiểu rõ điểm này, bởi vậy ánh mắt bọn hắn nhìn Lôi Lâm đều tràn ngập hi vọng…
“Cát Nhĩ Bá Đặc các hạ! Còn có Ái Ma các hạ, lần này hai vị có thể bình an trở về, thực sự là may mắn cho liên minh huyết mạch thuật sĩ chúng ta!”
Trong tổng bộ, ba thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà như Lôi Lâm đang trò chuyện cùng mấy người Bảo La, Phỉ Lợi lúc trước được mời tới giúp đỡ.
Đám thuật sĩ hóa tinh như Phù Nhị lại cung kính mà đứng sau lưng mấy vị thuật sĩ Thần Tinh, trong đôi mắt có vẻ kích động không nói ra được.
Nhưng người thuộc mạch Đại trưởng lão đã ngã xuống tuy rằng cũng cố nở nụ cười, lại không che giấu được ưu sầu dưới đáy lòng.