Chương 1030: Thiên tài (1)
” Diện tích lục địa trong thành Thiên Không rất nhỏ, nhân khẩu thường trú lại có rất nhiều, tấc đất tấc vàng mới là lẽ thường, giống biệt thự mà mình ở, chỉ sợ là khu nhà giàu đỉnh cấp! Ở đây ngoại trừ Thần Tinh ra thì dù là người nào cũng không thể tranh giành. . .”
Lôi Lâm nhìn những kiến trúc này, ở trong lòng đột nhiên hiểu ra.
Dòng người trên đường phố rất đông đúc, hầu như các chủng tộc ở trung bộ đại lục đều có thể nhìn thấy ở đây, đồng thời phù thủy không chỉ ăn mặc lễ phục hào hoa phú quý, khi đối nhân xử thế cũng lộ ra phi thường ôn hòa có lễ, tràn ngập khí chất học giả.
” Sau khi tiếp nhận văn minh hun đúc, diện mạo toàn bộ cư dân trong thành thị đều khác biệt. . .”
Lôi Lâm thở dài, e là cũng chỉ có thành Thiên Không được Thiên Không vương tọa che chở mới có thể có tình cảnh làm hắn cảm động như vậy.
Bởi Lôi Lâm thu lại khí tức trên người mình, bởi vậy bây giờ nhìn hắn chỉ như một phù thủy cấp thấp bình thường nhất, mang theo hầu gái của chính mình đi ra dạo phố, không hề thu hút bất kỳ chú ý nào.
Lôi Lâm đi trên đường,hắn nhìn thấy không ít vũ tộc như Vũ Lạc, đa số đều là trang phục người hầu, đi theo sau một phù thủy nào đó.
Nhìn Vũ Lạc một chút, cô gái này có vẻ hơi căng thẳng.
Lôi Lâm lập tức hiểu rõ, thiên phú vũ tộc ở thành Thiên Không không là gì, nếu muốn chân chính cắm rễ ở đây, nhất định phải dựa vào phù thủy, trở thành tôi tớ vẫn tính là kết cục tốt hơn.
Đương nhiên, người tài ba như Vũ Lạc trong vũ tộc sẽ có thân phận càng cao hơn, chẳng qua dù có hư vinh như thế nào thì ở trước mặt chủ nhân vẫn chỉ là hầu gái. Có vẻ hơi bất an, nhìn thấy đồng loại sinh hoạt khó khăn nên có chút bi thương cũng là có thể hiểu được.
Ầm!
Đường phố phía trước đột nhiên nổ tung khiến dòng người đông đúc rơi vào hỗn loạn.
“Hả?” Lôi Lâm thoáng lùi về phía sau mấy bước, Vũ Lạc lại cẩn thận nhìn bốn phía.
“Loại cường độ năng lượng này, không phải chuyên môn tới đối phó ta, xem ra chỉ là ngẫu nhiên gặp chuyện!” Trong lòng Lôi Lâm lạnh nhạt nghĩ, hắn lùi về sau chỉ là vì để tránh phiền phức mà thôi, phất tay để Vũ Lạc có chút sốt sắng lui ra, tình cảnh phía trước lập tức xuất hiện trước mắt Lôi Lâm.
Đó là một đám phù thủy mặc áo bào trắng trên đầu đội vương quan gắn bảo thạch, trong tay cầm loan đao, nổi lên xung đột cùng một đám phù thủy khác.
“Từ sóng năng lượng thì những phù thủy này đạt tới cấp ba đỉnh cao rồi, nhưng thể chất lại cao đến đáng sợ, rất tốt!”
Lôi Lâm liếc mắt đã nhìn thấu hư thực của những phù thủy kia.
Những phù thủy áo bào trắng kia rõ ràng có thể chất hơn người, đi tới như gió. Đặc biệt phù thủy cầm đầu cầm một thanh loan đao trong tay không ngừng vung vẩy, làm cho mấy hắc vu sư đối diện liên tục bại lui.
Đối với những vật có liên quan đến luyện thể, Lôi Lâm đều muốn chiếm được.
“Ở nơi này, loại xung đột này có rất nhiều sao?” Lôi Lâm hỏi Vũ Lạc đứng cạnh.
“Không! Tiểu nhân ở đây mấy chục năm, cũng mới chỉ nhìn thấy ba lần xung đột! Mà đây là lần thứ tư!” Vũ Lạc lắc lắc đầu: ” Hội hiền giả chẳng mấy chốc sẽ có phản ứng!”
“Bọn họ đã đến rồi!” Lôi Lâm nhìn về phía giữa không trung, trong đôi mắt có ý cười.
Ầm! Ngọn lửa màu bạch kim lấp lóe, một đoàn ánh sáng sinh ra, từ trong ánh sáng bước ra một vị phù thủy thiếu niên mặc phù thủy bào màu bạch kim. Người này rất trẻ tuổi, thậm chí trên mặt còn mang theo vẻ trẻ con.
Nhưng ngay khi hắn xuất hiện, sóng năng lượng khủng bố lập tức quét ngang.
Ầm! Ầm! Ầm!
Hai phe phù thủy trước đó còn đang dây dưa lập tức bay ngược ra ngoài. Quỳ một chân trên đất, khớp xương trên người tên thủ lĩnh kia nổ vang, nhưng vẫn bị áp chế gắt gao, giống một con cóc ghẻ lớn nhào trên mặt đất.
Thần Tinh lĩnh vực! Thần Tinh lĩnh vực hàng thật đúng giá từ trên người phug thuye trẻ tuổi kia tản ra! Người này dĩ nhiên cũng là một vị Thần Tinh! Đồng thời, thành Thiên Không gặp phải chuyện như vậy, phản ứng đầu tiên lại là điều động Thần Tinh tới trấn áp!
Vèo! Vèo! Vèo! Mà vào lúc này. Càng nhiều phù thủy mặc trang phục riêng của thành Thiên Không cũng chạy tới đây, mỗi một người đều là phù thủy hoá lỏng trở lên. Trên người tràn ngập sát khí thiết huyết và lãnh đạm.
Trên có Thần Tinh áp chế, phía dưới còn có một đội phù thủy tinh nhuệ như thế, hai nhóm người kia lập tức bị giam giữ, thậm chí bị phong ấn thức hải, cúi đầu ủ rũ bị áp giải đi.
“Chà chà! Không hổ là thành Thiên Không! Nội tình thâm hậu, tùy tiện phái ra chính là loại lực lượng tinh nhuệ này!“Trong lòng Lôi Lâm thật sự có chút ước ao.
Mà ánh mắt của hắn lại khiến Vũ Lạc hiểu lầm, nhìn vị đại nhân này quan sát phương hướng những phù thủy kia rời đi, cô ta cho rằng hắn đang quan tâm cách xử trí sau này.
“Bọn họ xong rồi! Dám gây sự ở thành Thiên Không, người của hai bên đều sẽ bị nghiêm trị! Bị đuổi ra ngoài là nhẹ nhất, thậm chí có thể sẽ bị phạt làm khổ dịch. . .”
Vũ Lạc trầm thấp giải thích cho Lôi Lâm.
“Ừm! Vậy bọn hắn là người nào?” Lôi Lâm cũng không hứng thú về kết cục những người này, chân chính làm hắn lưu ý là vu thuật luyện thể mà những phù thủy này triển lộ ra.
Tuy rằng chỉ nhìn thoáng qua, nhưng Lôi Lâm có thể xác định hệ thống luyện thể của đối phương rất hoàn thiện, nếu như có nội dung cấp bậc Thần Tinh, vậy ân hẳn là cũng có hiệu quả nhất định đối với hắn.
“Không biết! Chẳng qua nhìn trang phục của bọn hắn thì hẳn là người của Bắc nguyên hoang mạc!”
Vũ Lạc giải thích cho Lôi Lâm.