Chương 1031: Thiên tài (2)
Mà vào lúc này, Vũ Lạc đột nhiên cảm thấy trên người lạnh lẽo, cô ta ngạc nhiên nhìn bốn phía một chút, đột nhiên phát hiện điểm khác biêt.
Dưới Thần Tinh lĩnh vực, dù là phù thủy hay cư dân khác, đều nằm phục trên đất không dám lộn xộn, trên thực tế cũng không được nhúc nhích, nhưng cô ta lại giống người không liên quan đứng ở chỗ này, cùng Lôi Lâm lập tức lộ ra vẻ quá mức đột ngột.
“Đây là sức mạnh của đại nhân? Dù sao đại nhân cũng là một vị Thần Tinh đây!” Vũ Lạc ở trong lòng yên lặng nghĩ.
Mà dị dạng bên này cũng rất nhanh sẽ bị phù thủy giữa không trung phát hiện, ngọn lửa màu bạch kim lóe lên, vị thiếu niên Thần Tinh trên mặt còn mang theo vẻ trẻ con kia lại đi tới trước mặt Lôi Lâm.
“Không ngờ ở đây còn có thể nhìn thấy một vị các hạ!“Sau khi nhìn thấy Lôi Lâm, kiêu ngạo trên mặt hắn mới hơi thu lại.
Đồng thời, thiếu niên quay đầu lại nhìn Vũ Lạc một chút: “Ta nhận ra cô! Cô là hầu gái trong biệt thự Ba Phỉ Nhĩ!”
“Đúng! Uy Nhĩ Tư đại nhân!” Vũ Lạc cung kính quỳ xuống: “Vị này chính là quý khách của Ba Phỉ Nhĩ đại nhân, Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ đại nhân đến từ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi!”
Cô ta trước tiên giới thiệu với Uy Nhĩ Tư.
“Hóa ra là anh! Ta nghe nói qua chuyện của anh! Thuật sĩ Khoa Mạc Âm cường đại nhất, thậm chí vừa lên cấp đã đánh giết liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ!”
Lôi Lâm có chút bất đắc dĩ, bởi vì cấp Thần Tinh không có tiêu chuẩn phân chia rõ ràng, bởi vậy tiếng tăm và sức chiến đấu của từng người lại trở thành nhân tố chủ yếu tạo thành thực lực.
Mà chiến tích nổi bật nhất của hắn chính là trước đó đã đánh giết liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ, càng không biết từ nơi nào bị gắn cho biệt hiệu thuật sĩ Khoa Mạc Âm mạnh nhất từ trước tới nay, khiến hắn không biết nên nói gì.
“Uy Nhĩ Tư đại nhân chưa tới một trăm tuổi đã lên cấp Thần Tinh, cho dù ở toàn bộ lịch sử đại lục cũng có thể xếp vào top một trăm đây!” Trong giọng nói của Vũ Lạc mang theo vẻ sùng bái.
“Không tới một trăm tuổi?” Lôi Lâm có chút hiểu rõ gật gật đầu.
Phù thủy lên cấp đều có tác dụng cố hóa dung mạo nguyên bản, đối phương nhất định là trở thành phù thủy chính thức khi còn rất trẻ, mấy lần lên cấp đều sẽ giữ lại dung mạo lúc đầu, bởi vậy mới có vẻ trẻ con.
“Từ trình độ này thì có lẽ đối phương ở tuổi dậy thì đã trở thành phù thủy chính thức, quả nhiên là thiên tài yêu nghiệt!”
Con ngươi Lôi Lâm có chút co rút lại.
Hắn ở tuổi đó, e là ngay cả phù thủy là gì còn không biết.
“Phải đến trình độ như thế này, ngoại trừ bản thân có tư chất yêu nghiệt ra, phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, còn có lượng lớn tài nguyên, danh sư phụ đạo đều là tất yếu! Xem ra sau lưng Uy Nhĩ Tư này thật sự không đơn giản đây!”
Lôi Lâm âm thầm nghĩ, trên mặt lại làm ra vẻ giật mình không thôi: “Uy Nhĩ Tư các hạ thực sự là thiên tài hiếm thấy đại lục! Khiến Thần Tinh bọn ta thẹn thùng. . .”
Dù sao lời khen lại không tốn tiền, hắn chuyên môn dùng lời nói êm tai, quả nhiên khiến trên mặt Uy Nhĩ Tư hiện ra một tia khoe khoang.
Còn mặt mũi gì đó đã sớm bị Lôi Lâm ném đến sau đầu rồi, đối với loại phù thủy có thực lực, có thiên phú, có hậu trường này, nếu như không thể một côn đánh chết, đồng thời tiêu diệt thế lực sau lưng hắn thì cho dù có thù hận cũng không thể biểu lộ ở trên mặt.
Lôi Lâm và đối phương cũng không thù không oán, mà hắn đánh giá thực lực của chính mình, muốn diệt toàn bộ thành Thiên Không e là còn có chút khó khăn, bởi vậy lời hay không cần tiền không ngừng tuôn ra.
Cho dù là lời khen tặng, cũng phải nhìn là người nào tới nói.
Từ nhỏ Uy Nhĩ Tư đã được xem là thiên tài, lời tương tự đã nghe không ít, nhưng lời ca ngợi của Lôi Lâm cũng là một vị Thần Tinh vẫn khiến tâm tình của hắn rất tốt.
“Nơi nào! Hiện tại nếu như ta đối đầu với Cam Lợi Nhĩ, e là vẫn còn có chút miễn cưỡng, đối với Lôi Lâm các hạ, ta vẫn là phi thường khâm phục. . .”
Có lẽ thiên tài đều là cô đơn, từ nhỏ Uy Nhĩ Tư đã không thể bình đẳng nói chuyện với người cùng thế hệ, mà Lôi Lâm tuy rằng lớn tuổi hơn một chút, nhưng miễn cưỡng xem như là cùng thế hệ với hắn, ngoại trừ thuật sĩ ra, ở phương diện dược tề học cũng có tiếng tăm không kém, xem như là quái tài, bởi vậy Uy Nhĩ Tư rất có cảm giác tìm được đồng bọn cùng tuổi, lập tức bắt chuyện cùng Lôi Lâm.
“. . . Ha ha! Đợi chuyện lần này hoàn thành, ta nhất định phải đi chỗ Lôi Lâm anh làm khách!”
Sau đó, Uy Nhĩ Tư chủ động bỏ qua cách xưng hô các hạ, trực tiếp gọi tên Lôi Lâm, đại diện cho quan hệ của hai người càng thêm thân mật.
Uy Nhĩ Tư cùng Lôi Lâm không coi ai ra gì trò chuyện hồi lâu, bất kể là phù thủy trên đất còn là thành viên đội cảnh vệ khác cũng không dám đi tới quấy rầy, chỉ có thể khổ sở đứng ở một bên chờ.
Đương nhiên, bởi tính đặc thù củaThần Tinh lĩnh vực, bọn họ không nghe được Lôi Lâm trò chuyện cụ thể cùng Uy Nhĩ Tư, chỉ là biết vị đại nhân này vẫn luôn lạnh mặt sau khi đi ra dường như có tâm tình rất tốt?
Phù thủy có thể hợp mắt đại nhân vốn rất ít !
Những thành viên đội canh gác này có chút khiếp sợ lén lút liếc nhìn Lôi Lâm một chút, sau đó lại cùng Uy Nhĩ Tư rời đi.