Chương 1037: Sứ Đô Hoa Đức (1)
“Ba Phỉ Nhĩ? ! Lẽ nào là thánh quang chi dực kia, còn có “Các hạ” ? Lẽ nào là tôn xưng đối với Thần Tinh ở thời đại thượng cổ? Còn Thiên Không vương tọa điện hạ? Nha! Trời ạ! Lẽ nào phù thủy kia cũng là Thần Tinh?”
Nữ phù thuỷ đeo kính mắt dày cộp lén lút liếc mắt nhìn Lôi Lâm một cái, chỉ cảm giác được đối phương như núi cao biển rộng, không khỏi cúi đầu, cảm thấy xấu hổ vì suy đoán trước đó của chính mình.
Ba Phỉ Nhĩ không thèm liếc nhìn cô nàng một cái, tuy rằng bởi ở trong thư viện không có thể động võ, bởi vậy cũng hạn chế sử dụng Thần Tinh lĩnh vực, bị đối phương nghe được mấy lời, nhưng những chuyện này đều là việc quang minh chính đại, cũng không có gì phải ẩn giấu.
“Ồ! Xin lỗi! Nơi này tích lũy tri thức thực sự quá phong phú, khiến ta quên thời gian!”
Lôi Lâm đứng lên, trên mặt hiện ra một tia áy náy.
“Kẻ quấy rối phù thủy chìm đắm trong biển tri thức, linh hồn chắc chắn bị đặt đẩy xuống chín tầng địa ngục chịu hỏa diễm thiêu đốt! Ta sao có thể để ý đây?”
Ba Phỉ Nhĩ nói chuyện rất khôi hài, khiến Lôi Lâm sinh ra hảo cảm.
Đồng thời, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái chút nào đối với việc Lôi Lâm dành cả ngày trong thư viện, rất nhiều phù thủy học giả vừa đến thành Thiên Không, chuyện thứ nhất chính là coi đại thư viện là nhà, ở lại mấy tháng thậm chí mười mấy năm đều có, nếu không phải điểm đổi lấy không đủ, có lẽ bọn họ có thể ở đây cả đời! So sánh với những người này, Lôi Lâm mới ở đây hơn một tháng là quá bình thường! Chính là điểm đổi lấy hơi nhiều, chẳng qua cân nhắc đến việc đối phương mới vừa từ dị thế giới trở về, mang theo lượng lớn tri thức từ dị thế giới thì lại lập tức có thể hiểu được.
“Được rồi. Ta sẽ lập tức xuất phát!”
Lôi Lâm để thư tịch lại chỗ cũ, lần này hắn thu hoạch không nhỏ, đại thư viện đối với hắn cũng không còn gì đặc biệt gì hữu dụng. Đồng Thiên Không vương tọa điện hạ triệu kiến, ít nhất cũng phải đi ra ngoài sửa soạn trước một chút, đây là lễ nghi tất yếu.
“Còn có cô! Cô bé chăm chỉ!”
Lôi Lâm liếc mắt nhìn nữ phù thuỷ gần đó đang hận không thể giấu cả thân thể vào trong trang sách kia.
“Ba Phỉ Nhĩ đại nhân, và vị. . . Đại nhân này! Xin tha thứ vì ta mạo phạm!” Nữ phù thuỷ toát mồ hôi lạnh.
Tuy rằng thành Thiên Không là nơi hòa bình đồng thời chú trọng pháp luật, nhưng Thần Tinh đều có đặc quyền, một khi Lôi Lâm hoặc là Ba Phỉ Nhĩ trướng mắt cô nàng, thậm chí không cần chính bọn hắn động thủ. Kết cục của cô nàng vẫn sẽ vô cùng thê thảm.
“Ha ha. . . Không cần sợ hãi! Ta còn cần cảm ơn cô trong hơn một tháng qua vẫn làm bạn đọc sách với ta đây! Đây coi như lễ vật đi!”
Lôi Lâm cười cợt, thẻ sách trên tay bay ra, quét qua thẻ sách của nữ phù thuỷ kiai, chuyển hết số điểm còn lại của hắn qua đó.
Hiện tại đại thư viện đã không còn ý nghĩa gì đối với Lôi Lâm, bởi vậy giữ lại điểm cũng không có tác dụng gì.
“Đây là. . .” Tuy rằng trong mắt Lôi Lâm thì số điểm trên thẻ đã ít đến cực hạn. Gần như gần đến 0 điểm, nhưng đối với nữ phù thuỷ thì đây lại là một khoản tiền lớn! Lập tức làm cô nàng phát ra một tiếng thét kinh hãi.
Chờ cô nàng tỉnh lại từ trong nỗi kích động, muốn cảm ơn Lôi Lâm thì lại phát hiện mấy người kia đã đi xa rồi.
“Lôi Lâm các hạ giúp đỡ phù thủy khác như thế, thực sự khiến ta phải khâm phục!” Ba Phỉ Nhĩ lại không hiểu lắm hành động của Lôi Lâm, dù sao nhìn từ trong tài liệu thì đối phương không phải người như thế.
“Ha ha. . . Chỉ là tâm tình tốt mà thôi!” Lôi Lâm cười cợt.
Loại giải thích này lại lập tức khiến Ba Phỉ Nhĩ thoải mái. Nhóm thuật sĩ quả nhiên đều là một đám phù thủy làm việc theo tâm tình, đối phương có thu hoạch ở thư viện, tâm tình rất tốt nên tùy tiện khen thưởng một phù thủy cấp thấp, chuyện như vậy xảy ra trên thân phù thủy thì rất không bình thường, nhưng đối với thuật sĩ lại có rất nhiều ví dụ.
Ba Phỉ Nhĩ cũng không để ý việc nhất thời thiện tâm của Lôi Lâm, mà là nhắc nhở Lôi Lâm mấy chi tiết cần chú ý khi yết Thiên Không vương tọa.
“Ta có chút không rõ. . .” Lôi Lâm trực tiếp quay sang hỏi Ba Phỉ Nhĩ: “Ta chỉ là một Thần Tinh nho nhỏ, tại sao Thiên Không vương tọa điện hạ lại muốn gặp ta?”
Đối phương là phù thủy cấp bậc Hi Nhật, không chỉ có thế lực trải rộng toàn bộ trung bộ đại lục. Hoàn toàn khống chế mạng lưới phi thuyền, còn nắm giữ một dị thế giới bị hoàn toàn công lược. Dưới trướng có tầng tầng lớp lớp Thần Tinh, Huy Nguyệt phù thủy.
Nhân vật như vậy, lẽ ra nên cao cao tại thượng, làm sao có khả năng đột nhiên muốn gặp Lôi Lâm?
Tuy rằng Lôi Lâm cũng có ý muốn gặp đối phương, dự định dùng tọa độ của thế giới dung nham để giao dịch, nhưng chưa từng biểu lộ ra.
“Như vậy, trong này có rất nhiều điểm khả nghi. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của chính mình, ngay lập tức liên tưởng đến Chu Tí Đặc chi lôi, hết cách rồi, hắn ở miền trung đại lục vốn ít kẻ địch, mà có thể thoáng ảnh hưởng đến thế lực thành Thiên Không, thấy thế nào cũng chỉ có Kiệt Tư Á.
“Chẳng qua, ta cũng đang phát sầu vì các người không đến đây!”
Lôi Lâm khóe miệng hiện ra một nụ cười lạnh lùng.
Thành Thiên Không ở trung tâm nhất, là một toà hoa viên cỡ lớn trôi nổi, hình thành một hòn đảo trôi nổi giữa trời.
Mà tòa hoa viên này chính là trung tâm quyền lực toàn bộ Thành Thiên Không ——hoa viên Không Trung! Cũng là một hành cung của Thiên Không vương tọa điện hạ.