Chương 1038: Sứ Đô Hoa Đức (2)
“Ta là Ba Phỉ Nhĩ! Tránh ra!”
Ba Phỉ Nhĩ mang theo Lôi Lâm đã sửa soạn xong, ăn mặc lễ phục, một đường bay đến hoa viên Không Trung bên trên.
Thành Thiên Không càng đi sâu vào trong lại càng thấy nhiều dò xét và tuần tra, có chỗ thậm chí khiến Lôi Lâm hơi hơi biến sắc, lần này nếu không có Ba Phỉ Nhĩ dẫn dắt, nếu muốn hắn lẻn vào hoa viên Không Trung mà không bị người phát hiện thì vẫn có một chút phiền toái.
Từ ngoài rìa hoa viên Không Trung nhìn xuống, toàn bộ cảnh sắc ở thành Thiên Không đều được thu vào đáy mắt, khiến tinh thần người nhìn thoải mái.
Đi vào trong là một đường nhỏ lát đá cuội, ở hai bên đường đi, tử dụ ma linh, say tiên hoa mật, còn có rất nhiều thực vật quý giá mà Lôi Lâm không biết tên, giống như không cần tiền cũng nở rộ, nếu không phải chíp đo được phù văn cầm cố cường đại thì Lôi Lâm đã có ý động thủ hái thử một đóa.
” Sau khi đi qua nơi này, chính là tẩm cung của Thiên Không vương tọa điện hạ, ta cũng chỉ có thể cùng cậu đi tới đây!” Ba Phỉ Nhĩ cười nói: “Điện hạ là một người rất hiền hoà, ngài nhất định. . .”
“Ba Phỉ Nhĩ! Hình như anh dẫn theo người mới tới đây? Thế này có chút trái với quy định!”
Vào lúc này, một âm thanh khác đột nhiên vang lên, Lôi Lâm khi nghe thấy giọng nói này thì toàn thân căng thẳng, có cảm giác như bị rắn độc nhìn chằm chằm.
“Đến rồi!” Hắn hơi ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy một ông lão phù thủy có khuôn mặt âm u đi tới.
“Sứ Đô Hoa Đức đại nhân! Vị này chính là Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ đại công của Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi! Đến đây yết kiến điện hạ!”
Ba Phỉ Nhĩ khom mình hành lễ, đồng thời dùng âm thanh rất nhỏ nhanh chóng giới thiệu cho Lôi Lâm: “Vị này chính là Sứ Đô Hoa Đức đại nhân! Phù thủy Huy Nguyệt cấp năm, bình thường điện hạ không ở đây, trên thực tế chính là tùy ông ấy quản lý toàn bộ Thành Thiên Không. . .”
“Hóa ra là Sứ Đô Hoa Đức đại nhân!” Lôi Lâm hành lễ, thái độ thờ ơ.
Tâm linh nhạy cảm lập tức để hắn phát hiện đối phương có một tia địch ý, đã như vậy, hắn đương nhiên cũng không cần quá khách khí.
“Hả? !” Loại thái độ thờ ơ này lập tức khiến ác cảm trong lòng Sứ Đô Hoa Đức tăng nhiều.
“Quả nhiên chính là một tiểu tử không hiểu lễ phép! Để người như thế đi gặp điện hạ thật sự không có vấn đề gì sao?”
Ông ta không chút khách khí mở miệng chỉ trích.
“Sứ Đô Hoa Đức đại nhân, Lôi Lâm là quý khách của Thành Thiên Không chúng ta!” Loại thái độ này của Sứ Đô Hoa Đức rõ ràng có vẻ thiên vị, lập tức khiến Ba Phỉ Nhĩ có chút không nhìn nổi.
Hắn tằng hắng một cái, nhắc nhở một câu.
“Ta có hiểu lễ phép hay không, dường như không cần Sứ Đô Hoa Đức các hạ đến đây bình luận!” Lôi Lâm không chút khách khí phản bác lại.
Loại thái độ này lập tức khiến Ba Phỉ Nhĩ bên cạnh ngậm miệng lại, đối phương là một vị Huy Nguyệt! Đại phù thủy cấp năm! Trong toàn bộ thành Thiên Không cũng là địa vị dưới một người trên vạn người, Lôi Lâm lại không nể mặt mũi như vậy?
Kỳ thực nếu như đối phương chỉ kiêu ngạo một chút, Lôi Lâm có thể hạ thấp tư thái, có thể đối phó giống như Uy Nhĩ Tư trước đó, nhưng Sứ Đô Hoa Đức này rõ ràng là qua quấy rối, thậm chí còn chưa thấy Lôi Lâm đã nhìn hắn không hợp mắt, dù Lôi Lâm nhẫn nhịn như thế nào đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là không công chịu nhục mà thôi, đương nhiên sẽ không khách khí với ông ta.
“Được được được! Hiện tại ta muốn dạy dỗ mày quy củ!” Sau khi nghe được Lôi Lâm nói thế, Sứ Đô Hoa Đức rõ ràng đã tức giận, ông ta không ngờ Lôi Lâm lại dám nói chuyện với ông ta như thế!
Ầm! Lực lượng linh hồn vô hình như sóng to gió lớn cuốn tới Lôi Lâm.
Ông ta có ý định khống chế uy lực pháp thuật, hạn chế trong một mảng phạm vi nhỏ này, dựa vào sức khống chế của Sứ Đô Hoa Đức, ông ta có lòng tin áp chế chiến trường ở khu này, sẽ không kinh động tới người ngoài.
Ba Phỉ Nhĩ liên tục cười khổ, nhưng dù sao Sứ Đô Hoa Đức cũng là người mình, bởi vậy tuy rằng cảm thấy đối phương có chút quá đáng, nhưng vẫn phải đứng một bên.
“Hừ! Cấp năm rất đáng gờm sao?” Lôi Lâm cười lạnh, lực lượng linh hồn đạt đến cấp năm sao cũng dâng lên.
Bóng mờ Khoa Mạc Âm cự xà mang theo quỹ tích màu đỏ thắm từ sau lưng hắn hiện lên, gào thét với Sứ Đô Hoa Đức.
“Hí!” Thuỷ triều linh hồn hung mãnh hình thành trạng thái cự xà màu đen, mạnh mẽ va chạm với lực lượng linh hồn của Sứ Đô Hoa Đức.
“Hả? !” Sứ Đô Hoa Đức trợn to hai mắt, hiển nhiên không ngờ Lôi Lâm lại khó đối phó như thế “Lực lượng linh hồn năm sao? Trên tình báo không phải nói chỉ có bốn sao sao?”
Răng rắc! Răng rắc!
Giữa hư không hai luồng lực lượng linh hồn va chạm vào nhau rồi trung hoà, lực lượng tản ra sinh ra khí bạo tỉ mỉ.
Đùng! Đùng! Đùng! Từ trong không khí, truyền đến tiếng gẫy vỡ của vô số phù văn xiềng xích, vu trận che đậy trước đó Sứ Đô Hoa Đức bố trí xuống đã bị phá hủy toàn bộ!
“A!” Lôi Lâm hừng hực lùi lại mấy bước, trên mặt đã đỏ ngầu.
Mà Sứ Đô Hoa Đức lại đứng thẳng bất động, mặt không hề cảm xúc nhìn chằm chằm Lôi Lâm, nhưng cũng không có truy kích đi.
Thực lực của tiểu tử Thần Tinh trước mặt hiển nhiên nằm ngoài dự liệu của ông tan, đồng thời còn là thuật sĩ cấp năm sao! Dù muốn bắt giữ cũng sẽ tiêu tốn thời gian dài cùng tinh lực!
Càng thêm gay go chính là tuyệt đối không ẩn giấu được Thiên Không vương tọa điện hạ, sắc mặt Sứ Đô Hoa Đức trở nên âm trầm bất định lên.