Chương 1053: Thằng hề
Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ!
Cái tên này ở Ám Cực Vực chính là truyền kỳ! Chính là thần thoại! Sự tích về hắn thậm chí bị viết vào sử thi, bị lượng lớn người ngâm thơ rong nhiều lần ca tụng!
Mà hiện tại, truyền kỳ sống sờ sờ đã xuất hiện trước mắt những phù thủy này.
“Xem ra trong khoảng thời gian ta không ở đây, dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện thú vị!”
Lôi Lâm nhìn chung quanh một vòng, mà lượng lớn viện trưởng, dù là phù thủy cấp một cấp hay cấp hai đều lùi về sau mấy bước.
Đùng! Rốt cục, có một phù thủy cấp hai không nhịn được ngã trên đất: “Lôi Lâm đại nhân! Xin mời tha thứ cho ta! A Khắc Tư xưa nay chưa từng phản bội đại nhân, đều là do Ban Khắc ép buộc!”
Là người cùng thời đại với Lôi Lâm, A Khắc Tư hiểu rõ ràng nhất nội tình cùng với cách làm việc tàn nhẫn vô tình của Lôi Lâm, bởi vậy Lôi Lâm vừa xuất hiện đã hầu như doạ hắn ngất đi.
Đùng! Đùng! Đùng! Giống quân bài Domino, càng nhiều phù thủy quỳ trên mặt đất.
Dù lúc trước Ban Khắc bỏ ra bao nhiêu tâu tư dụ dỗ cùng uy hiếp, khi Lôi Lâm xuất hiện thì tất cả những việc này đều trở thành chuyện cười.
“Trước đó không phải hi vọng ta đến sao? Hiện tại ta đến rồi, ông nói gì đi?”
Lôi Lâm nhìn Ban Khắc, hắn chẳng muốn nói chuyện cùng con sâu nhỏ này, mà Ban Khắc nghe lời này lại cảm thấy đây chính là trào phúng.
“Lạc Khắc chi ảnh! ! !”
Trên mặt Ban Khắc lúc xanh lúc đỏ, sau đó ngụy lĩnh vực đột nhiên nổi lên, gợn sóng vu thuật cấp ba ở trên người sáng lên, còn có ánh sáng một ma khí cấp thấp không ngừng lấp loé.
Ban Khắc tự tin đánh ra công kích mạnh nhất. Bay thẳng đến Lôi Lâm.
Hắn phi thường rõ ràng, hiện sau khi Lôi Lâm xuất, tất cả mưu tính của bản thân đều trở thành bong bóng. Hhi vọng duy nhất có thể cứu vãn là tự mình đánh vỡ thần thoại, đánh bại Lôi Lâm!
Đối với truyền thừa của chính mình, hắn có tự tin!
Lĩnh vực khổng lồ mở ra, đông đảo phù thủy cấp hai đều bị đẩy sang một bên, sức mạnh hung mãnh mà cuồng bạo khiến cho lượng lớn phù thủy biến sắc.
“Đúng là rất can đảm!” Lôi Lâm hơi hơi híp híp mắt.
Răng rắc! Đầu tiên là ma khí cấp thấp trên tay Ban Khắc bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh, sau đó là ngụy lĩnh vực phá nát, ánh sáng vu thuật cấp ba trực tiếp bị bóp tắt, một lớp bụi vỏ đá màu trắng nhanh chóng xuất hiện bên ngoài Ban Khắc, hắn đã biến thành một tượng đá.
Trên khuôn mặt tượng đá, vẻ điên cuồng của Ban Khắc đã chuyển thành khiếp sợ trông rất sống động.
Cả pho tượng thật giống như một thằng hề, vô cùng buồn cười.
“Ông không phải rất muốn đạt được vinh quang, được lan truyền xuống sao? Rất tốt, pho tượng này có thể đặt trên quảng trường Tự Nhiên Chi Minh, cũng dễ làm so sánh!”
Lôi Lâm gật gật đầu.
Trong hội trường rơi vào tĩnh mịch, đông đảo phù thủy còn cho là mình đang nằm mơ.
Bọn họ nhìn thấy gì? Ban Khắc là cường giả cấp ba dốc toàn lực công kích Lôi Lâm, cuối cùng người ta chỉ là trừng mắt nhìn, Ban Khắc đã biến thành một pho tượng, ngay cả linh hồn đều bị dập tắt?
Thánh quang bảo vệ đại nhân dường như lại càng khủng bố hơn so với trong truyền thuyết!
“Làm sao? Các vị có dị nghị gì về sự vụ của học viện Tự Nhiên Chi Minh sao?”
Lôi Lâm nhìn chung quanh một vòng.
Mà vào lúc này, đám phù thủy khi nãy thể trung thành với Ban Khắc đã có dự cảm không ổn, vội lui về phía sau. Thậm chí ánh sáng truyền tống đều sáng lên.
Đáng tiếc đã quá trễ rồi.
Oành! Oành! Oành! Máu thịt như pháo hoa nổ tung, đám người kia đã nổ thành mảnh vỡ đầy trời.
Máu thịt còn mang theo hơi ấm rải rác trên mặt phù thủy ở đây, trên bả vai, nhưng không có một người nào dám chạy, càng không cần phải nói đi ra ngăn cản.
“Thánh quang bảo vệ đại nhân còn không hề động thủ. Cũng không có sóng năng lượng vu thuật, những phù thủy cấp hai này sao lại. . .”
Sau khi khiếp sợ tới cực điểm qua đi. Trong lòng phù thủy ở đây đã bắt đầu dại ra.
“Không có! Không có dị nghị! Viện trưởng Hi Lâm có thành tích rõ như ban ngày!”
Bây giờ bọn hắn thực sự có chết cũng không dám ra mặt.
Đối với những phù thủy cấp một, cấp hai kia, Lôi Lâm hiện tại chỉ cần thổi một hơi là có thể giết chết một đám lớn, căn bản cũng chẳng muốn lắm chuyện với bọn hắn.
“Lôi Lâm!” Hi Lâm tiến lên, trong giọng nói đầy vẻ kích động, khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc.
Vốn cho rằng, sau khi hắn đi rồi, Hi Lâm nắm đại quyền ước gì hắn không về nữa! Nhưng bây giờ xem ra, thời gian cách trở trái lại càng khiến cô nàng này ghi nhớ chỗ tốt của hắn.
Lôi Lâm thấy buồn cười, trực tiếp ngồi xuống ở chủ vị, mà Hi Lâm cung kính đứng nghiêm một bên.
Mấy phù thủy vừa nãy ủng hộ Hi Lâm, tỷ như Y Luân, Quả Quả, Uy Nhĩ, trong đôi mắt đều tràn ngập vẻ mừng như điên.
Tuy rằngđa số bọn hắn là bởi bản nguyên linh hồn ở trên tay Hi Lâm, mới không thể không nhắm mắt đi ra ủng hộ, nhưng hiện tại Lôi Lâm xuất hiện, không chỉ lập tức khiến tình huống xoay chuyển, còn khiến trả giá của bọn hắn thu được báo đáp phong phú.
Lôi Lâm không quan tâm đám người Y Luân, trái lại là đưa mắt nhìn kỹ đến trên người một phù thủy trẻ tuổi, tên này phù thủy có khuôn mặt anh tuấn như ánh mặt trời, vừa nãy đã toàn lực ủng hộ Hi Lâm.
“Vị này chính là Uy Nhĩ phù thủy! Là học viên hai kỳ của học viện Tự Nhiên Chi Minh, đã lên cấp phù thủy chính thức rồi, ở học viện đảm nhiệm giáo sư. . .” Hi Lâm nhanh chóng giới thiệu cho Lôi Lâm.
“Ta đương nhiên biết. . .” Lôi Lâm cười cợt, nhìn khuôn mặt Uy Nhĩ, thậm chí còn có thể từ khuôn mặt của hắn mà tìm được một số dấu vết quen thuộc.
“Mẹ của ngươi, cô ta vẫn khỏe chứ?” Lôi Lâm đột nhiên hỏi.
“Hả? Mẹ của ta?” Uy Nhĩ trong lòng kinh ngạc vô cùng, không biết tại sao Lôi Lâm lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng vẫn phải trả lời: “Mẹ của ta chỉ là học đồ phù thủy, đã tạ thế hơn năm mươi năm. . .”
“Vậy sao. . .” Lôi Lâm thở dài, trong giọng nói có chút thổn thức: “Thời gian là đại địch của tất cả sinh vật. . .”
“Thánh quang bảo vệ đại nhân, ngài quen mẹ của ta sao?” Cả người Uy Nhĩ đều kích động, từ khi hắn sinh ra đã chưa từng thấy cha của mình, nghe mẫu thân nói, phụ thân đại nhân đi làm một việc phi thường quan trọng, cũng phi thường chính nghĩa, cũng không trở về nữa, lẽ nào. . .
Vấn đề của Lôi Lâm và câu trả lời của Uy Nhĩ có hàm nghĩa quá phong phú, không chỉ có phù thủy chung quanh, ngay cả Hi Lâm đều có liên tưởng không tốt, cô ta nhìn Lôi Lâm một chút, lại đánh giá Uy Nhĩ, trong đôi mắt lộ ra vẻ suy nghĩ, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Nếu như cô ta suy đoán là thật, vậy cho dù Uy Nhĩ là giúp đỡ đắc lực, sau này cũng nhất định phải âm thầm chèn ép một hồi, nhưng ở ngoài hẳn là càng thêm thân cận mới đúng.
Nếu như Lôi Lâm biết ý nghĩ Hi Lâm, nhất định sẽ mạnh mẽ trợn mắt, cho dù trải qua thời gian cọ rửa, Hi Lâm vẫn là sinh vật ưa quyền lực như trước đây.
“Bái kiến thánh quang bảo vệ đại nhân! Kính xin đại nhân dẫn dắt chúng ta lần thứ hai đánh bại dị tộc liên quân!”
Mà đến lúc này, Ban Khắc cùng đồng đảng của hắn đã tuyệt diệt, lại có Lôi Lâm với thực lực sâu không lường được áp trận, phù thủy tham dự còn có thể có lựa chọn gì? Lập tức cung kính quỳ sát lại.
Tuy rằng Ban Khắc cùng Hi Lâm lấy danh nghĩa minh hữu mời bọn họ đến, nhưng ở trước mặt Lôi Lâm, những phù thủy này nào còn dám bất cẩn? Vội tự coi là thuộc hạ.
“Các ngươi làm ta rất thất vọng. . .”
Lôi Lâm hơi quét mắt một vòng, nói ra câu nói đầu tiên đã làm rất nhiều phù thủy đang quỳ chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, thậm chí thấm ướt quần áo.
“Dị tộc liên quân đều giết tới cửa, các ngươi vẫn còn chút việc nhỏ mà tranh quyền đoạt lợi!” Lôi Lâm lắc đầu, thật là có chút thất vọng.
“Cửa?” Hi Lâm che đôi môi, hét lên kinh ngạc.
“Cái gì?” Đám phù thủy ở dưới cũng đồng thời huyên náo, thực sự là tin tức này thực sự quá mức chấn động.
“Làm sao? Các ngươi cho rằng những dị tộc kia sẽ ngoan ngoãn chờ ở Thành Ba Đế sao?” Khóe miệng Lôi Lâm xẹt qua một nụ cười trêu tức, hơi suy nghĩ.
Các phù thủy ở đây đột nhiên cảm giác được một luồng sức mạnh khổng lồ khóa chặt, một chút năng lượng vu thuật đều không dùng được, sau đó chính là cảm giác trời đất quay cuồng.
Chờ đến sau khi phục hồi tinh thần lại, bọn hắn đã đã tập thể rời đi hội trường, đi tới một nơi nào đó bên ngoài.
Mà đối diện là một đám Hắc Ám Tinh Linh, địa tinh đang điều khiển máy móc, thậm chí hắc ám thú hoàng đều trừng lớn hai mắt, nhìn những phù thủy đột nhiên xuất hiện này.
“Nơi này là. . . Vùng núi ngoài Tự Nhiên Liên Minh, các ngươi quả nhiên chuẩn bị đánh lén!”
Trong đôi mắt Hi Lâm lóe lên vẻ mê man, sau đó lập tức phản ứng lại, tay chân không khỏi vô cùng lạnh lẽo.
Liên quân dị tộc đối diện hiển nhiên đều là tinh nhuệ, mỗi một kẻ đều có thực lực chính thức phù thủy trở lên, lại có mấy tên cường giả cấp ba dẫn dắt, nếu như thừa dịp cô ta cùng Ban Khắc hỗn loạn mà tập kích, vậy khẳng định là phù thủy nhân loại đại bại thua thiệt, không nói những chuyện khác, học viện Tự Nhiên Chi Minh là khẳng định không chịu nổi, mà sau khi đánh giết Ban Khắc, toàn bộ Ám Cực Vực. . . Hi Lâm đã không dám suy nghĩ thêm.
“Có thể trong nháy mắt áp chế tất cả phù thủy chúng ta, đồng thời ép chúng ta không hề có chút sức chống đỡ nào đưa tới đây, vậy thì nếu như thánh quang bảo vệ đại nhân đồng ý, tàn sát tập thể chúng ta cũng không cần tiêu tốn tinh lực. . .”
So sánh với Hi Lâm, các phù thủy khác lại dồn dập kinh ngạc vì thực lực khủng bố mà Lôi Lâm biểu hiện ra.
Không chỉ là thuấn sát Ban Khắc trước đó, và hiện tại tập thể dời đi, đều chỉ là một chút thực lực của Lôi Lâm, lại làm bọn hắn đã không còn lòng phản kháng.
“Phù thủy nhân loại! Các ngươi lại có thể phát hiện ra bọn ta ẩn giấu?”
Đi kèm một tiếng cười duyên, Hắc Ám Tinh Linh tách ra, lộ ra một vị nữ hoàng mặc áo bào kim sắc đi ra.
Vị nữ hoàng này có gương mặt tinh sảo và lỗ tai nhọn, từ trên người tản ra sóng năng lượng cũng đạt đến cấp ba.
Sau khi cô ả đi ra, một người lùn cường tráng đích và địa tinh điều động máy móc khổng lồ cũng đi ra, bên cạnh có mấy con hắc ám thú hoàng như núi nhỏ phát ra tiếng rít gào khủng bố.
“Cấp ba! Cấp ba! Toàn bộ đều là cường giả cấp ba!” Đám phù thủy thất thần lẩm bẩm.
Không chỉ có Hắc Ám Tinh Linh nữ hoàng trong truyền thuyết, không nghĩ tới ngay cả người lùn cùng địa tinh là dị luôn bị bị áp bức cũng xuất hiện hoàng giả cấp ba!
Hơn nữa còn tính cả hắc ám thú hoàng, tổng cộng sáu tên cường giả cấp ba, toàn bộ đều đến nơi này!