Chương 1054: Vô địch (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1054: Vô địch (1)

” Thế lực dị tộc cùng hắc ám thú đã bành trướng đến nước này từ bao giờ?”

Hi Lâm cắn môi, có chút tự trách và hối hận.

Ở thời đại Lôi Lâm, Ám Cực Vực đã biến thành nô lệ, chỉ có phần bị phù thủy nhân loại bóc lột, nhưng không ngờ mới chỉ hơn 100 năm, bọn hắn lại lần thứ hai vùng lên.

Ngày hôm nay nếu không phải Lôi Lâm xuất hiện, cho dù đối phương không đánh lén, chỉ cần đại quân áp cảnh, cũng đã có thể làm phù thủy nhân loại tử thương hầu như không còn.

Dù sao, phù thủy nhân loại đến hiện tại mới chỉ có Ban Khắc là phù thủy cấp ba mà thôi.

“May là còn có hắn!” Hi Lâm nhìn bóng lưng Lôi Lâm, trong đôi mắt có tự hào cùng vẻ kiêu ngạo không che giấu nổi.

“Không ngờ lại nhìn thấy một người quen, A Lai Toa! Cô không chỉ đx lên cấp cấp ba, còn trở thành Hắc Ám Tinh Linh nữ hoàng, đúng là thật đáng mừng!”

Lôi Lâm nhìn đẹp đẽ Hắc Ám Tinh Linh hoàng giả, không khỏi cười khẽ một tiếng.

Nhưng tiếng cười này lọt vào tai nữ hoàng đứng đối diện lại như tiếng sét đánh, khiến cả người cô ta đều dại ra lên.

Chủ nhân của tiếng cười này đã khiến Hắc Ám Tinh Linh gặp phải khuất nhục như núi như biển, từng hình ảnh lập tức hiện lên trong đầu khiến A Lai Toa không thể quên được.

Đúng, vị tân hoàng giả của Hắc Ám Tinh Linh này lại chính là người quen cũ của Lôi Lâm, chủ mẫu A Lai Toa của Hắc Ám Tinh Linh, thậm chí lúc trước ở ngoài thành Ba Đế, cũng là đối phương tự mình đầu hàng Lôi Lâm, đồng thời dâng lên phương pháp minh tưởng cao cấp cùng ma khí vương miện.

“Mày là Lôi Lâm! Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ!” Nữ hoàng đối diện đưa mắt nhìn sang Lôi Lâm. Âm thanh nghiến răng nghiến lợi, trước đó tất cả sự chú ý của cô ta đều bị Hi Lâm hấp dẫn, Lôi Lâm thu lại khí tức chỉ giống một người bình thường, khiến cho mấy hoàng giả cấp ba như cô ta đều bỏ qua.

Nhưng hiện tại, Lôi Lâm vừa mở miệng, một loại khí chất tự tin khống chế toàn cục từ trên người hắn nổi lên, như hạc trong bầy gà, vô cùng chói mắt.

“Là hắn! Thánh quang bảo vệ của Nhân tộc!”

“Ta đã thấy hình vẽ của hắn, ta có chết cũng sẽ không nhận sai!” Đám dị tộc bắt đầu ồn ào. Thực sự là Lôi Lâm đã mang đến cho bọn chúng giáo huấn quá sâu sắc.

“Kẻ tàn nhẫn! Đồ tể nhân loại! Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Mối thù giết phụ hoàng của ta và các tộc nhân khác, nhất định phải trả lại bằng máu của mày!”

Hoàng giả của người lùn có vẻ rất cường tráng nhảy ra ngoài, trên tay cầm chuỳ sắt giống như do lôi đình tạo thành.

“Ồ! Ta nhớ ra rồi, mày chính là người may mắn còn sống trong vương đình người lùn kia đúng chứ? Tiểu tử lúc trước trốn trong cung điện góc không dám nhúc nhích. . .”

Lôi Lâm vỗ vỗ đầu, có cảm giác quen thuộc.

Nhưng loại vẻ mặt này và lời nói kia của hắn lập tức khiến người lùn kia nổi giận.

Lôi Lâm không thèm để ý tới hắn, lại nhìn địa tinh lái máy móc to lớn hình người một chút: “Ừm! Cự thần binh! Địa tinh các ngươi lại chế tạo ra một đài? Hình như công nghệ còn có chút cải tiến, giải quyết được vấn đề không thể kéo dài sung năng!”

“Lôi Lâm các hạ bác học, thực sự là làm ta kính nể, nếu như lúc trước ngài không có lấy đi địa tinh bảo điển quý giá nhất của chúng ta, ta tướng tin chúng ta vẫn là có thể vui vẻ ngồi xuống trò chuyện. . .”

Điều khiển cự thần binh khủng bố là một địa tinh tuổi già sức yếu, trên hai tay tràn đầy các loại vết cắt và vết bỏng.

“Ồ! Còn có ba con hắc ám thú hoàng!” Lôi Lâm nhìn ba con hắc ám thú như núi nhỏ bên cạnh một chút: “Thế này đúng là quá tốt rồi!”

” Quá tốt cái gì rồi? Hắn điên rồi sao?”

“Cho dù hắn đã từng là thánh quang bảo vệ, nhưng một cấp ba muốn chống lại mấy người chúng ta, thực sự quá ngông cuồng. . .” Đám dị tộc đều ồn ào.

Nhưng A Lai Toa đã từng thực sự chứng kiến sự khủng bố của Lôi Lâm, lập tức có dự cảm không tốt.

Cho dù đã lên cảnh giới cấp ba. Nhưng sự hoảng sợ đối với Lôi Lâm đã khắc sâu trong trí nhớ, khi nhìn thấy hắn lại lần nữa hiện ra.

Đồng thời, vẻ mặt đã định liệu trước và cả khí tức sâu không lường được trên người. . .

Sắc mặt A Lai Toa thay đổi mấy lần, cuối cùng dưới ánh mắt trợn to của đông đảo phù thủy cùng với dị tộc, cô ta quỳ xuống trước mặt Lôi Lâm: “A Lai Toa tham kiến thánh quang bảo vệ đại nhân! Mong đại nhân tha thứ cho sai lầm lần này của bộ tộc ta!”

“Đại chủ mẫu! Sao chúng ta có thể buông tha bọn hắn như vậy?”

“Nhân loại mang lại cho chúng ta khuất nhục còn chưa đủ sao? Làm sao có thể khúm núm như thế?” Đám minh hữu của A Lai Toa còn chưa nói gì, đám thủ hạ chủ mẫu đã bắt đầu huyên náo.

“Được rồi! Ta là đại chủ mẫu Hắc Ám Tinh Linh. Chuyện lần này do một mình ta gánh chịu!” A Lai Toa quay đầu lại quát lạnh.

“Ha ha. . . Được! A Lai Toa! Ta rất thưởng thức sự thức thời của cô!”

Lôi Lâm vỗ tay cười to nói.

“Hống hống!”

Nhìn thấy tình thế có vẻ không đúng, một hắc ám thú hoàng có hình dạng voi lớn màu đen như ngọn núi nhỏ, phần lưng còn mọc ra cánh thịt cùng một con báo hai đầu khác gầm thét, đánh tới Lôi Lâm.

Sức mạnh kinh khủng vượt qua cấp ba phổ thông, khiến đại địa mơ hồ rung động lên.

Mà một hắc ám thú hoàng khác ở phía sau có hình dạng con vượn lớn màu xanh lam lại len lén lùi về sau bỏ trốn.

Động tác của mấy con hắc ám thú hoàng dường như đã gợi ra phản ứng dây chuyền gì, đám dị tộc đối diện cùng ra tay, ngoại trừ A Lai Toa còn đang quỳ và đám Hắc Ám Tinh Linh đung đưa không ngừng ở ngoài, hoàng giả người lùn gầm lên ném ra búa lớn trên tay, lôi đình màu xanh lam khủng bố quét ngang, mà cự thần binh cũng ngửa mặt lên trời rít gào, chỉ là sóng âm đã khiến sắc mặt đám phù thủy cấp hai tái nhợt lùi về sau.