Chương 1100: Huyết mạch cấp sáu (1)
“E là trước đó đám Kiệt Phất Lý mời ta đến Không Gian Thần Tinh tọa trấn, cũng là vì muốn tăng mạnh phương diện an toàn!”
Lôi Lâm yên lặng suy tư.
Cấp sáu huyết mạch, hơn nữa cộng thêm lời tiên đoán kia, e là tất cả thuật sĩ cao cấp, đều sẽ coi người có huyết mạch cấp sáu là hi vọng để thuật sĩ một lần nữa quật khởi.
Đối với chuyện này, Lôi Lâm cũng không có đố kị gì.
Thuật sĩ có thiên tài đến đâu, cũng nhất định phải trải qua quá trình trưởng thành, mà càng là huyết mạch cao cấp, thời kỳ cần thiết để trưởng thành sẽ càng dài lâu.
Trước khi đối phương triệt để trưởng thành, Lôi Lâm thấy kẻ đó chỉ là một thuật sĩ có tiềm lực không tệ mà thôi.
Có lẽ hắn sẽ ôn hòa giáo dục cùng cổ vũ đối phương vài câu, thậm chí đưa ít đồ biểu thị đầu tư, nhưng nếu như đối phương còn không vừa lòng, cũng không tránh được việc sẽ để đối phương nhận rõ ràng hiện thực.
Mà nếu như vì vậy mà đối phương sinh lòng oán hận, thế thì nói không chừng hắn sẽ trực tiếp làm đối phương “Biến mất”, thuật sĩ có thiên tài hơn nhưng trước khi hoàn toàn trưởng thành thì vẫn chẳng là cái thá gì.
Còn hi vọng của tổ chức, vương tọa thuật sĩ gì đó? Xin lỗi, xưa nay Lôi Lâm chưa từng nghĩ tới những chuyện này.
Hắn xưa nay chưa từng ký thác hy vọng lên trên người người khác, chỉ có chính mình mới đáng tin nhất.
“Chẳng qua những thuật sĩ Huy Nguyệt kia lại không nói ra tin tức quan trọng như thế cho ta, để ta biết được tình báo từ người ngoài, thực sự là…”
Nghĩ đến cách làm lúc trước của mấy vị Huy Nguyệt thuật sĩ kia, Lôi Lâm chỉ biết lắc lắc đầu.
Đương nhiên, hắn biết trong lòng những thuật sĩ này có nỗi khổ tâm, ý nghĩa của huyết mạch vương tọa đối với thuật sĩ liên minh thực sự là quá quan trọng. Là hi vọng để tất cả thuật sĩ quật khởi! Bởi vậy bọn hắn nhất định phải loại bỏ tất cả mầm họa.
Còn Lôi Lâm, lai lịch không rõ, đồng thời còn thần bí như vậy. Trong thời gian ngắn ngủi đã lên cấp đến cảnh giới thuật sĩ cấp năm, trước tiên không nói tới khả năng gián điệp hay nằm vùng, chính là khả năng nhằm vào vị thiên tài kia đã có thể làm những thuật sĩ này phải cau mày.
Anh hùng tiếc anh hùng là không sai, nhưng ở phù thủy thế giới, tình huống hai thiên tài tuyệt đỉnh thấy ngứa mắt lẫn nhau, cuối cùng trở mặt thành thù vốn có không ít. Thế nên sao những thuật sĩ cao cấp kia không lo lắng được.
Bởi vậy, bọn hắn trực tiếp không công khai tin tức này. Chỉ là khi nói chuyện cùng Lôi Lâm lại lập lờ nói ra mấy lần mà thôi, đợi sau này vị thiên tài kia lên cấp sáu huyết mạch vương tọa, khoảng cách kéo dài. Tự nhiên sẽ không sợ gì nữa.
Mặc dù hiểu rõ suy nghĩ của những thuật sĩ cao tầng kia, nhưng cũng không có nghĩa là Lôi Lâm sẽ tán đồng.
Cấp sáu huyết mạch trưởng thành là phi thường khủng bố, mà khi thời gian trôi qua, khẳng định sẽ dần dần vượt qua Lôi Lâm, dù sao những thuật sĩ cao cấp này cũng sẽ không nghĩ đến trên người Lôi Lâm còn có nhiều lá bài tẩy như vậy.
Bởi vậy, bọn hắn càng thêm xem trọng đối phương hơn, cũng là một chuyện rất bình thường.
Nếu Lôi Lâm đối với cả huyết mạch liên minh mà không có suy nghĩ gì thì là chuyện không thể nào. Nhưng hắn càng thêm chú ý tới bản thân, nếu như hắn đột phá huyết mạch ràng buộc, tiến vào cảnh giới cấp sáu. Vậy những thuật sĩ kia cuối cùng khẳng định vẫn sẽ quy phục hắn.
Trong thế giới phù thủy, thực lực cá nhân mới là tất cả, còn thế lực tổ chức tuy rằng không thể nói là chẳng có tác dụng gì có, nhưng nếu như thực lực cá nhân chênh lệch qua lớn, vậy cũng chỉ là đồ vật thêm gấm thêm hoa mà thôi.
Nghĩ tới đây, Lôi Lâm cười lạnh. Đưa tay lật ra bí pháp dấu ấn hình dơi đỏ như máu: “Kiệt Phất Lý điện hạ sao? Ta có một số việc muốn hỏi ngài!”
“Là Lôi Lâm điện hạ à! Ta sẽ tới rất nhanh!” Mấy tên thuật sĩ cấp năm đều để bản thể ở Không Gian Thần Tinh, đi tới phi thường thuận tiện.
Hầu như chỉ vừa cắt đứt thông tin không lâu. Kiệt Phất Lý đã đi tới pháo đài của Lôi Lâm.
Bên trên là cánh hoa đủ mọi màu sắc trôi nổi, thỉnh thoảng từng tia khói trắng từ tách trà nóng toả ra hương vị nồng nặc, vài hầu gái luyện kim bưng lên trà bánh rồi ưu nhã khom người chào Lôi Lâm cùng Kiệt Phất Lý, sau đó lại yên tĩnh lui xuống.
“Lôi Lâm điện hạ, mấy con rối này của ngài có trình độ tay nghề rất cao siêu a…”
Kiệt Phất Lý nhìn bóng lưng mấy hầu gái kia, trên mặt hiện ra vẻ suy nghĩ.
Đối với hắn, con rối của Lôi Lâm có cấu tạo vô cùng tinh vi, ít nhất là tác phẩm của luyện kim sư cấp bậc tông sư, tuy rằng hiếm thấy, nhưng đối với Huy Nguyệt bọn hắn thì chỉ là chú ý nhiều một chút.
Thế nhưng biên soạn trình tự cho con rối, đặc biệt khi thực hiện các động tác lại mang theo khí tràng đặc biệt, cảm giác cứng ngắc bị xóa đi, càng mang theo cảm giác tự nhiên mà thành, vậy thì rất đáng giá suy ngẫm.
Có thể nói, bởi biên soạn trọn bộ động tác lắp vào, mấy con rối này còn có giá trị cao hơn mấy phần.
“Ha ha… Đây chỉ là tác phẩm khi bản thân tẻ nhạt làm ra, nếu như điện hạ yêu thích có thể tặng ngài mấy cái!” Lôi Lâm nở nụ cười, thứ này đương nhiên là kiếp trước chứa đựng trong chíp, hiện tại lấy ra cũng chỉ là nhớ lại một hồi mà thôi.
Kiếp trước huấn luyện lễ nghi vốn có chút không giống ở phù thủy thế giới, bị đối phương phát hiện một chút cũng hoàn toàn có thể lý giải.
Dù sao từ khi bắt đầu thí nghiệm cánh cửa tinh giới, tình huống phù thủy thế giới liên hệ ngoại giới đã trở nên càng ngày càng nhiều lên, tác phẩm của Lôi Lâm nhiều nhất chỉ bị cho rằng là có chút phong cách của dị thế giới, cũng không có gì quá mức.