Chương 1101: Huyết mạch cấp sáu (2)
Mấy lần đánh trống lảng qua đi, Kiệt Phất Lý rốt cục tiến vào đề tài chính: “Không biết lần này Lôi Lâm điện hạ mời ta đến là vì cái gì?”
“Là như vậy!” Lôi Lâm chậm rãi đặt chén trà trong tay của mình xuống mặt bàn: “Ta gần đây có gặp thủ lĩnh của Chu Tí Đặc chi lôi, vị nữ phù thuỷ kia tên là Mai Lâm Đạt, cô ta mời ta đồng thời ra tay với thế lực Hỏa Diễm vương tọa…”
Lôi Lâm nói ra chuyện chính mình trải qua, đương nhiên, bỏ bớt đi nội dung Mai Lâm Đạt mời hắn đồng thời đối phó Hỏa Diễm vương tọa, việc này quá điên cuồng, chỉ nói là chuẩn bị ra tay với thế lực của đối phương.
Nhưng cho dù là như vậy, cũng đã khiến Kiệt Phất Lý kinh hãi đến biến sắc.
“Cái…cái gì? Ra tay với thế lực một vị cấp sáu phù thủy! Cô ta điên rồi sao?” Kiệt Phất Lý tức giận đứng lên, trên mặt lại có vẻ nghi hoặc: “Mai Lâm Đạt? ! Cái tên này hình như ta từng ở nơi nào rồi, nhưng thời gian quá lâu, không nhớ ra được!”
“Căn cứ vào lời đối phương từng nói, cô ta chắc chắn sẽ ép chuyện này xuống, đến thời điểm thành công thì chỗ tốt có thể đều chia cùng chúng ta… Ngài xem…”
Nhìn bộ dáng này của đối phương, Lôi Lâm thầm lắc lắc đầu, nhưng vẫn phải nói ra lời đã chuẩn bị kỹ càng.
“Ta không đồng ý!” Đề nghị này bị Kiệt Phất Lý không chút do dự mà từ chối.
“Vương tọa cấp sáu là tồn tại tạm thời chúng ta không trêu chọc nổi, tuy rằng cậu cũng có thể tự do hành động, nhưng ở mặt ngoài vẫn đại diện cho ý chí của thuật sĩ liên minh chúng ta, vì thế ta không hy vọng cậu làm như thế…”
Kiệt Phất Lý nhìn Lôi Lâm, trong đôi mắt toát ra vài tia thành khẩn: “Ta biết trong lòng cậu có chút không cam lòng, nhưng hiện tại chúng ta cần chính là chờ đợi! Chỉ cần chờ thêm nhiều nhất 150 năm…”
“Huyết mạch vương tọa mới sẽ hoàn toàn thức tỉnh?”
Lôi Lâm lạnh lùng tiếp lời.
“Cậu… Làm sao cậu biết?” Tin tức kinh động thiên hạ này bị Lôi Lâm biết được, khiến hai mắt Kiệt Phất Lý trợn trừng, một hớp nước trà trực tiếp phun ra ngoài.
“Mai Lâm Đạt nói cho ta!” Lôi Lâm rất không khách khí bán đứng đội hữu của chính mình, mà nhìn thấy ánh mắt kiêng kỵ của Kiệt Phất Lý, hắn biết đối phương nhất định sẽ phát động tất cả sức mạnh trên tay đi điều tra người phụ nữ kia.
“Đồng thời, gần nhất ta đã nghe được vài điều tiên đoán tương tự, thậm chí còn có có quan hệ cùng ta…”
Lôi Lâm có chút “Dở khóc dở cười” nói ra.
Mà trong mắt Kiệt Phất Lý xem ra, đây chính là Lôi Lâm đang tự giễu đối với huyết mạch tự thân, bọn họ bị đầu nguồn huyết mạch cấp năm ràng buộc, căn bản không thể đến giới hạn cấp sáu, trừ phi huyết mạch ràng buộc bị đánh vỡ, nhưng vấn đề lớn nhất quấy nhiễu vô số thuật sĩ từ cổ chí kim làm sao có khả năng dễ dàng giải quyết như vậy đây?
“Lời tiên đoán của đại tinh tượng sư kia sao? Ta cũng có nghe thấy!” Kiệt Phất Lý gật gật đầu: “Trên thực tế, trong này rất nhiều tiên đoán là chúng ta cố ý thả ra ngoài, vì che lấp nội dung chân thực nhất!”
“Nội dung gì?” Cơ thể Lôi Lâm hơi nghiêng về phía trước.
“Trước khi khí lạnh ở thế giới chảy trở về, cũng chính là trong 150 năm nữa, tất nhiên sẽ có một vị vương tọa thuộc thuật sĩ huyết mạch bay lên!”
Sắc mặt Kiệt Phất Lý có chút đỏ lên, từ trong con ngươi tỏa ra ánh sáng ước ao mạnh mẽ. Đó là sự oán hận của nhóm thuật sĩ vì bị áp chế hồi lâu sản sinh ra, còn có hi vọng tích lũy bao năm.
“Bởi huyết mạch ràng buộc, những Huy Nguyệt thuật sĩ chúng ta này cho dù đạt đến chân linh đỉnh cao, cũng không thể lên cấp Hi Nhật! Nhưng tất cả những chuyện này cũng khác nhau, người có huyết mạch cấp sáu rốt cục trưởng thành lên, có sức mạnh huyết mạch bổ trợ, hắn lên cấp Hi Nhật tuyệt đối sẽ thuận lợi hơn so với phù thủy bình thường, mà sau khi lên cấp thực lực chỉ có thể càng mạnh hơn, hi vọng huyết mạch thuật sĩ chúng ta chấn hưng đang ở trước mắt!”
Kiệt Phất Lý có chút nói quá nên, mà Lôi Lâm nhìn ánh mắt hắn lại có chút thương hại: “Lại là một kẻ ngốc ký thác hi vọng trên thân người khác! Người như vậy cho dù có năng lực mạnh hơn, cũng chỉ là một tên rác rưởi!”
Trong con ngươi Lôi Lâm lấp loé: “Người như Kiệt Phất Lý đem ký thác toàn bộ hi vọng lên thuật sĩ có huyết mạch giả kia, trong toàn bộ huyết mạch liên minh bộ còn có bao nhiêu đây? Mà lại có bao nhiêu thuật sĩ không hy vọng nhìn thấy đối phương trưởng thành? Đây thực sự là việc làm ta cảm thấy rất hứng thú a…”
“150 năm là có thể lên cấp? Lẽ nào…”
Trên mặt Lôi Lâm hiện vẻ “Suy đoán”.
“Không sai! Vị thuật sĩ cấp năm duy nhất chưa gặp mặt cậu lúc trước chính là lá bài tẩy cuối cùng của chúng ta! Người có huyết mạch cấp sáu!”
Kiệt Phất Lý thành khẩn khom người trước Lôi Lâm: “Xin tha thứ vì trước đó chúng ta ẩn giấu, hi vọng này đối với huyết mạch thuật sĩ chúng ta thực sự là quá là quan trọng!”
Lôi Lâm nâng Kiệt Phất Lý dậy, vẻ mặt nghiêm túc: ” Tình cảm của Kiệt Phất Lý điện hạ thực sự là làm ta kính nể! Xin yên tâm! Ta sẽ liều mạng bảo vệ đối phương!”
Tuy rằng Kiệt Phất Lý không nhất định thật sự tin tưởng Lôi Lâm, nhưng loại tỏ thái độ này, không thể nghi ngờ vẫn phi thường làm Kiệt Phất Lý thoả mãn.
Sau khi ước định thời gian cùng đối phương gặp mặt, Kiệt Phất Lý đứng dậy rời đi pháo đài của Lôi Lâm.