Chương 1125: Thiên phú và ẩn núp (2)
tứ, sát cơ vô hạn.
Suy nghĩ một chút, Lôi Lâm lật mở rồi ấn một bí pháp dấu ấn, dùng kênh mã hóa lần trước Mai Lâm Đạt đưa ra.
“Mai Lâm Đạt sao? Là ta!”
“Cậu rốt cục đã cân nhắc xong rồi!” Từ đầu đối diện truyền đến âm thanh của Mai Lâm Đạt, là giọng nữ thành thục, mà âm thanh bé gái lần trước đã biến mất không còn tăm hơi.
“Đúng! Ta không thể chịu đựng một thế lực đối địch giống con chuột luôn ở trong bóng tối nhìn chằm chằm ta, có lẽ cô cũng giống như vậy!”
Âm thanh Lôi Lâm trầm thấp.
“Ồ ha ha… Con chuột sao? Ta thích ví dụ này của cậu!” Từ đầu đối diện truyền đến tiếng cười vui vẻ của Mai Lâm Đạt, trên thực tế cô ta cũng giống như Lôi Lâm như nhau, trên bản chất đều là loại người coi trời bằng vung, sau khi nghe được ý tứ trong giọng nói của Lôi Lâm đã trở nên càng thêm hưng phấn.
” Ta biết tất cả nhược điểm của tên kia, đồng thời, gần đây vừa vặn có một quãng thời gian, thực lực của đối phương sẽ rơi vào kỳ suy yếu nhất, hơn nữa ta còn tìm thêm mấy người khác giúp đỡ, tuyệt đối có thể một lần đánh giết đối phương!”
“Hi vọng đúng như lời cô nói!” Lôi Lâm bắt đầu vô thức gõ ngón tay trên mặt bàn.
Đối với kế hoạch của Mai Lâm Đạt, hắn tỏ vẻ đồng ý sẽ tuân theo, nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ để chính mình rơi vào đi.
Nói thật, hợp tác cùng Mai Lâm Đạt là một mặt, nhưng hắn sẽ không để mình vào vị trí bị người khác lãnh đạo.
Hợp tác với cáo già giảo hoạt kia, chỉ không chú ý một chút là chính mình cũng sẽ rơi vào bẫy.
Lôi Lâmvô cùng cẩn thận với chuyện này, hắn chỉ muốn mượn nhược điểm cùng con đường mà đối phương nắm giữ, đợi thu được những thứ này tới tay, hắn đương nhiên sẽ thực hiện theo kế hoạch của chính mình.
“Đồng thời, đồ vật sau đó chúng ta thu hoạch được, nhất định sẽ làm cậu thoả mãn…”
Cuối cùng Mai Lâm Đạt còn tung một mồi nhử.
“Ta rất chờ mong!” Âm thanh Lôi Lâm bình tĩnh đến cực điểm, sau khi ước định thời gian cùng địa điểm với đối phương xong mới đóng lại thông tin.
“Cấp sáu…” Trong phòng, lập tức chỉ còn dư lại một mình Lôi Lâm, hắn trầm tư một lúc lâu, mới khẽ xoa xoa lông mày: “Thời gian cấp bách, rất nhiều thứ đều phải bắt đầu chuẩn bị…”
Phù thủy cấp sáu ở miền trung đại lục chính là đỉnh kim tự tháp, hoặc là tồn tại như hoàng đế trong giới phù thủy vậy.
Lấy thực lực bây giờ của Lôi Lâm, muốn muốn đối phó với bọn họ, không nói tới chuyện hoàn toàn không có hi vọng, nhưng khẳng định cũng sẽ không có nắm chắc chắn, thậm chí sẽ bị người khác xem là kẻ điên.
Chẳng qua, Lôi Lâm và Mai Lâm Đạt đều là người thông minh, bản thân cũng có sức chiến đấu là đỉnh cao trong số các Huy Nguyệt, nếu như lại tìm mấy người cùng cấp tới giúp đỡ, vào thời điểm đối phương suy yếu lại đánh ra một đòn thì cũng là có tỷ lệ thành công lớn.
Mà đối với Lôi Lâm, chuẩn bị kỹ càng mọi chuyện đủ để giúp hắn đứng ở thế bất bại, giao dịch này thì càng có thể làm.
...
Ngoài Không Gian Thần Tinh, trong vũ trụ đen kịt, thỉnh thoảng có không gian loạn lưu màu bạc xẹt qua, mang đến ánh sáng màu ám bạc.
Trong trời sao xa xôi truyền đến một chút ánh sáng tối tăm như đom đóm.
Ở biên giới không gian, tia sáng màu đen lóe lên, thân ảnh Lôi Lâm hiện ra.
Hắn quét mắt nhìn chung quanh, lông mày thon dài mà đẹp đẽ hơi nhíu lên, lại rất nhanh giãn ra: “Đi ra đi!”
Giữa hư không yên tĩnh, không có bất kỳ tiếng vang nào.
Lôi Lâm hừ lạnh một tiếng, hai đạo khí lưu màu đen ngưng tụ, hình thành hình dáng rắn hai đầu, đánh về phía một chỗ hư không không xa, khiến không gian không ngừng gợn sóng: “Tất Duy Tư điện hạ! Lẽ nào ngài cho rằng ta đang lừa gạt ngài sao?”
Rầm! Không gian như cánh cửa bị kéo ra, lại hình thành một đoàn mây mù.
Lượng lớn sương mù ngưng tụ thành một thân người, gương mặt lại bất ngờ là Tất Duy Tư lần trước từng tới bái phỏng Lôi Lâm, sau đó hầu như tan rã trong không vui.
” Thiên phú “Sương mù” của ta, ngài khám ra như thế nào?”
Lượng lớn sương mù màu trắng từ trên người Tất Duy Tư tản ra, nhấn chím rắn hai đầy, sắc mặt Tất Duy Tư âm trầm, bất thiện nhìn Lôi Lâm.
Giống như đối với việc bị phát hiện này làm hắn phi thường lưu ý.
“Ta tại sao phải nói cho ngài biết?” Lôi Lâm nhìn Tất Duy Tư với vẻ trêu tức, khiến cho sắc mặt người sau lần thứ hai đỏ lên.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Ta lần này chính là đại biểu tổ chức đến ngăn cản ngài, ngài tự ý hành động, hoàn toàn chính là lấy lợi ích tổ chức chúng ta làm trò đùa!”
Tất Duy Tư quát lên.
“Hừ! Đại biểu? Ngài có thể đại biểu ai? Áo Pháp? Vi Đức? Hay Kiệt Phất Lý?”
Lôi Lâm nhìn Tất Duy Tư với vẻ khiêu khích: “Bọn họ ở đâu? Hay ngài cho rằng một mình ngài lại có thể thay thế toàn bộ thuật sĩ liên minh? Cho dù ngài lên cấp Hi Nhật, cũng không có quyền lực này!”
Lúc này, trong Không Gian Thần Tinh, ba thuật sĩ Huy Nguyệt đám Áo Pháp đang đứng cùng nhau, xuyên qua một tấm kính để quan sát cảnh tượng nơi này.
Hình ảnh và âm thanh từ tấm kính truyền ra, chính là cảnh tượng Tất Duy Tư cùng Lôi Lâm.
“Ta nói… Chúng ta đối xử với Lôi Lâm cùng Tất Duy Tư như thế, có phải là có chút…”
Kiệt Phất Lý có chút lo âu nói.
“Đây là chuyện của hai vị thuật sĩ bọn hắn, chúng ta không tiện nhúng tay, đồng thời, có một câu nói Lôi Lâm kia nói rất đúng!”
Áo Pháp lạnh lùng thốt lên.