Chương 1126: Sương Mù Cự Nhân (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1126: Sương Mù Cự Nhân (1)

“Huyết mạch liên minh cũng không phải một tài sản riêng của một vị vị thuật sĩ nào đó, nó là tất cả thuật sĩ liên hợp, có quyền theo đuổi ý chí và lợi ích của chính mình!”

Âm thanh Áo Pháp lạnh lẽo: “Cho dù Tất Duy Tư lên cấp Hi Nhật, hắn cũng không thể đại diện toàn quyền cho chúng ta!”

Đối với chuyện như thế này, theo bản năng giữ gìn lợi ích của bản thân, Vi Đức và Kiệt Phất Lý đều không phản bác.

“Đồng thời, Lôi Lâm muốn dùng danh nghĩa cả nhân để đánh lén thế lực Hỏa Diễm vương tọa, mà Tất Duy Tư lại mướn ngăn cản chuyện này, từ pháp lý thì hai vị này cũng không có làm sai! Bởi vậy, cho bọn hắn một cơ hội đơn độc giải quyết, chúng ta lại lấy thân phận người phán quyết để xuất hiện, không phải rất thỏa đáng sao?”

Trong đôi mắt Áo Pháp lóe lên một tia tính toán.

Là thuật sĩ Huy Nguyệt lớn tuổi nhất, cũng có thực lực mạnh mẽ nhất, quyền uy của ông ta trong toàn bộ huyết mạch liên minh là không thể khinh thường.

“Cũng đúng! Người trẻ tuổi ấy mà, đều luôn nhiệt huyết!”

Một bên khác, Vi Đức toàn thân màu vàng óng, không khác nào hoàng kim chiến thần cũng mở miệng nói.

“Nhưng… Tất Duy Tư là tồn tại có thể lên cấp Hi Nhật, nếu như bởi vì chuyện ngày hôm nay mà hai vị thuật sĩ có thù oán gì, sẽ khiến tương lai thuật sĩ huyết mạch liên minh chúng ta…”

Kiệt Phất Lý vẫn còn có chút lo lắng.

“Tất Duy Tư vẫn chưa lên cấp Hi Nhật, đồng thời, làm sao anh có thể khẳng định cuối cùng người lên cấp thuật sĩ cấp sáu nhất định là Tất Duy Tư đây?”

“Làm sao không có thể xác định, hắn có…” Kiệt Phất Lý theo bản năng phản bác cú, sau đó nhìn vẻ mặt Áo Pháp tựa như cười mà không phải cười, nhất thời yên lặng, rơi vào trầm tư ở trong.

Tuy rằng trước đó Áo Pháp vẫn nói muốn công bằng xử lý mọi việc. Nhưng song phương lần này, một người là thuật sĩ có huyết mạch đầu nguồn cấp năm, một kẻ lại có huyết mạch đầu nguồn đạt tới cấp sáu, có hi vọng lên cấp Hi Nhật. Vẫn công bằng phán xử như thế, mặc kệ hai người tư đấu, từ trình độ nào đó vốn là “Không công bằng”.

“Lẽ nào, Áo Pháp cũng rất chờ mong đối với Lôi Lâm sao?”

Kiệt Phất Lý đột nhiên hiểu rõ.

Nhìn hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, Áo Pháp vui mừng gật gù, “Trong lời tiên đoán cũng không sáng tỏ biểu thị ai sẽ lên cấp Hi Nhật! Tuy rằng Tất Duy Tư điện hạ có khả năng lớn nhất. Nhưng Lôi Lâm điện hạ cũng có hi vọng, thậm chí… Chúng ta, còn có những thuật sĩ cực hạn là Thần Tinh kia đều có có thể… Bởi vậy, lúc cần thiết, đặt cược một chút cũng là thủ đoạn để chúng ta duy trì sức ảnh hưởng. Tuy rằng chúng ta đã đặt cược rất lớn trên người Tất Duy Tư, nhưng cũng không thể bỏ qua việc ủng hộ những thuật sĩ khác…”

“Ta hiểu!” Kiệt Phất Lý ngưng trọng gật đầu.

“Anh hiểu rõ là tốt rồi! Lần này bất luận ai thắng ai thua, sau đó anh đều cần lấy lòng người thất bại, triển lộ thiện ý của chúng ta…”

Áo Pháp cười tủm tỉm vừa nói.

“Lẽ nào, Áo Pháp điện hạ cho rằng Lôi Lâm điện hạ có thể thắng lợi?” Kiệt Phất Lý há hốc miệng: “Tất Duy Tư không chỉ đã lên cấp đến Huy Nguyệt cấp bán nguyệt, trên người còn có huyết mạch cấp sáu…”

“Ha ha… Thuật sĩ huyết mạch có thể độc lập lên cấp năm, cũng không phải người bình thường đâu!” Áo Pháp thần bí cười cợt, lại nghiêng đầu đến gần hơn, trong con ngươi vẩn đục dường như có tia sáng dị dạng loé lên: “Lôi Lâm điện hạ là một người giỏi sáng tạo kỳ tích. Kết quả của trận chiến này còn không thể đoán trước được, nhưng dù chúng ta nhiều lời thế nào cũng vô ích, chúng ta cứ im lặng đợi chờ đi!”

Nghe Áo Pháp nói như vậy, sắc mặt Kiệt Phất Lý cùng Vi Đức cũng ngưng trọng quan sát chiến trường.

...

Trong khe hở thế giới, có chíp quét hình, Lôi Lâm đã sớm phát hiện Tất Duy Tư âm thầm ẩn núp ở một bên, đúng là không nhìn thấy các thuật sĩ Huy Nguyệt khác, khiến Lôi Lâm có chút kỳ quái.

“Đám người Áo Pháp lại không cùng Tất Duy Tư đồng thời tạo áp lực cho mình. Lẽ nào là đứng ở vị trí trung lập sao? Đúng là có chút nằm ngoài dự liệu của mình!”

Trong mắt Lôi Lâm lóe lên tia sáng: “Mà ý của bọn họ, hiện tại cũng rất sáng tỏ. Nếu như lần này ta bị Tất Duy Tư áp chế trở lại, tự nhiên không cần đề cập tới chuyện gì khác, mà nếu như ta chiến thắng Tất Duy Tư hoặc là phá tan phong tỏa của đối phương thì sẽ mặc kệ ta muốn làm gì thì làm sao?”

” Đặt cược cả hai đầu, đều là một đám cáo già!” Lôi Lâm âm thầm thở dài.

Chợt ánh mắt hắn nhìn Tất Duy Tư lại có chút thương hại, tên tiểu tử này cho dù thiên phú có tốt, cũng kém rèn luyện một chút, rõ ràng ngay cả chút ý tứ này cũng không nghĩ tới, còn đang vì chuyện vừa rồi mà buồn bực.

“A a… Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, ta sẽ không bỏ qua cho ngài, ngoan ngoãn trở lại cho ta!”

Tất Duy Tư gầm lên, sức mạnh sương mù to lớn từ trên người phun trào ra.

“Cũng được, trước hết chơi với cậu một chút để làm nóng người đi! Đồng thời…” Lôi Lâm cười cợt, trên người đột nhiên bốc lên lượng lớn hỏa diễm màu đen tà dị.

Tiếng phượng hót lanh lảnh không ngừng từ trong hỏa diễm bốc lên.

Đột nhiên, lượng lớn hỏa diễm tiến thẳng, tạo thành một con Phượng Hoàng Lửa màu đen tà mị.

“Tà phượng bay lượn!” Kèm với tiếng ngọn lửa đâm thủng không gian, hỏa diễm Phượng Hoàng kiêu ngạo đột nhiên giương cánh, kéo theo làn sóng ngọn lửa màu đen to lớn.

Hư không không ngừng bị ngọn lửa màu đen hòa tan, thậm chí ngay cả sương mù trước đó Tất Duy Tư tản ra đều bị ngọn lửa màu đen nuốt chửng, hấp thu.