Chương 1134: Nghiền ép và đánh lén

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1134: Nghiền ép và đánh lén

Nhìn trong Đô Trạch thành to lớn chỉ có mấy tia ánh sáng cảm giác được nguy hiểm mà chạy trốn ra phạm vi công kích, Lôi Lâm có chút thất vọng thở dài: “Cho dù là phù thủy, cũng mất đi nhạy cảm đối với nguy hiểm…”

“Bọn họ không phải đánh mất sự nhạy cảm đối với nguy hiểm, mà là thực sự không thể tin được mà thôi! Đô Trạch thành an toàn, đối với bọn hắn giống như mặt trời từ phương đông mọc lên, nước chảy xuống chỗ trũng, đây là chân lý! Là quy tắc! Căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện Đô Trạch thành sẽ có ngày bị công kích!”

Mai Lâm Đạt lại có vẻ rất xem thường.

“Loại phù thủy này chính là sỉ nhục của toàn bộ phù thủy giới! Sâu mọt! Cứ để ta tới triệt để quét sạch một lần đi!”

Mang theo ý chí lạnh lẽo, hai tay Mai Lâm Đạt đột nhiên ép xuống.

Ầm ầm!

Răng rắc!

Vô tận điện xà hội tụ, trình độ cuồng bạo tăng lên gấp mười lần, đột nhiên quay về đánh xuống Đô Trạch thành.

Mặt đất giống như bị lực lượng vô hình áp bức, toàn bộ lõm xuống phía dưới một đoạn, giống như bị không khí ép qua vậy.

Lượng lớn học đồ và người bình thường trực tiếp biến thành bọt máu.

Ào ào ào! Toàn bộ Đô Trạch thành bị lôi bạo giáng lâm nhất thời làm những phù thủy cấp hai, cấp ba may mắn đào mạng kia tổn thất nặng nề.

“Lôi đình bạo ngục! Tẩy đi những ô uế này cho ta!” Vẻ mặt Mai Lâm Đạt lãnh khốc, âm thanh quỷ dị truyền khắp bốn phương tám hướng, sấm sét điên cuồng đánh xuống, cày qua toàn bộ thành thị một lần.

“Ả đàn bà này điên rồi!”

Con ngươi Lôi Lâm co rụt lại, cảm nhận được sức mạnh chất chứa trong vu thuật cấp năm.

Hắn tuy rằng cũng không phải người tốt gì nhưng cũng sẽ không vô duyên vô cớ động thủ giết người như thế, cho dù hắn giết người, cũng phải đạt được lợi ích bên trong. Mà Mai Lâm Đạt làm như thế giống như đang… Phát tiết sau khi phải chịu ngột ngạt một hồi lâu?

Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong lòng có một chút suy đoán.

“Được rồi!” Nhìn thấy cảnh tượng này, trong số những phù thủy Thần Tinh kia rốt cục có một người trông như quản gia đi ra, quát lớn với mấy người Lôi Lâm: “Cho dù các người đều là phù thủy Huy Nguyệt, cũng không thể tùy ý chà đạp lãnh địa Hi Nhật như thế. Hỏa Diễm vương tọa chủ nhân chắc chắn sẽ trừng phạt các ngươi!”

Mmười mấy phù thủy Thần Tinh vây quanh đám người Lôi Lâm. Trên người đều mặc phù thủy bào thêu phù văn hỏa diễm, giống như là chế phục, mà phù thủy như quản gia này chính là đầu lĩnh của bọn họ.

“U ha ha! Hắn nói muốn xử phạt chúng ta đây! Ta rất sợ đó!”

Mai Lâm Đạt che miệng, tiếng nói đã biến thành giọng cô gái kia.

“Trừng phạt thế nào? Lẽ nào chính là đốt cháy linh hồn của ta sao? Đã nhiều năm như vậy, thế nào cũng phải có chút sáng tạo mới chứ đúng không?”

Tuy rằng trên mặt cô ta lộ vẻ ngây thơ dáng dấp, nhưng lời Mai Lâm Đạt nói ra lại khiến phù thủy chung quanh đều không khỏi rụt cổ một cái.

“Làm sao? Các ngươi không tới trừng phạt ta sao?”

Mai Lâm Đạt bước lên trước một bước, lại khiến mười mấy phù thủy chung quanh không khỏi vội lùi về sau, trên mặt đều có mồ hôi lạnh.

Chân lý trên cao ơi! Mặc dù bọn hắn là thủ hạ dưới trướng Hỏa Diễm vương tọa, nhưng thực lực bản thân chỉ có Thần Tinh, sao có thể đối đầu với năm vị phù thủy Huy Nguyệt chứ?

Nếu như Tạp Lạp Nhĩ, Vưu Kim, hoặc là các Huy Nguyệt khác vẫn còn, bọn hắn đương nhiên có can đảm này. Nhưng hiện tại sao?

“Ha ha… Các ngươi không đến, vậy ta sẽ đi qua lạc!” Trong con ngươi Mai Lâm Đạt giống như có sấm sét màu trắng né qua, cả người đột nhiên hóa thành một đạo cơn lốc.

“Mày muốn làm gì?”

“Ta sẽ không để các người thực hiện được! Thần Tinh lĩnh vực! Còn có sát chiêu…” Phù thủy Thần Tinh như đại quản gia giẫy giụa. Sau lưng nổi lên bốn vầng sáng đại diện cho thiên phú vu thuật đã lấp loé rồi.

Ầm! Nhưng trong nháy mắt, Mai Lâm Đạt xuất hiện ở trước mặt hắn trực tiếp đưa tay ra, bàn tay trắng nõn tỉ mĩ xuyên qua thiên phú phòng ngự của đối phương, trước vẻ mặt như gặp phải quỷ của quản gia kia, cô ta ra tay bóp tắt vầng sáng thiên phú vu thuật trên người hắn.

“Mày… Làm sao có thể?” Lão quản gia trực tiếp phun máu, vu thuật bị cắt đứt dẫn tới phản phệ thậm chí khiến cả thức hải của hắn đều xuất hiện vết rách.

“Còn là loại ngăn cách sức mạnh này, thật là không có sáng tạo!” Mai Lâm Đạt lắc lắc đầu. Bóp cổ của đối phương, kéo hắn trở về.

“Huy Nguyệt đỉnh cao! Cô ta là phù thủy Huy Nguyệt đỉnh cao!”

Vừa nãy tuy rằng Mai Lâm Đạt làm vô cùng tinh diệu, nhưng ít nhất cũng cần thực lực Huy Nguyệt đỉnh cấp mới có thể triệt để trấn áp Thần Tinh sát chiêu của đối phương, thậm chí tạo thành phản phệ.

Sau khi lời này hô lên, mười mấy Thần Tinh càng thêm e ngại nhìn Mai Lâm Đạt.

Mà quản gia bị bóp cổ trong tay Mai Lâm Đạt kia, sắc mặt đỏ lên, từ hàm răng rít ra mấy chữ: “Hỏa diễm… Hỏa Diễm vương tọa chủ nhân, sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”

“Ta chờ! Đồng thời, cho dù nó không tìm đến ta, ta cũng sẽ tới tìm nó!”

Mai Lâm Đạt cười cợt, cách làm trắng trợn không kiêng dè này nhất thời đám Thần Tinh xung quanh càng thêm hoảng sợ.

“Cảnh báo! Cảnh báo! Xuất hiện lượng lớn kẻ địch, phán đoán là phù thủy cấp năm Huy Nguyệt! Khởi động tự động phòng ngự! Điều động quân đoàn trừng phạt!”

Trong thánh hỏa vàng óng ánh ở trung tâm Đô Trạch vương thành truyền ra một âm thanh máy móc, đó là phòng ngự trận linh khống chế toàn bộ Đô Trạch thành.

Mà kèm với mệnh lệnh của đối phương, luyện kim cự pháo trước đó ở phía trên tường thành vẫn không bị phá hủy cùng phòng ngự phù văn cũng bắt đầu loé lên.

Ầm ầm ầm! Cách đó không xa, hai quân đoàn phù thủy chậm rãi chạy tới, giống làn sóng màu đen vậy.

“Ừm! Chưa tới 30 giây đã phản ứng lại, còn có thể điều động quân đoàn, năng lực điều hành này rất giỏi!”

Lôi Lâm có chút than thở.

“Ha ha… Đó là quân đoàn xích hỏa cùng quân đoàn trừng phạt tinh nhuệ nhất dưới trướng Hỏa Diễm vương tọa, đáng tiếc hai Quân đoàn trưởng đều chết trên tay chúng ta…”

Mai Lâm Đạt nhìn liếc mắt một cái, chợt đầy khinh thường hỏi thăm: “Các ngươi ai đi giải quyết?”

Vừa dứt lời , một tia sáng màu đen đột nhiên xuất hiện trong quân đoàn trừng phạt, mơ hồ còn có thể nhìn thấy một thanh kiếm lớn màu đen tung hoành ngang dọc trong quân đoàn, mang theo rất nhiều máu thịt.

Vu thuật công kích khủng bố căn bản vô hiệu đối với kiếm lớn màu đen, nhất thời làm quân đoàn trừng phạt xuất hiện hỗn loạn.

“Hê hê… Nếu như Khắc Lạp Khắc lựa chọn trừng phạt, vậy ta sẽ chọn xích hỏa đi, vừa vặn ta còn cần rất nhiều linh thể đến bổ sung…”

Kính đứng ở bên cạnh đột nhiên lặng lẽ cười, lúc này nó không khác nào một quang ảnh bắn tới, thân thể phi thường mông lung, lại đột nhiên lớn lên, áo choàng màu đen mở ra, không khác màn trời bao trùm tới quân đoàn xích hỏa.

“Ô ô…” Đi kèm tiếng rít quỷ dị, phù thủy của quân đoàn xích hỏa liên tiếp theo ngã xuống, mơ hồ có điểm sáng linh hồn từ đỉnh đầu của bọn họ trôi nổi ra, không khác nào một ngọn lửa màu trắng, lại bị áo choàng màu đen hút đi hết.

Dù là binh sĩ phù thủy cấp một, cấp hai phổ thông, hay tiểu đội cấp ba, cấp bốn, lúc này đều đã tan vỡ, đông đảo phù thủy gầm lên, vu thuật lóa mắt không ngừng triển khai ra, thậm chí mơ hồ có gợn sóng Thần Tinh sát chiêu, lại bị Kính dễ dàng cản lại.

Áo choàng màu đen mang theo quyết đoán vô tình, còn đang không ngừng thu nạp linh hồn.

“V thuật chuyên nhằm vào linh hồn?” Con mắt Lôi Lâm lóe lên: “Tuy rằng chỉ có thể đối phó phù thủy cấp năm trở xuống, nhưng dùng để thu gặt người yếu, thực sự là không có gì tốt hơn!”

Chỉ vừa đối mặt, hai quân đoàn phù thủy tinh nhuệ nhất dưới trướng Hỏa Diễm vương tọa đã hoàn toàn tan vỡ, lập tức khiến rất nhiều phù thủy sinh ra dự định chạy trốn.

Mấy phù thủy Thần Tinh liếc mắt nhìn nhau, ăn ý hóa thành một vệt sáng rời xa.

“Không… Được… Đi!” Phù thủy quản gia bị Mai Lâm Đạt bóp cổ còn đang không ngừng giãy dụa. Đáng tiếc đều vô dụng, hai sư đoàn tinh nhuệ bị diệt sạch, mà trong tình huống Hỏa Diễm vương tọa còn là không ra mặt, những phù thủy Thần Tinh này choáng váng mới sẽ liều chết cùng phù thủy Huy Nguyệt.

“Ta cũng tới làm chút chuyện đi!”

Mà vào lúc này, Lôi Lâm cũng đứng dậy, nhìn trận linh trong Đô Trạch thành điều khiển cự pháo và con rối luyện kim.

“Nếu không làm chuyện gì, cũng quá kỳ quái a!”

Hắn cười nhạt, từ trong túi ở eo lấy ra mấy ống nghiệm màu xám, cứ thế vứt ra giữa không trung.

Cách cách! Ống nghiệm va chạm vào nhau vỡ vụn, lượng lớn bột màu trắng bay ra, những bột phấn màu trắng này không ngừng mọc thêm, thậm chí trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ Đô Trạch thành trong một tầng bột mỏng manh.

Cọt kẹt! Cọt kẹt! Luyện kim cự pháo trên tường thành phát ra tiếng vang không chịu nổi gánh nặng, ầm ầm sụp đổ đi, lộ ra giá pháo đã bị triệt để ăn mòn.

Mà ở trên người đông đảo con rối luyện kim cũng nổi lên một tầng rỉ sắt dày đặc, giống như trải qua năm tháng lâu đời, đã biến thành một đống sắt vụn lớn.

Đông đảo phù văn từng tấc mất đi ánh sáng, thậm chí, ngay cả trận linh trong thánh hỏa ở trung tâm thành phố đều có vẻ không phối hợp, hiển nhiên là bị mạnh mẽ quấy rầy.

“Hì hì! Làm tốt lắm, Lôi Lâm! Nếu như trận linh Đô Trạch thành này hoàn toàn khống chế phòng ngự trận thế, có thể phát huy ra uy năng sánh ngang Huy Nguyệt, tuy rằng chúng ta không sợ, nhưng có thể bớt chút phiền phức thì đều tốt!”

Mai Lâm Đạt cười hì hì khích lệ nói.

“Làm sao mày biết?” Quản gia giữa không trung trợn trừng hai mắt, giống như phi thường sửng sốt.

“Mày không cần hiểu rõ! Sau khi thấy ở đây đã hoàn toàn bị hủy, mày chỉ phải làm một việc, chính là chết một cách triệt để, cùng thành phố này quy về mục nát!”

Mai Lâm Đạt vịnh ngâm, mà ánh sáng trong mắt quản gia dần dần ảm đạm xuống.

Xèo!

Vừa lúc đó, đột nhiên xảy ra dị biến!

Hư không cạnh Mai Lâm Đạt đột nhiên đổ nát, một bóng người nửa trong suốt xông ra, trên tay cầm một thanh xiên đâm tới bụng Mai Lâm Đạt.

Từ trên người bóng người nửa trong suốt, thình lình tỏa ra gợn sóng Huy Nguyệt cấp năm! Cho dù chỉ có cấp trăng non, loại đột nhiên công kích này cũng đủ khiến Mai Lâm Đạt chịu thiệt lớn.

Nhưng Mai Lâm Đạt lại ha ha cười, buông thi thể phù thủy quản gia ra.

Một tầng tấm khiên thủy tinh hiện lên trước người cô ta.

Mà Kiều An Na cách đó không xa vẫn không có động tĩnh cũng đột nhiên ra tay, lượng lớn dây leo từ giữa hư không trực tiếp kéo dài ra, quấn quanh tên thích khách kia.

“Xem ra, mày chính là lá bài tẩy mà Hỏa Diễm vương tọa ẩn giấu, một thích khách Huy Nguyệt sao? Chỉ là một Đô Trạch thành, lại có mười mấy tên Thần Tinh và một tên Huy Nguyệt bảo vệ, ta càng cảm thấy hứng thú với thu hoạch sau này rồi!”