Chương 1135: Thao túng và phát hiện (1)
Bóng người nửa trong suốt bị dây leo trói chặt có một đôi mắt tĩnh mịch, cho dù là ám sát thất bại, sinh mệnh đang rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc cũng không có một chút gợn sóng nào truyền ra ngoài.
“Ầm ầm!” Từ trên người đối phương, sức mạnh Chân Linh khủng bố bùng ra, hình thành năm vầng sáng khác nhau.
“Huy Nguyệt sát chiêu ——...” Giọng nói của đối phương phi thường khàn khàn, giống như đã rất lâu không nói gì vậy.
Mà mấy phù thủy Thần Tinh chung quanh cũng cắn răng, lực lượng chất không ngừng tăng cường, đánh ra Thần Tinh sát chiêu của bọn hắn.
Tên Huy Nguyệt này rõ ràng là đã cùng liên lạc với mấy phù thủy Thần Tinh ở chung quanh không biết từ lúc nào, đồng thời ước định cùng phản công!
“Đùng!”
Trong nháy mắt Lôi Lâm đi tới trước mặt một phù thủy Thần Tinh, bóng mờ cự xà trên tay không chút lưu tình đâm thủng thiên phú phòng ngự của đối phương, khiến đối phương phun máu rồi bay ngược.
Thần Tinh sát chiêu nhất thời bị cắt đứt, tạo thành phản phệ đáng sợ, khiến cho tên phù thủy kia thống khổ kêu rên.
“Nếu như trước đó hơn mười Thần Tinh cùng động thủ, ta có thể gặp chút phiền phức, nhưng hiện tại sao?”
Lôi Lâm nhìn Mai Lâm Đạt bên kia một chút, cơn bão năng lượng khủng bố cấp năm đã nuốt hết cả khu vực chỗ Mai Lâm Đạt.
Nhưng Lôi Lâm có thể cảm giác được rõ ràng khí tức của Mai Lâm Đạt, cô ta không xảy ra bất cứ chuyện gì.
“Thời gian thấm thoát, hiện tại phù thủy trung tâm với Hỏa Diễm vương tọa, chỉ có mấy kẻ như thế sao? Thực sự là đáng thương!”
Bị ánh mắt Lôi Lâm đảo qua, vài tên phù thủy Thần Tinh kia cũng không chịu nổi áp lực cực lớn nữa, vầng sáng sát chiêu sau lưng không ngừng tan vỡ, vội quay người chạy khỏi nơi này.
Ầm ầm ầm!
Sức mạnh chân linh cấp bậc Huy Nguyệt đột nhiên từ ở giữa chiến trường tàn phá ra. Mấy vệt ánh sáng bắn ra, cơn bão năng lượng tản ra, lộ ra thân ảnh tên phù thủy Huy Nguyệt kia cấp năm.
Lúc này tuy rằng trên người hắn có vết thương lớn hình chữ thập đang ăn mòn. Nhưng Huy Nguyệt sát chiêu đã khủng bố triệt để thành hình ở trên tay.
“Hư vô chi hỏa…” Tên Huy Nguyệt kia trầm thấp ngâm tụng.
Mà từ giữa hư không, một loại hỏa diễm năng lượng vô hình vô chất, rồi lại khiến Lôi phải biến sắc bắt đầu chậm rãi nổi lên.
“Mai Lâm Đạt và Kiều An Na là kẻ ngu sao? Lại để đối phương hoàn thành Huy Nguyệt sát chiêu?”
Lôi Lâm thầm mắng một tiếng, ngón tay đã đặt lên chiếc nhẫn màu xám, từng tia sương mù tràn ra.
“Tuần theo ước hẹn chân linh thượng cổ, hư vô chi hỏa. Giúp ta nuốt chửng tất cả đối diện…”
Mai Lâm Đạt đang đứng đối diện tên phù thủy Huy Nguyệt kia, sau khi nhìn thấy đối phương sử dụng tới loại ngọn lửa vô hình này. Trên mặt lại lộ ra một nụ cười như ý.
Sắc mặt cô ta thận trọng ngâm tụng, tay phải chỉ tay tới hư vô chi hỏa.
Hừng hực! Sóng gợn từ ngọn lửa vô hình chảy về, trái lại bao vây lấy tên phù thủy Huy Nguyệt kia vào trong, nhiệt độ cực nóng không ngừng truyền đến. Thậm chí còn có thiên phú vu thuật không ngừng tan vỡ, mơ hồ còn có tiếng gào thét đầy đau đớn và khó tin của tên phù thủy kia:
“Mày không thể… Tại sao mày có thể thao túng hư vô chi hỏa… Mày… Mày là…”
Nhưng hắn vẫn chưa nói hết lời đã bị ngọn lửa vô hình nuốt hết, từng mảng huyết nhục trên người rơi xuống, cuối cùng chỉ còn dư lại một khung xương, thậm chí ngay cả đầu xương đều đang không ngừng hòa tan.
Một luồng chân linh bị gợn sóng hủy diệt truyền ra, hư vô chi hỏa là Huy Nguyệt sát chiêu cấp năm này lại có thể nhằm vào linh hồn!
Nhìn thân hình của đối phương không ngừng bị dập tắt, bàn tay Lôi Lâm chuyển khỏi chiếc nhẫn. Con ngươi lại thoáng co rụt lại: “Trực tiếp khống chế Huy Nguyệt sát chiêu? Khiến sát chiêu phản phệ, loại độ khó này còn khó hơn cả đánh gãy. Trừ phi…”
Vèo! Vèo! Vèo!
Sau khi nhìn thấy Huy Nguyệt cấp năm ngã xuống, mà Hỏa Diễm vương tọa lại chậm chạp không hiện thân, những còn lại phù thủy Thần Tinh kia rốt cục triệt để mất đi đấu chí, ánh sáng truyền tống và khí lưu không ngừng nổ vang.
” Tên Huy Nguyệt kia hẳn chính là sức mạnh cuối cùng dưới trướng Hỏa Diễm vương tọa tay dưới…”
Sau khi làm xong những việc này, hiện tại trạng thái của Mai Lâm Đạt lại có chút kỳ quái. Giống như là bi thương, lại có chút vẻ như trút được gánh nặng.
“Bắt đầu từ hôm nay. Sự thống trị của Hỏa Diễm vương tọa, kết thúc!”
Mai Lâm Đạt thở dài, tay phải vung một trảo tới trung tâm thành Đô Trạch.
Ầm! Một bàn tay lớn màu trắng hiện lên, đạp tắt thánh hỏa ở trung tâm, liền ngay cả trận linh cũng bị trực tiếp phá hủy.
Toàn bộ thành Đô Trạch yên tĩnh lại, ánh sáng vu trận phòng ngự to lớn trở nên ảm đạm.
“Lẽ nào… Đô Trạch thành thật sự sẽ đổi chủ vào hôm nay sao?”
“Hỏa Diễm vương tọa đâu? Hỏa Diễm vương tọa bệ hạ ở nơi nào?” Các phù thủy may mắn còn sống sót đều thốt lên những câu hỏi này.
Nhưng từ sau khi thánh hỏa tắt đi, trong lòng bọn hắn đều có một dự cảm.
Có lẽ lịch sử của trung bộ đại lục sẽ hoàn toàn thay đổi vào hôm nay!
...
Nhiều đội phù thủy mặc phù thủy bào lôi văn ngay ngắn có thứ tự sắp xếp phòng ngự ở bên ngoài, thu thập vật tư, thỉnh thoảng còn có mấy ông lão chuyên môn tiến hành giải mã phòng phòng ngự vu trận ở nhà kho.
Loại phù thủy bào lôi văn này là dấu hiệu của Chi Tí Đặc chi lôi, mà trừ bọn họ ra, còn có một số phù thủy trên người có phù hiệu song tử tinh, cũng đang làm chuyện giống vậy.