Chương 1166: Đạt Luân Lai (2)
Sắc mặt Ngải Duy Khắc âm trầm.
“Vâng!” Lão phù thủy vừa liếc nhìn Ngải Duy Khắc, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng trượt xuống: “Căn cứ vào lời đồn, phù thủy bị Đồ Hồn Giáo đuổi bắt kia, Hhình như… Hình như… Hình như là người trong Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ gia tộc lúc trước…”
Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ! Cái tên này vừa nói ra, các phù thủy ở đây đều rơi vào căng thẳng.
Ở chỗ Ngải Duy Khắc, cái tên này tuyệt đối chính là cấm kỵ! Con trai duy nhất của hắn chính là chết ở Lôi Lâm trên tay.
Mà khi truy kích Lôi Lâm, cuối cùng lại bị đối phương thuận lợi mượn truyền tống vu trận đào tẩu, thậm chí chính mình còn vì đối phương thiết kế mà bị Cách Cách Vu đánh trọng thương, đối với Ngải Duy Khắc cũng là một sỉ nhục to lớn!
Ầm! Sóng tinh thần khủng bố giáng lâm, tất cả mọi thứ trong căn phòng đều run rẩy.
” Dư nghiệt của Pháp Lôi Nhĩ gia tộc? Hắn ở đâu?” Trong giọng nói của Ngải Duy Khắc mang theo vẻ lạnh lẽo.
Sư thù hận đối với Lôi Lâm khiến Ngải Duy Khắc đã từng không để ý quy tắc ngầm của phù thủy giới ở Nam Hải bờ, hung hãn phái người đi diệt Pháp Lôi Nhĩ gia tộc.
Mà trong lần hành động kia, toàn bộ Pháp Lôi Nhĩ gia tộc gần như đã bị nhổ tận gốc, chỉ có mấy chi huyết mạch được nhân vật thần bí che chở, biến mất không còn tăm tích, chuyện này cũng là một cây gai trong lòng Ngải Duy Khắc, không ngờ bây giờ lại bị đảo đi ra.
“Chuyện này… Chuyện này thuộc hạ cũng không dám xác định, nhưng điểm duy nhất rõ ràng chính là đối phương đã chạy trốn đến phạm vi Đặc Lý Quỳnh Tư thành chúng ta!”
Ông lão kia nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp, tuy rằng đều là phù thủy, nhưng lão mới là cấp một, Ngải Duy Khắc lại là phù thủy cấp ba đứng trên đỉnh ở Nam Hải bờ, sự chênh lệch này quá lớn.
“Lập tức đi tìm!”
Ngải Duy Khắc lập tức ra lệnh, mà tất cả phù thủy giống như được đại xá lập tức trốn ra ngoài, đồng thời mắng một vạn lần gia hỏa ngông cuồng nêu ý kiến kia.
“Lôi Lâm…”
Sau khi biết tất cả phù thủy đều đã rời đi, một âm thanh nghiến răng nghiến lợi mới từ trong phòng vang lên.
...
“Vị khách nhân này! Đa tạ ngài chăm sóc!”
Một ông lão cung kính tiễn Lôi Lâm ra khỏi cửa tiệm, vẫn duy trì tư thế khom lưng hành lễ, mãi đến tận khi thân ảnh Lôi Lâm hoàn toàn biến mất không thấy nữa mới dám ngẩng đầu.
Nơi này là một cửa hàng chuyên môn phụ trách buôn bán tin tức, mà khách hàng phóng khoáng như Lôi Lâm lại phi thường hiếm thấy, đồng thời gợn sóng trên người đối phương cũng làm ông ta mơ hồ có cảm giác nghẹn thở.
“Cảnh còn người mất!
Lôi Lâm bước chậm trên đường cái, trong lòng trầm thấp thở dài.
Trên phi thuyền đã thăm dò đại thể là tình báo liên quan với đại thế, mà sau khi đến Đặc Lý Quỳnh Tư thành, Lôi Lâm thông qua quán bar tìm tới phù thủy chuyên môn bán tình báo, tỉ mỉ hỏi thăm được rất nhiều tin tức.
Đầu tiên, là học viện Hắc Cốt Lâm, trường học cũ của Lôi Lâm vẫn là giống mấy trăm năm trước, ngoại trừ viện trưởng thay đổi một người, Tư Lai không biết tung tích ra thì không có bất kỳ biến hóa nào.
Mà Hoa Viên Bốn Mùa tuy rằng sau lần Lôi Lâm quạy kia khiến thực lực tổn thất lớn, nhưng cuối cùng cũng coi như cơ sở thâm hậu, tuy rằng một lần kia khiến thế lực co rút lại không ít, đến hiện tại cũng dần dần khôi phục lại.
So với loại thế lực kéo dài không suy này, đông đảo cái tên mà Lôi Lâm quen thuộc đã đã biến mất trong lịch sử rồi.
Thậm chí khi Lôi Lâm cố ý báo ra mấy cái tên bằng hữu như đám Kiều Trị, lại không có được bất kỳ tin tức chắc chắn nào, dù sao lúc trước khi Lôi Lâm rời đi hắn còn là một phù thủy học đồ, không thể lưu lại dấu vết của chính mình trong lịch sử, hay là sau khi trải qua sự kiện bí cảnh sông Hằng, đối phương đã nản lòng thoái chí ẩn lui rồi cũng nên.
Còn Lôi Lâm là người đảo loạn phog vân của thế lực hắc vu sư cùng bạch phù thủy, cho dù đến hiện tại, cũng có một trang tình báo nổi bật.
Thậm chí, thế lực hắc bạch phù thủy, còn có Đồ Hồn Giáo đều âm thầm tuyên bố treo giải thưởng đối với hắn, đến hiện tại cũng không từ bỏ , khiến Lôi Lâm thật sự có chút không biết nói gì.
“Chủ quán! Ta có thể làm ra, thuật luyện kim, dược tề học đều có trải qua, đồng thời ta còn có thể…”
Vào lúc này, một nữ phù thuỷ bị người thô bạo đẩy từ trong cửa hàng ra, tên chủ quán kia cũng là một vị phù thủy, thậm chí đến mức độ bán nguyên tố hóa, mơ hồ nổi lên nguyên tố vầng sáng , khiến cho rất nhiều phù thủy vây xem đều lui mấy bước: “Ta nói rồi, rất xin lỗi! Cô không phù hợp yêu cầu của chúng ta! Xin mời rời đi!”
“Tiên sinh! Đại nhân! Ta thật sự rất cần công việc này, xin ngài cho ta cơ hội lần này…”
Nữ phù thuỷ bị đuổi ra ngoài cầm lấy váy, lộ ra vẻ khát cầu, nhưng vẫn phải bị vô tình từ chối.
“Ta nói rồi, lẽ nào cô còn muốn để ta nói lần thứ hai? !”
Sức mạnh khổng lồ từ trên người đối phương tản ra , khiến Đạt Luân Lai không khỏi liên tiếp lui về phía sau.
Đột nhiên, một luồng lực mạnh mẽ truyền đến , khiến Đạt Luân Lai đứng vững bước chân: “Cảm ơn! Ồ? Ngài là… Vị tiên sinh…”
“Coi như cô gặp may mắn!” Chủ quán bán nguyên tố hóa kia rõ ràng là có chút kiêng kỵ đối với Lôi Lâm đột nhiên xuất hiện, lắc đầu một cái rồi trở về trong cửa hàng.
“Cô không sao chứ?”
Lôi Lâm có chút buồn cười nhìn Đạt Luân Lai, tình huống trước mắt của đối phương rõ ràng có chút quẫn bách: “Có muốn ta mời cô uống một chén hay không?”