Chương 1167: Đồng hành cùng xuất hiện (1)
“Ta quá ngây thơ, giáo sư của Cửu Hoàn Bạch Tháp, cho dù lần này tiêu chuẩn đã hạ thấp nhưng không phải một phù thủy lính mới như ta có thể đảm nhiệm được…”
Trong một quán nước, Lôi Lâm cùng Đạt Luân Lai ngồi đối diện nhau, Lôi Lâm vừa nhìn người đi đường qua cửa sổ sát đất, vừa nghe Đạt Luân Lai giảng giải chuyện sau khi tách ra ở phi thuyền.
Nói đi cũng phải nói lại, Đạt Luân Lai là một phù thủy có thiên phú, cũng có nghị lực, nhưng khuyết điểm duy nhất của cô chính là tuổi quá trẻ!
Đối với phù thủy, tri thức chính là sức mạnh! Mà với độ tuổi của Đạt Luân Lai, có thể đột phá phù thủy chính thức đã phi thường khó rồi, nhưng muốn so tích lũy kiến thức hay nội tình thâm hậu thì cô căn bản là không đáng chú ý ở trước mặt những lão quái vật hơi một tí là sống mấy trăm năm kia.
Bởi vậy, Cửu Hoàn Bạch Tháp tuyển dụng, cô thất bại không chút bất ngờ, thậm chí ở cửa thứ nhất đã bị loại luôn.
Các bạn đồng hành khác của cô cũng giống như vậy, sau khi trải qua đả kích vì lý tưởng chênh lệch cùng hiện thực, các cô có người trở về cố hương, có người thẳng thắn cam chịu số phận, chỉ có Đạt Luân Lai là không chịu thua, kiên trì ở lại Đặc Lý Quỳnh Tư thành.
Nhưng rất nhanh, cô phải đối mặt với một vấn đề nghiêm túc —— Cô không có tiền!
Đừng thấy phù thủy chính thức phi thường giàu có, trên thực tế phù thủy vừa lên cấp chính thức, tài nguyên và ma thạch trên tay đã sớm tiêu hao hầu như không còn khi thăng cấp, lại không có nghề nghiệp chuyên sau, thậm chí bởi thiếu hụt ma thạch để mua mẫu vu thuật nhằm tăng cường thực lực, thậm chí hình thành một vòng tuần hoàn chết, thế nên phù thủy vừa lên cấp chính là thời điểm khốn cùng nhất, mà giá cả vật tư ở Đặc Lý Quỳnh Tư thành hiển nhiên vượt quá khả năng chịu đựng của Đạt Luân Lai.
Càng không cần phải nói tới chuyện cô còn nhất định phải tích góp ma thạch, để mua nước thuốc tăng cao lực lượng tinh thần cùng mẫu vu thuật.
Bởi vậy, sau khi suy tính một hồi, Đạt Luân Lai cũng chỉ có thể chấp nhận số phận, chuẩn bị tìm công việc để nuôi sống chính mình.
Nhưng hiện thực tiếp tục hung hang đánh cho cô một gậy! Công tác bình thường thì Đạt Luân Lai không lọt mắt, những việc cầnlà phù thủy chính thức thì cô lại không phù hợp yêu cầu, đã thất bại rất nhiều lần rồi, mà hôm nay đúng lúc va vào Lôi Lâm.
“Mới mấy ngày, không ngờ trải nghiệm của cô lại phong phú như thế…”
Lôi Lâm rất muốn cười, lại cố gắng nhịn xuống.
Hắn đi lên con đường huyết mạch thuật sĩ. Mỗi lần lên cấp đều là cường giả trong cùng đẳng cấp, lại có chíp hỗ trợ. Bàn về tri thức tích lũy cũng không kém gì các lão quái vật, bởi vậy xưa nay chưa từng trải qua chuyện như vậy.
Trên thực tế, phù thủy như Đạt Luân Lai mới là bình thường ở phù thủy giới.
“Có chuyện gì cần ta hỗ trợ sao?”
Lôi Lâm tốt bụng hỏi. Dù sao một ít ma thạch gì đó, hiện tại hắn đã không them để ý nhiều.
Hiện tại ma thạch đối với hắn cũng chẳng tốt hơn tảng đá trên đất là bao, đương nhiên không ngại đưa ra làm việc tốt.
“Không cần, ta còn nhận một phần nhiệm vụ thu gặt cỏ Tinh Quang, thù lao rất tốt, trong thời gian ngắn cũng đủ nuôi sống chính mình…” Đạt Luân Lai từ chối, hiện tại cô vẫn là một cô bé kiên cường mà kiêu ngạo, đương nhiên không chịu nhận loại bố thí này.
“Ồ! Cỏ Tinh Quang!”
Lôi Lâm tùy tiện dùng chíp tra xét: “Loại dược liệu này hình như chỉ có ở trấn nhỏ Anh Bác Lặc. Tuy rằng cách Đặc Lý Quỳnh Tư thành không xa, đồng thời thu hái cũng dễ dàng, nhưng gần đây vừa vặn có một đám giáo đồ của Đồ Hồn Giáo trốn đến nơi đó. Bởi vậy cũng có nguy hiểm…”
“Chẳng trách…” Đạt Luân Lai bưng miệng nhỏ: “Ta đang thấy kỳ quái vì sao nhiệm vụ đơn giản như vậy mà thù lao lại phong phú như thế! Đáng ghét…”
Nhìn dáng vẻ khổ sở nảy của cô nàng, Lôi Lâm không khỏi cười cợt: “Ta đúng lúc cũng muốn đi nơi đó, không bằng cùng đi…”
“Tiên sinh…” Đạt Luân Lai phi thường kích động, thậm chí khóe mắt mơ hồ có nước mắt.
“Ta thật sự có việc!” Lôi Lâm không khỏi cường điệu, trải qua mấy ngày chờ đợi. Còn lan truyền ra huyết mạch cùng linh hồn ám chỉ, hậu duệ của Pháp Lôi Nhĩ gia tộc kia cũng đã đến nơi này, đồng thời chẳng mấy chốc sẽ đến gần trấn nhỏ Anh Bác Lặc!
Nếu không thì Lôi Lâm cũng không phải người ăn no rửng mỡ, tiện tay thưởng cho Đạt Luân Lai mấy khối ma thạch là được, sao có thể tiêu hao thời gian quý giá của chính mình để đi cùng cô nàng chứ?
“Vậy thì thật sự đa tạ!” Đạt Luân Lai khôm người thật sâu, thậm chí trên gò mà hiện ra vẻ đỏ ửng, một đường lan tràn xuống.
...
Bánh xe không ngừng chuyển động, truyền ra tiếng vang cọt kẹt, bởi mặt đường gập ghềnh, khiến xe ngựa không ngừng rung động.
Trong thùng xe, Đạt Luân Lai nhìn gương mặt Lôi Lâm đeo mặt nạ màu đen thần bí, dường như có chút do dự, một lúc lâu sau mới hỏi thăm: “Tiên… Tiên sinh, ta tên là Đạt Luân Lai, còn chưa hỏi…”
Bởi Lôi Lâm vẫn đeo mặt nạ, khiến Đạt Luân Lai cho rằng Lôi Lâm muốn ẩn giấu thân phận của chính mình, bởi vậy lúc trước chưa từng hỏi họ tên, nhưng đến hiện tại, hai người muốn cùng đi tới trấn nhỏ Anh Bác Lặc, không hỏi dò rõ ràng thì cũng quá thất lễ.
“Há, ta tên là Lôi Lâm!” Lôi Lâm ăn ngay nói thật, mà trong cảm ứng của hắn, huyết mạch hậu duệ kia đã cách trấn nhỏ rất gần.
Chỉ là hơi thở sự sống trên người đối phương cũng suy yếu đến cực hạn, thậm chí chung quanh còn có tử khí vờn quanh, nếu như Lôi Lâm không ra tay trợ giúp, e là đối phương không chống đỡ được tới thành Đặc Lý Quỳnh Tư.