Chương 1186: Tiếp kiến và tù binh (2)
Nghĩ tới đây, Ny Ti lập tức tỉnh táo lại, một chút lo lắng trước đó đều không cánh mà bay.
“Chư vị!”
Khắc Lỗ Bá đứng trên bậc thang giữa lễ đường, bên cạnh hắn chính là Đạt Luân Lai, nữ phù thuỷ này tuy rằng không tiếp thu huyết mạch cải tạo, nhưng những ngày qua ở bên cạnh Lôi Lâm không ngừng quan sát học tập, các mặt kiến thức của Lôi Lâm lại vô cùng phong phú, cũng có thể hoàn mỹ giải đáp các vấn đề của cô, khiến cho cô nàng trong lúc vô tình cũng được rất nhiều chỗ tốt.
Quang diễm lóe lên, âm thanh Lôi Lâm đã hiện lên từ chủ vị, đôi mắt màu đen nhìn chung quanh một vòng.
Một luồng khí tức khủng bố mà mênh mông, giống vô số ngôi sao như nhau, nhất thời tràn ngập toàn bộ lễ đường, phàm là phù thủy đối mắt cùng Lôi Lâm, dù là cường giả cấp hai: Ny Ti, hay nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp cấp ba, đều thấy hai mắt đau nhói, không tự chủ được phải cúi đầu, ngay cả eo đều cong lên.
“Xin chào Lôi Lâm đại nhân…”
Từng tiếng chào hỏi vang dội không ngừng vang lên trong lễ đường.
Mà sau khi đích thân cảm thụ sự khủng bố cùng khí tức của Lôi Lâm, những phù thủy này đã không còn hoài nghi đối với thực lực mạnh mẽ của Lôi Lâm.
“Đứng lên đi!” Nhìn phù thủy bên dưới hành lễ, hai tay Lôi Lâm thoáng nhấc lên.
Chợt, các phù thủy đứng dưới đều cảm giác trên người mình có một luồng khí ấm áp đang nâng cơ thể lên, trong luồng khí này ẩn chứa sức mạnh mà bọn hắn không cách nào chống cự.
Chư vị phù thủy thân bất do kỷ địa đứng thẳng người lên, trong con ngươi đều có vẻ khiếp sợ.
“E là chuyện vị đại nhân này đã lên cấp Thần Tinh là chân thực!”
Trong mắt nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp lóe lên ánh sáng, bây giờ hắn đã không hoài nghi gì chuyện Lôi Lâm dễ dàng đánh bại cao thủ hàng đầu của phe bạch phù thủy, thậm chí còn phá hủy lá bài tẩy 【 tham lam giả chi nhận 】cuối cùng của bọn hắn.
“Ừm! Nói ra thì tên và tổ chức phía sau chư vị đều khiến bản thân ta ngưỡng mộ đã lâu!”
Lôi Lâm thoáng nhìn một chút, Hắc Dạ Đăng Tháp, Cửu Hoàn Bạch Tháp, Hoa Viên Bốn Mùa, Khô Lâu Vương Tọa… Toàn bộ phù thủy giới ở Nam Hải bờ, ngoại trừ đại biểu của Đồ Hồn Giáo, trên căn bản đều đến đông đủ.
Những thế lực hắc bạch phù thủy hàng đầu này đều như sấm bên tai khi Lôi Lâm còn trẻ, hiện tại lại chỉ có thể cúi rạp trước người mình.
Nhưng sắc mặt Lôi Lâm không có một tia gợn sóng, thậm chí chư vị phù thủy bên dưới cũng không thể phát hiện ra vẻ mặt của Lôi Lâm dưới lớp mặt nạ, chỉ có thể khiêm tốn cúi đầu.
Lôi Lâm vẫn tiếp tục noia: “Không biết hôm nay các vị phù thủy đến đây là có chuyện gì?”
Đông đảo phù thủy bên dưới liếc mắt nhìn nhau, bọn họ sở dĩ đến đây, phần lớn là vì xác nhận thực lực cùng với thái độ của Lôi Lâm.
Bây giờ nhìn lại, thực lực của đối phương đã không thể nghi ngờ, chỉ lộ ra một điểm nhỏ của tảng băng chìm đã làm bọn hắn phải vì thế mà thán phục, càng không ai dám tự mình đi lên dùng thực chiến để kiểm nghiệm.
Mặt khác, thái độ của vị đại nhân này đối với song phương thế nào? Dường như cũng khá là lạnh nhạt, không thể nói được tốt cũng không thể nói là không được, dường như không có dã tâm nhất thống Nam Hải bờ.
Sự phát hiện này khiến cho rất nhiều bạch phù thủy không khỏi thở phào một hơi.
“Lôi Lâm đại nhân!” Vào lúc này, nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp đứng dậy.
“Mời nói!” Lôi Lâm duỗi duỗi tay, làm tư thế xin mời, trên thực tế, trong lòng hắn còn có chút thổn thức, vị nguyên thủ này, trước đó khi hắn còn là học đồ, đã từng thấy một lần khi tiến hành huyết đấu trong bí cảnh.
Chỉ là lúc đó đối phương chỉ dùng một ánh mắt đã có thể suýt làm mình trọng thương ngã xuống, tình huống bây giờ lại vừa vặn ngược lại, chỉ cần một ánh mắt của mình, chỉ sợ đối phương cũng sẽ lập tức hồn phi phách tán, chết vô cùng thê thảm.
“Xin thứ cho ta mạo muội… Ngài… Có phải đã tiến vào cấp bậc phù thủy cấp bốn hay không?”
Nnguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp chần chừ một lúc rồi vẫn hỏi ra miệng.
Quyền thế các thứ đối với hắn bây giờ đã không có sức hấp dẫn gì, điểm duy nhất có thể khiến hắn chú ý, đồng thời vì thế mà tập trung vào cũng chỉ có khát cầu đối với cảnh giới cao hơn.
Nghe được vấn đề này, toàn bộ phòng khách lập tức yên tĩnh lại, tất cả mọi người dùng ánh mắt mong chờ nhìn Lôi Lâm.
“Đối với vấn đề này…”
Lôi Lâm vừa định trả lời, khóe miệng lại hiện ra một cái nụ cười, “Xin thứ cho ta sau đó lại giải đáp, để chúng ta gặp gỡ một người bạn trước đã!”
“Bằng hữu?” Nguyên thủ của Hắc Dạ Đăng Tháp và các phù thủy khác đều cả kinh, chợt phát hiện hai bóng mờ nửa trong suốt mang theo một tà vật, đột nhiên từ giữa hư không xông ra.
“Đó là… Cách Cách Vu của Đồ Hồn Giáo!”
Bị hai hư không thích khách vây quanh, rõ ràng là một tà vật linh thể, đối phương đeo một mặt nạ ác ma một sừng, thân thể không khác nào thủy tinh màu đen tụ, sóng linh hồn mạnh mẽ từ trên người đối phương truyền ra, khiến cho phù thủy ở đây không khỏi dồn dập biến sắc.
Trình độ như thế này, đã vượt qua rồi tất cả mọi người bọn hắn, bước vào con đường Thần Tinh.
“Hắn đúng là đầu Cách Cách Vu kia sao?”
“Tuyệt đối không sai! Loại sức mạnh tràn ngập oán hận cùng điên cuồng này, chỉ cần phù thủy gặp một lần thì tuyệt đối sẽ không nhận sai…”
Đông đảo phù thủy châu đầu ghé tai, sau đó đều dùng ánh mắt kính sợ nhìn Lôi Lâm.