Chương 1187: Xác nhận cùng đồng hành (1)
Sau khi Cách Cách Vu xuất hiện, phù thủy có mặt ở đây đều rơi vào trầm mặc quỷ dị.
Đối với sự khủng bố cùng khó chơi của đối phương, bọn hắn đã có nhận thức sâu sắc nhất.
Cách Cách Vu không chỉ nắm giữ mạnh mẽ năng lực vu thuật, thân thể càng còn có thể dùng oán linh cùng tử linh bổ sung, bất cứ lúc nào cũng có thể khôi phục lại trạng thái tốt nhất, cho dù trúng bí bảo của bạch phù thủy【 tham lam giả chi nhận 】, cũng chỉ bị thương chứ không chết, sau một khoảng thời gian vắng lặng sẽ lại đi ra gây sóng gió.
Nếu không phải không làm gì được đối phương, Đồ Hồn Giáo căn bản sẽ không thể quật khởi ở Nam Hải bờ, đồng thời có địa vị ngang bằng với hắc bạch phù thủy.
Nhưng hiện tại, kẻ đứng đầu của Đồ Hồn Giáo, cũng là đối tượng tín ngưỡng của bọn chúng, còn là kẻ chế tạo ra lượng lớn khủng bố- Cách Cách Vu, lại cứ thế bị đối phương chộp tới, trấn áp lại?
Cảm giác tương phản mãnh liệt khiến đông đảo phù thủy đều sinh ra cảm giác không chân thực, hoài nghi mình đang rơi vào ảo cảnh.
Nhưng sau mấy lần đo lường, bọn hắn lại không thể không bất đắc dĩ thừa nhận sự thực này, cho dù là thủ hạ của Lôi Lâm, cũng đều có thực lực bắt giữ phù thủy cấp ba đỉnh cao!
Trong điều kiện cùng đẳng cấp, muốn bắt giữ còn khó hơn đánh giết rất nhiều, các phù thủy ở đây đều là hiểu rõ đạo lý này.
Nếu như là Lôi Lâm tự mình bắt Cách Cách Vu, bọn hắn cũng chỉ càng thêm kính nể thôi, nhưng hiện tại đổi thành thủ hạ của Lôi Lâm ra tay, hiệu quả lập tức tốt đến mức độ không còn gì hơn.
Hai tên hư không thích khách thoáng hành lễ rồi lại quay về hư không, loại thủ đoạn quỷ bí này, khiến cho lượng lớn phù thủy ở đây đều vì thế mà biến sắc, đến hiện tại, bọn họ mới hiểu rõ rằng chỉ cần Lôi Lâm đưa ra một mệnh lệnh, không cần hắn tự mình ra tay, chỉ là hai thủ hạ này của hắn đã có thể giải quyết được tất cả phù thủy!
Sau khi biết được điểm ấy, bọn hắn thậm chí không dám lại có bất kỳ ý đồ gì liên quan tới Lôi Lâm nữa, chỉ sợ bị đối phương biết được.
“Cạc cạc… Khanh khách… Mày là… Lôi Lâm!”
Giọng nói khàn khan từ dưới mặt nạ của Cách Cách Vu truyền ra, mang theo cảm giác ngắt quãng, lại rõ ràng đã tràn ngập cảm giác linh động hơn so với thời điểm khi Lôi Lâm mới vừa nhìn thấy.
“Đúng rồi! Đôi mẹ con phù thủy đáng thương kia hiện tại thế nào rồi?”
Lôi Lâm hờ hững hỏi. Hắn nhắc tới đương nhiên là đôi mẹ con mụ phù thủy ở Đặc Lý Quỳnh Tư thành lúc trước. Mụ phù thủy kia vì muốn để con gái phục sinh mà không tiếc làm giao dịch cùng Cách Cách Vu, thậm chí muốn hiến tế cả Lôi Lâm.
Đương nhiên, sau khi bị Lôi Lâm phản công. Hai người cũng gặp phải hậu quả xấu, đã biến thành quái vật hai người một thể.
“Bọn chúng? Đã sớm bị ta ăn! Hai phế vật vô dụng…”
Cách Cách Vu nói chuyện càng ngày càng trôi chảy lên.
“Đúng không…” Trong mắt Lôi Lâm dường như có chút thất thần, giống như nhớ lại một số kỷ niệm xa xưa.
“Cạc cạc! ! !”
Mà ngay lúc này, dưới mặt nạ bạch cốt của Cách Cách Vu bỗng nhiên bốc lên hai đám ngọn lửa màu đỏ ngòm, rất nhiều phù văn ở trên người nổ tung, một tầng khói đen dày đặc lan ra.
“Không được! Nó đã tránh thoát trước gông xiềng!” Đám phù thủy bên dưới đều kinh nộ kêu lên, trên người loé lên thiên phú phòng ngự đủ mọi màu sắc.
“Vạn vật quy tịch, chỉ có phần mộ linh hồn vĩnh hằng… Cách Cách Vu!”
Cách Cách Vu hô lớn, lời nói không khác nào chú văn tế tự. Từ trên người đối phương không ngừng vang vọng.
Ầm! Trong tiếng chú văn, cả người Cách Cách Vu nổ tung, lượng lớn bóng mờ từ trên người nó bốc lên. Có trẻ có già, có nữ có nam, điểm tương tự duy nhất chính là khuôn mặt dữ tợn, còn có huyết lệ trong mắt chảy xuống.
“Hê hê! Đồng thời hủy diệt đi! Linh hồn thiên tai! ! !”
Mặt nạ bạch cốt ầm ầm nổ tung, biến thành bột phấn đầy trời, một chút ánh sáng hòa vào bóng mờ trước đó, toả ra khí thế khủng bố khiến nguyên thủ của Hắc Dạ Đăng Tháp cũng phải biến sắc.
Cách Cách Vu có thực lực cấp ba đỉnh cao, thậm chí đã bước nửa bước đến ngưỡng cửa Thần Tinh. Công kích khủng bố do đối phương tự bạo tạo thành, cho dù hắn đều là phù thủy cấp ba, cũng không có nắm chắc có thể may mắn còn sống sót.
Trong lòng hắn rất rõ ràng, một khi vu thuật này của đối phương triệt để bạo phát uy lực đồng thời khuếch tán ra, không chỉ toàn bộ thủy trong lễ đường sẽ chết, thậm chí ngay cả học viện Hắc Cốt Lâm cũng không thể may mắn thoát khỏi.
“Liều mạng! Tuy rằng sử dụng bí thuật sẽ tiêu hao sức sống vốn không nhiều, nhưng so với kết cục hiện tại lập tức ngã xuống, tự nhiên vẫn tốt hơn không ít!”
Nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp quát khẽ, xung quanh cơ thể hiện ra một tầng phù văn tỉ mỉ màu đen, giống nòng nọc tới lui tuần tra giữa hư không, thậm chí muốn va vào những linh thể hư vô kia.
Vù! Vù! Vù!
Cùng lúc đó, một ánh sao sáng màu xanh lam bay xuống, cả người nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp chấn động, ngơ ngác phát hiện tinh thần lực của mình vận chuyển đều rơi vào trạng thái đình trệ, thậm chí ngay cả bí thuật trước đó liều mạng kích phát đều bị cưỡng ép áp chế trở lại, đồng thời còn không có một chút suy yếu nào truyền đến, hiển nhiên ngay cả phản phệ đều bị trấn áp xuống, không tiêu hao chút sức sống nào
“Chuyện này… Đây là…”
Nguyên thủ Hắc Dạ Đăng Tháp trợn mắt lên, nhìn một mảnh ngôi sao từ sau lưng Lôi Lâm bắn ra ngoài.