Chương 1193: Dưới nền đất và cầu cứu (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1193: Dưới nền đất và cầu cứu (1)

Sau khi bố trí xong hậu chiêu, Lôi Lâm vung tay áo bào một cái, cả người đã tiến vào cổng vòm không gian.

Ba!

Giống như xuyên qua một tầng màn nước, đến khi Lôi Lâm xuất hiện lần nữa, hắn phát hiện mình đã ở một nơi khác.

Một luồng khí tức hắc ám cùng lạnh lẽo đặc biệt của thế giới dưới nền đất lan tràn trong không khí, hạt năng lượng căn bản hệ âm u cùng hệ thổ vô cùng nồng nặc, thậm chí vượt qua cả Ám Cực Vực.

“Nơi này chính là một đầu khác của đường nối trong di tích kia sao?” Lôi Lâm nhìn chung quanh.

Bây giờ hắn rõ ràng đang đứng trong một cung điện, chung quanh là một số pho tượng cổ quái kỳ lạ, tràn ngập phong cách quái đản.

Ánh sáng trận pháp trên mặt đất ảm đạm đi, lộ ra một tầng tro bụi dày đặc.

“Bất diệt minh diễm!” Lôi Lâm tiện tay vung lên, một chùm ánh sáng xinh đẹp trong nháy mắt hiện lên trước mặt.

“Nơi này. . . Hình như đã hoang phế rất lâu rồi, nơi sâu của một di tích cổ nào đó xa sao?” Lôi Lâm dùng linh hồn lực thăm dò, phát hiện toàn bộ di tích dường như bị một tầng sức mạnh thần bí bao phủ, ngay cả lực lượng linh hồn của phù thủy đều có hạn chế.

Chẳng qua lấy sức mạnh Chân Linh cấp bậc Huy Nguyệt của hắn, vẫn có thể bao trùm gần một nửa phạm vi di tích, trong nháy mắt đã tìm được mấy con đường ra ngoài.

“Hi vọng bên ngoài không có vu trận cỡ lớn gì, nếu không sẽ thì phi thường phiền phức!”

Lôi Lâm đi tới trước một cánh cửa bằng chất liệu đá cổ điển mà uy nghiêm, cao tới mấy chục mét, bên trái là một pho tượng ác ma, mà bên phải lại là một vị thiên sứ mỹ lệ.

Răng rắc! Răng rắc!

Lôi Lâm đưa tay đẩy một cái lên trên cửa chính, hai tia điện lưu khủng bố trong nháy mắt nhanh bắn ra. Lại bị Khoa Mạc Âm chi lân trên người Lôi Lâm đánh văng ra.

Một đường nối đen kịt tự động hiện lên ở trước mặt Lôi Lâm, mà hắn không chậm trễ chút nào bước vào.

“Không ngờ lại vừa vặn có thể gặp phải phù thủy thám hiểm! Đúng là bớt được không ít chuyện!”

Khóe miệng Lôi Lâm mang theo nụ cười, cả người hoàn toàn hòa vào bóng tối. Lấy một loại trạng thái vượt quá định luật vật lý để di chuyển.

. . .

Một nơi khác, mấy kẻ mạo hiểm đang liều mạng chạy trốn trong đường nối.

“Nhanh! Nó sắp đuổi kịp!”

Mấy kẻ mạo hiểm này, có người mặc áo giáp chiến sĩ, cũng có cung tiễn thủ đeo cung gỗ, đương nhiên nhiều nhất là phù thủy mặc áo bào rộng tay, mang theo công cụ quái lạ, bố trí vẫn hợp lý, nhưng lúc này tất cả đội viên đều kinh hoàng không ngớt chạy trốn. Y phục trên người rách nát không thể tả, còn nhiễm đầy vết máu. Lộ ra vết thương khủng bố.

Thùng thùng! Thùng thùng! Trong bóng tối phía sau bọn hắn truyền đến một trận bước chân nặng nề.

Mà sau khi nghe được âm thanh này, sắc mặt của đám người đại biến, lại chạy vội bằng tốc độ nhanh hơn.

Rầm! Một tia sáng đen thui loé lên. Chợt chính là một thanh trường mâu màu đen bay tới, trực tiếp xuyên thủng thiên phú phòng ngự của một vị phù thủy, đóng đinh hắn trên mặt đất.

“Hi Nã Đa! Đáng chết!” Thủ lĩnh đám người mạo hiểm một thanh niên có mái tóc màu nâu, liếc mắt nhìn đồng bạn bị đóng đinh trên mặt đất, khóe miệng không ngừng chảy máu, cắn cắn răng rồi tiếp tục chạy vội.

“Nhanh! Đi mau!” Hai mắt hắn đỏ như máu, khàn cả giọng rống to.

Đồng thời, ở trong lòng một ngọn lửa tên là không cam lòng cùng hối hận đang không ngừng xâm chiếm tâm linh của hắn: “Quá bất cẩn! Tiểu đội chúng ta chỉ có đánh giá cấp bậc ba sao, căn bản không nên tới di tích này! Chết tiệt. Di tích này có trình độ nguy hiểm ít nhất là cấp năm sao! Chỉ cần ta có thể đi ra ngoài, nhất định phải làm thịt tên khốn nạn chết tiệt kia!”

“Không! Hi Nã Đa!” Nữ cung tiễn đeo cung tên khóc hô một tiếng, trực tiếp ngừng lại, mặt đầy nước mắt quỳ rạp xuống bên cạnh phù thủy bị xuyên qua, từ trong lòng lấy ra một bình thuốc màu xanh lục trực tiếp đổ tới trên vết thương của hắn.

“Vô dụng!” Thủ lĩnh đám người mạo hiểm rống to ở trong lòng, nhưng bước chân của hắn lại liên tục chạy đi.

Rồi mười mấy giây sa, hắn lại nghe được tiếng nữ đồng bạn kia kêu thảm thiết. Khiến sắc mặt hắn tái nhợt, chạy trốn lại càng nhanh hơn rồi.

Thùng thùng! Thùng thùng!

Tiếng bước chân sau lưng của hắn giống Tử Thần đòi mạng, tuy rằng tiếng bước chân cách rất dài, nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh, không lâu sau đó, thanh niên lại nghe được vài tiếng vang trầm nặng và cả tiếng kêu thảm.

Đến lúc này, hắn mới giật mình phát hiện, bên cạnh mình đã không còn đồng bạn nào.

“Không! Ta không thể chết ở chỗ này! Ta còn muốn trở thành người mạo hiểm năm sao, thậm chí là mạo hiểm vương! Ta còn có ước mơ chưa hoàn thành, vinh quang gia tộc và cừu hận, còn cần ta. . .”

Âm thanh im bặt đi, một vòng sáng màu đen bắn ra, tuy rằng thanh niên đã tận lực chuyển hướng, nhưng vẫn bị vòng sáng màu đen sát qua, khiến hắn thổ huyết bay sang một bên.

Thùng thùng! Thùng thùng! Đi kèm tiếng bước chân, một thân ảnh khổng lồ từ trong bóng tối nổi lên.

Đó là một Cự Nhân có thân cao vượt qua ba mét, trên lưng đeo hai thanh trường thương đen thui, trên người có hoa văn phức tạp, dập dờn ra tia sáng màu đen bóng như sắt thép.

Mà sắc mặt của đối phương lạnh lùng, giống một kẻ đã chết, chỉ có hai điểm sáng màu đỏ tươi từ con ngươi chiếu rọi ra.

“Đến. . . Đến rồi. . .” Thanh niên không ngừng run lên, người khổng lồ kia rõ ràng là một cơ quan của di tích này, khi bọn hắn đột phá một gian mộ thất thì đột nhiên xuất hiện, vẫn đi theo phía sau bọn hắn.