Chương 1194: Dưới nền đất và cầu cứu (2)
Đối phương có công kích vật lý khủng bố, còn có sức đề kháng mạnh mẽ đối với phép thuật, khiến thanh niên vô cùng tuyệt vọng, không thể không trơ mắt nhìn từng đội viên của mình chết trên tay đối phương, cuối cùng chỉ còn dư lại chính mình.
Thùng thùng! Thùng thùng! Người khổng lồ trực tiếp đi tới, rút ra trường mâu màu đen trên lưng.
“Không! Ta không muốn. . . Van cầu ngài. . .” Thanh niên không ngừng chảy ra nước mắt, biểu hiện cũng bắt đầu điên cuồng lên.
Vèo! Trường mâu đâm ra, lại quỷ dị mà dừng lại ở giữa không trung, đau đớn trong dự liệu cũng không có truyền đến, khiến thanh niên mở mắt ra.
Sau đó, hắn nhìn thấy một tấm khiên màu đen che ở trước mặt mình, giằng co cùng trường mâu màu đen.
“. . . Được cứu rồi!” Cả người thanh niên đều co quắp ngã trên mặt đất, chợt lượng lớn nước mắt chảy ra.
“Gào gào!” Người khổng lồ thu hồi trường mâu, xoay người quay về hắc ám rồi gào lên, thậm chí mơ hồ lùi về sau nửa bước, giống như trong bóng tối có một hung vật.
“Thật là thú vị! Tuy rằng trong thân thể có huyết nhục, nhưng đã bị chỉnh sửa qua, hình thành đồ vật tương tự ma tướng sắt thép sao? Đồng thời thần trí cũng bị xóa đi, chỉ có trình tự thủ vệ cơ bản nhất. . .”
Thân ảnh Lôi Lâm từ trong bóng tối nổi lên, trong mắt bốc lên tia sáng màu xanh lam, từ trên thân người khổng lồ không ngừng đảo qua.
“Hơn nữa. . . Hoa văn trên người đối phương lại rất tương tự dấu ấn kiếm sĩ. . .”
Trên tay Lôi Lâm còn có một phần tư liệu về dấu ấn kiếm sĩ thượng cổ, nhưng phi thường thiếu hụt, cho dù trải qua chíp xử lý cùng thôi diễn, cũng mới chỉ có trình độ phù thủy cấp 1, căn bản không có tác dụng lớn.
Mà đợi chíp lên cấp mấy lần, đặc biệt trải qua tổng hợp cơ sở dữ liệu lớn ở Thiên Không thành, tuy rằng chíp có thể một hơi bổ sung tư liệu dấu ấn kiếm sĩ đến cấp ba, nhưng đối với Lôi Lâm đã nắm giữ toàn bộ Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi thậm chí là liên minh huyết mạch làm hậu thuẫn thì trình độ dấu ấn kiếm sĩ này cũng không có tác dụng, bởi vậy Lôi Lâm mới không chế tạo nhiều bia đỡ đạn kiểu này ra.
Thế nhưng hiện tại từ trên thân cự nhân này, hắn rõ ràng nhìn thấy dấu vết dấu ấn phù văn của dấu ấn kiếm sĩ.
Tuy rằng chi nhánh khác biệt, chi nhanh này hiển nhiên đã coi dấu ấn kiếm sĩ là nguyên liệu tiến hành hai lần gia công, cuối cùng hình thành ma tướng này. nhưng căn bản vẫn là dấu ấn kiếm sĩ.
Chỉ là hoa văn trên người đối phương còn có thêm gợn sóng năng lượng kết cấu khác, cho Lôi Lâm dẫn dắt rất lớn.
Có lẽ sau khi tổng hợp hai phần tư liệu dấu ấn kiếm sĩ ở dưới nền đất cùng trên mặt đất, chíp có thể một hơi thôi diễn ra dấu ấn kiếm sĩ cấp bậc Thần Tinh và cả phù văn.
“Gào gào!” Tuy rằng cảm ứng được sự khủng bố của Lôi Lâm, nhưng trình tự phòng ngự khắc trong đầu vẫn khiến người khổng lồ không chút do dự ra tay.
Hai trường mâu màu đen giống cự long đâm thẳng tới trước mặt Lôi Lâm.
Ầm! Đùng! Một lớp vảy đen nổi lên trên bàn tay Lôi Lâm, đi kèm tiếng xé gió chói tai còn có lượng lớn tia lửa, cảnh tượng khiến cho người kinh ngạc xảy ra.
Hai thanh trường mâu kia lại bị Lôi Lâm vững vàng nắm ở trong tay.
“Ừm! Lực bộc phát không tệ, sức mạnh ít nhất có 50 trở lên, uy lực cũng có thể sánh ngang công kích của phù thủy cấp ba!” Lôi Lâm gật gật đầu, lại khiến thanh niên phù thủy kia trực tiếp trợn tròn hai mắt.
Lúc trước trên đường chạy trốn, hắn nhiều lần nhìn thấy đồng bạn của chính mình bị người khổng lồ này phóng ra hắc mâu xuyên thủng, cho dù là vu thuật đều không có một chút nào sức chống đỡ nào.
Mà hiện tại, trường mâu của đối phương lại bị người khác vững vàng nắm trong tay.
“Phù thủy kia lẽ nào cũng là quái vật sao?” Thanh niên phù thủy không khỏi nhìn Lôi Lâm—— Thân mặc trường bào màu đen hào hoa phú quý, trên mặt đeo mặt nạ, có khí tức cao quý cùng thần bí, lại không có một chút bạo ngược cùng hung tàn nào.
“Hống hống!” Hắc mâu bị Lôi Lâm tiếp được, thân hình người khổng lồ xuất hiện đình trệ trong nháy mắt, ngay sau đó là tiếng rít gào.
Tiếng gầm khủng bố khiến thanh niên phù thủy trên mặt đất không khỏi che lỗ tai, mà hạt năng lượng căn bản màu đen dung mắt trần có thể thấy như nước biển gặp phải bọt biển, bị trực tiếp thu vào thân thể người khổng lồ, từng tầng từng tầng hoa văn không ngừng loé lên.
“Hống hống!” Đi kèm tiếng gào của đối phương, sóng năng lượng vu thuật hiện lên, bóng mờ một đầu lâu quái thú màu đen nổi lên, há to miệng rộng, lộ ra răng nanh sắc bén, vọt thẳng đến Lôi Lâm.
“Vu thuật cấp ba —— hắc ám chi phệ? ! Vu thuật này đã ở miền trung đại lục đã biến mất hơn một nghìn năm, cũng chỉ có thư viện ở Thiên Không thành đại là có đề cập. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, vu thuật thất truyền cũng không có nghĩa là mạnh mẽ, cũng có thể là không thích ứng được với sự phát triển của thời đại mà bị tự nhiên đào thải, hắn đương nhiên sẽ không cho là chỉ cần là đồ vật thượng cổ thì chính là đồ tốt đẹp.
Tia sáng màu xanh lam lóe qua trong mắt Lôi Lâm, chíp nhanh chóng vận chuyển.
Hầu như trong nháy mắt, nguyên lý vận chuyển của vu thuật cấp ba thậm chí mô hình đều bị chíp thôi diễn ra.
“Thì ra là như vậy, tuy rằng uy lực vu thuật không tệ, nhưng yêu cầu đối với nồng độ hạt căn bản hệ âm u quá cao, chẳng trách sẽ bị trung bộ đại lục đào thải!”