Chương 1217: Thuyền lớn và người cá (2)
. .”
“Có lẽ trong kế hoạch lần này, ta có thể tìm kiếm cường giả vốn có ở thế giới Luyện Ngục trợ giúp. . .”
Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên một tia sáng.
“Ô ô!” Mà vào lúc này, vài con chim khổng lồ trắng nõn tương tự hải âu xoay quanh giữa không trung, hấp dẫn chú ý của Lôi Lâm.
“Đây là. . .” Con ngươi Lôi Lâm hơi co rụt lại.
【 Keng! Phát hiện dấu vết thuyền cỡ lớn! Căn cứ hướng đi của đối phương, phán đoán tỷ lệ gặp gỡ chủ thể có thể là: 99. 999%! Phát hiện nhiệt năng dị thường cùng phóng xạ gợn sóng, phán đoán trên thuyền có tồn tại mang sức mạnh siêu phàm! 】
Chíp vào lúc này cũng nhanh chóng báo cáo.
“Gần hai ngày, đã để ta gặp được cư dân bản địa, trong đại dương rộng khắp nàt, vận may cũng xem như khá tốt!”
Lôi Lâm hơi nghiêng đầu đi, “Là bởi vì địa điểm ta hạ xuống vốn rất gần một khối đại lục nào đó sao?”
Ở phương hướng Lôi Lâm quay đầu, nơi biển trời giao nhau, một điểm đen chậm rãi hiện lên, cuối cùng càng ngày càng lớn, giống như núi nhỏ chậm rãi lái tới.
“Ô ô ~~~!” Mà tiếng chim kêu trên đỉnh đầu Lôi Lâm cũng càng thêm sắc bén, dường như còn mang theo vẻ vui sướng khi nhìn thấy người thân.
” Sủng vật do nhân công nuôi dưỡng sao? Xem ra ta sớm đã bị đối phương phát hiện!” Hiện tại thương thế của Lôi Lâm vẫn chưa khỏi hoàn toàn, chỉ có thể làm được mấy động tác nhẹ nhàng, bởi vậy vẫn nằm ở nơi đó.
Bóng đen khổng lồ che kín bầu trời, cuối cùng rốt cục lộ ra chân dung của nó —— Đó là một chiếc thuyền buồm cực kỳ khổng lồ, ba cánh buồm lớn màu trắng không khác nào màn trời, thân thuyền cao mấy chục mét, hầu như vừa đi tới được đã che đậy cả vùng trời trước mặt Lôi Lâm, bỏ ra lượng lớn bóng đen.
【 Keng! Đo gợn sóng sinh mệnh của sinh vật! Vị trí: Phía dưới cách chủ thể 1200 mét! 】
Vào lúc này, chíp lại nhắc nhở.
Hai mắt thật to khong khác nào đèn pha trong biển sâu từ dưới đáy biển màu đen bên dưới Lôi Lâm đột nhiên sáng lên.
“Hẳn là một sinh vật loại nào đó tương tự long kình ở Nam Hải bờ, nhìn dáng vẻ thì đây là sinh vật bị thu phục, có lẽ là nguồn động lực chủ yếu của chiếc thuyền này!”
Lôi Lâm đưa ra phán đoán, mà đợi đến khi cách Lôi Lâm rất gần, từ boong tàu đột nhiên truyền đến một tràng thốt lên.
Thị lực cao để Lôi Lâm nhìn thấy trên boong tàu có mấy cái đầu tương tự nhân loại nhô ra, hô to gọi nhỏ với hắn.
Do thân thuyền khiến làn sóng hai bên không ngừng tách ra, làm thân thể Lôi Lâm bắt đầu dập dờn lên.
Dường như là phát hiện la lên không có tác dụng, trên boong tàu đột nhiên vang lên một trận kèn lệnh, trầm thấp lại mang theo một chút vang, giống như là sừng trâu hoặc là ốc biển để phát ra.
Theo tiếng kèn lệnh vang lên, Lôi Lâm có thể cảm giác được càng nhiều sóng sinh mệnh từ biển sâu thoát ra, đi tới quanh hắn.
“Người cá? Hải tộc?”
Lôi Lâm nhìn bóng người vây quanh hắn, trong con ngươi rõ ràng có một tia kinh ngạc.
Bị tiếng kèn lệnh hấp dẫn tới rõ ràng là một đám người cá có nửa thân trên là người, nửa thân dưới là đuôi cá to lớn, trên thân của bọn hắn còn có vỏ sò cùng với san hô hải tảo. Dáng vẻ rất tương tự một loại hải tộc nào đó ở Nam Hải bờ, rồi lại có một số khác biệt.
“skngaklng. . .”
Trên mặt đối phương có vảy, bên gò má còn có tuyến nướt bọt đặc hữu của loại cá, trên tay thậm chí còn có vũ khí như xiên, một người có thể hình cường tráng nhất tới gần Lôi Lâm, phát ra một trận âm thanh.
“Khá giống Byron ngữ! Lại có không giống!” Đối với vấn đề ngôn ngữ không thể giao lưu này, Lôi Lâm đã sắp tập mãi thành quen.
“May là trải qua đoạn thời gian tu dưỡng này, một phần lực lượng linh hồn vẫn là có thể điều động!”
Sức mạnh Chân Linh trong con ngươi Lôi Lâm bắn ra, lại thật nhanh xẹt qua người cá đối diện, đặc biệt là người thủ lĩnh kia, sức mạnh Chân Linh cấp bậc bán nguyệt của Lôi Lâm có thể trực tiếp xâm lấn thức hải của đối phương trong tình huống đối phương không phát hiện ra, đạt được lượng lớn sóng tinh thần.
Chíp nhanh chóng vận chuyển, rất nhanh đã thu được một môn ngôn ngữ, đưa vào khu ký ức của Lôi Lâm.
“Xem ra, sau này rất cần thiết sáng tạo ra một loại vu thuật【Thông hiểu ngôn ngữ văn tự】! Không thì mỗi lần đều phải làm như thế sẽ rất phiền phức!”
Mà vào lúc này, thấy Lôi Lâm một lúc lâu vẫn không trả lời, người cá đầu lĩnh đối diện lại hỏi một câu: “Ngươi là ai? Vì sao lại xuất hiện ở đây?”
Tuy rằng bọn hắn nhìn nhiều người gặp nạn trên biển lắm rồi, nhưng giống như Lôi Lâm, quỷ dị mà trôi nổi trên mặt biển thật là phi thường hiếm thấy.
Bầu không khí có chút ngột ngạt, thậm chí mấy người cá chung quanh đã nắm chặt xiên trong tay.
“Ồ! Xin lỗi! Trước đó ta có chút quá kích động!”
Vào lúc này, Lôi Lâm chậm rãi mở miệng, cũng nói ra ngôn ngữ như đối phương.
Tiếng nói nhu hòa dường như mang theo sức mạnh kỳ dị, khiến cho người cá chu vi đều không khỏi thả lỏng.
“Ta là một du khách gặp nạ trên biển, thậm chí bởi vậy nên bị thương nghiêm trọng, không thể không tạm thời dùng cách này để dưỡng thương. . .”
Lôi Lâm lạnh nhạt mở miệng để giải thích.
Mà theo lời nói, hắn cũng từ tư thế nằm chuyển thành đứng lên.
Lăng không đứng thẳng trên mặt nước, tư thế này lập tức khiến con ngươi đầu lĩnh người cá co rụt lại.