Chương 1218: Tà nhãn tộc (1)
“Siêu phàm giả!”
Đầu lĩnh người cá kêu lên thất thanh, trong ánh mắt nhìn về phía Lôi Lâm cũng có thêm một tia kính nể, lại không có vẻ giật mình.
Dù sao, từ cử động trước đó của Lôi Lâm là có thể thấy được hắn không tầm thường.
“Chúng ta là người của cửa hàng y đông, nếu như ngài không ngại, có thể đi thuyền của chúng ta nghỉ ngơi một chút, tin tưởng những người khác nhất định sẽ rất vui vì được trò chuyện cùng một vị siêu phàm giả. . .”
Đầu lĩnh người cá cung kính nói.
Đây cũng là nguyên nhân Lôi Lâm lộ ra sức mạnh, thế giới nguyên thủy, còn có thời đại đại hàng hải này, kỳ thực bên dưới tràn đầy tội ác, tư tưởng sợ mạnh hiếp yếu đã được phát huy đến cực hạn.
Nếu như ngày hôm nay vẫn là một mình Lôi Lâm nhưng không có bất kỳ sức mạnh gì, vậy kết cục chờ hắn chính là bị cướp sạch sau đó trực tiếp phơi thây dưới đáy biển!
Chỉ là quần áo hào hoa phú quý hay tài liệu trên người đều là nguyên nhân khiến hắn mất mạng.
Mà sau khi lộ ra sức mạnh thần bí, đãi ngộ thu được lại tuyệt nhiên không giống.
Trước khi không hoàn toàn biết rõ thực lực cùng bối cảnh của Lôi Lâm, cho dù là cửa hàng y đông cũng không dám dễ dàng xuống tay với hắn.
“Đa tạ!” Lôi Lâm khẽ nói lời cảm ta rồi chợt từ chối cầu treo mà đối phương thả xuống, mà tự động bay lên boong tàu.
Đứng trên boong tàu, Lôi Lâm lại có chút giật mình vì những “Thuyền viên” kia.
Mấy thủy thủ xuất hiện bên cạnh hắn, tướng mạo đều phi thường quái dị, có kẻ tương tự người cá vừa nãy Lôi Lâm nhìn thấy, chỉ là đuôi đã biến thành hai chân dài, mặc quần áo như cu li. Rõ ràng địa vị ở trên thuyền không cao cấp gì.
Mà ngoại trừ thuyền viên là loại người cá này, Lôi Lâm còn nhìn thấy một loại sinh vật khác.
Đó là người bị một đám người cá chen chúc vây quanh, xem ra địa vị tương đối cao. Nhưng ngoại hình lại khác với nhân loại bình thường, chỉ có một con mắt dọc lớn, chỉ là đường kính con ngươi đã vượt qua 1 dm, quanh viền mắt còn có lượng lớn xúc tu, hình thành bộ phận tương tự tay chân.
Hình dáng này rất tương tự tà nhãn mà Lôi Lâm thấy trong game ở kiếp trước.
“Được rồi! Tuy rằng đã sớm đoán được ở dị thế giới chắc chắn sẽ không phải toàn bộ chủng tộc đều là loài người. Nhưng kiểu ngoại hình này cũng thật là hiếm thấy. . .”
Lôi Lâm âm thầm than thở ở trong lòng, có lẽ là bởi phối hợp hoặc là các nguyên nhân khác, trong rất nhiều dị thế giới, tuy rằng số lượng dị tộc rất nhiều, nhưng dường như thân thể đều như nhau, có đầu lâu, tứ chi cùng thân người trở thành kết cấu sinh vật chủ yếu nhất. Hầu như ở mỗi dị thế giới đều có một số chủng tộc có hinh dáng tương tư như vậy.
Ví dụ như người cá vừa nãy nhìn thấy, tuy rằng ở trong nước bọn hắn vẫn duy trì một nửa thân cá, nhưng một khi lên bờ sẽ lập tức hình thành hai chân nhân loại.
Sinh vật như tà nhãn hoàn toàn khác nhân loại này, tuy rằng cũng có, nhưng xưa nay đều không phải chủ lưu.
Ở trong lòng Lôi Lâm đã đặt tên cho loại sinh vật này là “Tà nhãn tộc”, mà trong thế giới Luyện Ngục, loại dị tộc này lại chiếm cứ thượng phong, nô dịch chủng tộc loại người, khiến Lôi Lâm có chút bất ngờ.
“Vị siêu phàm giả tôn kính này! Xin mời nhận lấy kính ý cao thượng từ ta—— Cách Cách Nhĩ Cô Cô Nặc A Khắc Tư Đức!”
Vào lúc này, từ một xúc tu của tà nhãn tộc đối diện, Lôi Lâm đột nhiên thu đến một luồng sóng tinh thần, trong tin tức truyền đến lời thăm hỏi, còn có vẻ lấy lòng ở bên trong.
“Chào ngài!”
Đối với việc vận dụng lực lượng tinh thần, Lôi Lâm đương nhiên cao thâm hơn loại tà nhãn này không ít, bởi vậy vận dụng không tốn sức chút nào.
Chỉ là khiến hắn có chút kỳ quái chính là loại tà nhãn chủng tộc này lại trực tiếp sử dụng lực lượng tinh thần tương tự sóng não để giao lưu.
“E là loại hình thái này của đối phương, phương diện văn minh tinh thần và não vực đều được khai phá rất cao a!” Lôi Lâm âm thầm gật đầu.
“Ngài hẳn là người ở Hi Nhĩ đại lục đúng chứ? Chỉ có ở nơi đó, mới có chủng tộc nhân loại này!”
Tà nhãn lớn nhìn chằm chằm Lôi Lâm, từ trong con ngươi của đối phương, Lôi Lâm thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng cái bóng của chính mình, một lát sau, con tà nhãn này mới phát lại một đoạn tin tức qua lực lượng tinh thần.
“Xin lỗi! Xuất thân cùng lai lịch của ta cần bảo mật, ta đã đồng ý với đạo sư, trước khi chưa thành danh trước thì không thể tiết lộ lai lịch của chính mình!”
Lôi Lâm nghĩa chính ngôn từ trả lời, mà lời này lại làm đối phương càng thêm nổi lòng tôn kính.
“Đạo sư của ngài nhất định là một vị siêu phàm giả vĩ đại!” Muốn để danh tiếng đạt đến trình độ xa gần nghe tên, cho dù là trên một vùng đại lục cũng là chuyện có độ khó phi thường cao, có thể làm được điểm ấy, đều là cường giả có thực lực siêu phàm.
“Ừm! Ông ấy đúng là một ông lão phi thường đáng tôn kính, tràn ngập tầm nhìn cùng cương nghị. . .”
Trong con ngươi Lôi Lâm lộ ra vẻ tưởng nhớ, sau đó quay sang hỏi thăm tà nhãn: “Trước đó ta gặp nạn trên biển, không thể không trôi nổi rất lâu trên mặt biển, không biết nơi này là nơi nào?”
“Ồ! Nơi này là đường thuyền cuối cùng của Hắc Nhĩ đại lục, đã cách Hắc Nhĩ đại lục rất gần, đến nơi này còn gặp nạn, vận may của ngài và thuyền của ngài thật là kém. . .”
Tà nhãn có vẻ vô ý nói tiếp, rồi chợt ý thức được chính mình nói lỡ, đông đảo xúc tu đồng thời vung loạn: “Ồ! Xin lỗi! Ta không cố ý nói như vậy, thật sự là bão táp còn có mãnh thú trong hải dương quá mạnh mẽ khủng bố, lại không có bất kỳ quy luật gì, trước khi nhập cảng, đứng ở trên đất bằng thì cho dù là đội tàu Hoàng Kim chi thần cũng không thể nói mình nhất định có thể bình yên vô sự.