Chương 1271: Tác Phỉ Á
Có thể thấy, lần này Bối Lâm Đạt quyết tâm rất lớn, đồng thời cũng không muốn Lôi Lâm nhúng tay.
Sau khi sắp xếp cho Lôi Lâm ở lại thung lũng Bạch Hà than xong, mỗi ngày Bối Lâm Đạt đều là đi sớm về trễ, dáng vẻ vội vã, giống như đang chuẩn bị gì đó.
Mãi đến tận bảy ngày sau, cô ta mang một cô gái chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi mang tới trước mặt Lôi Lâm.
“Đây là em gái của ta —— Tác Phi Á! Thế nào? Thích không?”
Bối Lâm Đạt trực tiếp kéo Tác Phi Á đến trước mặt Lôi Lâm.
“Ni Khắc các hạ! Chào. . . Xin chào!” Thiếu nữ tên là Tác Phi Á có chút bất an nhấc theo làn váy, hơi thi lễ với Lôi Lâm.
“Tác Phi Á muội muội!” Lôi Lâm cười đánh giá Tác Phi Á vài lần.
Đối phương có khuôn mặt tương tự Bối Lâm Đạt, tóc dài không khác gì bạch kim, còn có một đôi mắt như ru-bi, chỉ là lúc này trên mặt còn có một chút e ngại, lộ ra vẻ phi thường bất an.
“Cô. . . Đây là. . . Có ý gì?” Lôi Lâm nhìn Bối Lâm Đạt, có chút dở khóc dở cười.
“Không có gì, ta có một số việc muốn làm, hy vọng cậu có thể hỗ trợ chăm sóc Tác Phi Á một quãng thời gian. . .” Bối Lâm Đạt sờ sờ đầu Tác Phi Á, trong con ngươi đầy vẻ có từ ái.
“Hồi bé bởi một lần thí nghiệm nên Tác Phi Á bị thương, không chỉ có vẻ ngoài vĩnh viễn duy trì ở mười lăm tuổi, cả trí lực như thế, lần này ta lén lút mang nó từ trong gia tộc ra. . .”
“Tác Phi Á, lần này tỷ tỷ không ở đây, nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời Ni Khắc ca ca, hiểu chưa?”
Bối Lâm Đạt lôi kéo tay Tác Phi Á. Cẩn thận dặn dò.
“Được rồi! Tỷ tỷ, còn có. . .Ni Khắc. . .Ni Khắc ca ca!” Tác Phi Á đỏ mặt cúi đầu.
Lôi Lâm nhìn các dáng vẻ này của bọn họ, hoàn toàn không biết nói gì.
. . .
Ban ngày ở thế giới Luyện Ngục chỉ có khoảng bốn tiếng, ánh mặt trời không có vẻ nóng rực, trái lại bởi ấm áp mà càng thêm hiếm thấy.
Ánh mặt trời xán lạn chiếu trên sân cỏ, mà Tác Phi Á lại không còn vẻ hoảng sợ khi đi tới nơi xa lạ như trước, vui sướng quan sát mặt trong vài con hồ điệp toả ra ánh huỳnh quang trên bụi cỏ, trên mặt tràn ngập nụ cười ngây thơ.
Mà tại chỗ không xa, Bối Lâm Đạt cùng Lôi Lâm đứng sóng vai.
“Giao Tác Phi Á giao cho cậu, ta cũng yên lòng!” Bối Lâm Đạt thật là có chút như trút được gánh nặng nói tiếp.
“Hy vọng sau này cậu có thể đối xử tốt với em ấy. Với huyết mạch của em ấy và cậu, hậu duệ tất nhiên cũng là quý tộc bạch ma quỷ phi thường thuần khiết. . .”
Bối Lâm Đạt tỉnh táo nói. Mà Lôi Lâm chỉ có thể liếc cô ta một cái.
“Dáng vẻ uỷ thác này của cô, là chuẩn bị đi chịu chết sao?” Lôi Lâm không chút khách khí hỏi.
“Chịu chết? Không! Chỉ là chấm dứt mà thôi!” Trên mặt Bối Lâm Đạt có vẻ oán hận: “Ta chuẩn bị nhiều năm như vậy, đủ làm chúng nó. . .”
Giống như là phát hiện chính mình nói lỡ, Bối Lâm Đạt lập tức câm miệng: “Đương nhiên, ta chỉ thỉnh cầu cậu chăm sóc Tác Phi Á một quãng thời gian, đợi ta hoàn thành chuyện bên này xong sẽ lập tức tới hội hợp với các cậu, địa điểm cứ chọn ở Thánh thành là được rồi. . .”
“Xem ra kế hoạch ngay từ đầu của cô chính là như vậy!” Lôi Lâm nói với vẻ rất là chắc chắc: “Mà chuẩn bị mà cô nói chính là cánh hoa túy xà, còn có ma khí tiềm hành trên người sao? Xin thứ cho ta nói thẳng, mặc dù hoa túy xà có kỳ hiệu đối với với xà loại năng lượng cao. Nhưng muốn đối phó với Ma Quỷ Bạch Lân xà thuần huyết cấp năm thì vẫn có chút không đủ , còn ma khí trên người cậu cho dù có tác dụng nhất định ẩn giấu hành tích. Nhưng ta vẫn không coi trọng hành động của cô, dù sao, đó là một bộ tộc cấp năm. . .”
“Làm sao cậu biết?” Bối Lâm Đạt hoàn toàn biến sắc, lập tức theo bản năng lùi lại mấy bước.
“Ta có một số nghiên cứu về phương diện thuốc, vừa vặn trên người cô có hương hoa túy xà hoa. . .” Lôi Lâm cười sờ sờ mũi.
“Loại này chuẩn bị, cho dù cô còn có nội ứng. E là cũng không đủ. . .”
“Không! Đã đầy đủ rồi! Mà cậu cũng không cần biết nội tình trong đó, dù sao chỉ cần ta còn có một hơi, nhất định sẽ đi Thánh thành hội hợp cùng các cậu!”
Bối Lâm Đạt quật cường lắc đầu, dường như lại hồi phục vẻ lãnh khốc lúc trước.
Nhìn dáng vẻ này thì có lẽ cô ta còn có càng nhiều chuẩn bị hơn.
“Đã như vậy, ta cùng cô. . .” Lôi Lâm châm chước nói tiếp, dù sao cuối cùng hắn vẫn muốn đi thu lấy dòng máu của Ma Quỷ Bạch Lân xà, không bằng trực tiếp đi theo đối phương động thủ.
“Không! Cậu chỉ cần cố gắng bảo vệ muội muội ta là được, những chuyện khác cậu không cần phải để ý đến, mà nếu như Tác Phi Á xảy ra chuyện gì, ta là sẽ không bỏ qua cho cậu. . .”
Bối Lâm Đạt hung hăng trừng Lôi Lâm một chút, rồi xoay người đi vào bóng tối ở trong, cũng không tạm biệt Tác Phi Á.
” Ý chí kiên quyết này!”
Trong con ngươi Lôi Lâm có ý cười, đi tới khu vực dưới ánh mặt, đứng bên cạnh Tác Phi Á.
“Ni Khắc ca ca!” Tác Phi Á ngọt ngào gọi.
“Ừm! Tác Phi Á ngoan, nói cho ca ca biết nhà em ở nơi nào được chứ?” Trên mặt Lôi Lâm mang theo ý cười xán lạn như ánh mặt trời.
“Ta. . . Tác Phi Á không biết. . . Ở trong đó có thật nhiều thúc thúc bá bá kỳ quái, nhìn đều thật là đáng sợ. . . Khi tỷ tỷ mang ta đi ra, ta càng không nhận ra đường. . .”
Tác Phi Á cắn ngón tay, trong con ngươi có vẻ hoang mang rõ ràng.
“Tình huống như thế. . . Trí lực từ khi sinh ra cản trở? Hay là phong ấn sau này?” Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên tia sáng màu xanh lam, sờ sờ cằm.
Sức mạnh Chân Linh khuấy động, phát hiện Bối Lâm Đạt thật sự không chào mà đi.
“Đây là một nha đầu quật cường. . . Đáng tiếc. . .” Khóe miệng Lôi Lâm lộ ra một nụ cười, lấy thực lực của hắn, dù là vận dụng tinh tiết trùng hay lưu lại chân linh đánh dấu, muốn tìm được Bối Lâm Đạt cũng thực sự là chuyện quá đơn giản, cho dù đối phương có che lấp cũng thế.
Dù sao, hắn sử dụng đều là thủ đoạn ở thế giới phù thủy, mà Bối Lâm Đạt chủ yếu đề phòng năng lực dò xét cùng định vị của thế giới Luyện Ngục.
Giữa hai bên có khác biệt to lớn, đủ khiến những bước chuẩn bị tỉ mỉ của cô ta đổ xuống sông xuống biển.
“Như vậy. . . Tác Phi Á! Ca ca mang ngươi về nhà được không?” Lôi Lâm cảm giác lúc này mình cười rất giống một con sói đang lừa gạt bé gái.
“Ta. .. Không muốn trở về!” Sắc mặt Tác Phi trắng bệch đi, nắm chặt tay Lôi Lâm, giống như đang nhớ lại chuyện gì rất kinh khủng, thậm chí cả người đều nhẹ run.
“Thế nhưng. . . Tỷ tỷ Bối Lâm Đạt của em ở chỗ này, chúng ta đi đón cô ấy trở về? Có được không?”
Lôi Lâm hơi dùng sức, giống như đang cho Tác Phi Á sức mạnh cùng an ủi.
“Bối Lâm Đạt tỷ tỷ!” Tác Phi Á mờ mịt chung quanh, phát hiện không thấy Bối Lâm Đạt, trên mặt rõ ràng hiện lên vẻ sốt ruột.
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!” Cô bé hô lớn gọi, trong đôi mắt thậm chí có nước mắt.
“Tỷ tỷ không thể trở về đi, bằng không phụ thân đại nhân nhất định sẽ không tha thứ cho chị ấy!” Nước mắt của Tác Phi Á trực tiếp chảy xuống, trên mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn.
“Thế à! Vậy chúng ta đi thôi! Chúng ta đi đón cô ấy!”
Đối với ân oán gia tộc này, Lôi Lâm cũng không nghĩ muốn quan tâm quá nhiều, hắn chỉ biết một chuyện là hiện tại hắn cần huyết mạch Ma Quỷ Bạch Lân xà, mà Bối Lâm Đạt gia tộc ở thung lung Bạch Hà than có rất nhiều Ma Quỷ Bạch Lân xà thuần huyết, điểm này là đủ rồi!
“Được! Chúng ta đi đón!” Tác Phi Á cắn cắn môi, rõ ràng làm ra một quyết định nào đó.
“Ừm! Đi thôi!” Lôi Lâm hơi động ngón tay, cố nén kích động xoa bóp gò má tinh xảo đối phương, một cơn bão táp năng lượng màu đen trong nháy mắt xuất hiện cuốn hắn và Tác Phi Á vào trong.
. . .
Sau khi vượt qua sông dài màu trắng, chính là một mảnh bình nguyên, mặt trên có một số thành trấn cùng bộ lạc, diện tích địa vực phi thường mênh mông, muốn tìm được trụ sở một gia tộc đặc biệt nào đó, cũng không phải chuyện đơn giản.
Chẳng qua bởi trước đó Lôi Lâm có bố trí, trên người Bối Lâm Đạt sớm đã có tinh tiết trùng theo dõi, nên cũng không có vấn đề gì.
Vì để tuồng vui này có thể thuận lợi diễn ra, Lôi Lâm cố ý đi chậm vài bước, lưu lại cho Bối Lâm Đạt đầy đủ thời gian, chính mình lại không nhanh không chậmcùng Tác Phi Á theo ở sau, thậm chí còn rảnh rỗi lén lút làm những chuyện khác.
“Không ngờ ở ngoài thung lung Bạch Hà than lại còn có một trấn nhỏ thuộc chủng tộc khác yểm hộ. . .”
Thông qua tinh tiết trùng, sau khi biết Bối Lâm Đạt đã phát động, Lôi Lâm cũng mang theo Tác Phi Á, đi vào một trấn nhỏ đầy phong cách dị tộc.
Kiến trúc đại thể trong trấn nhỏ này là dùng hòn đá màu đen tích lũy mà thành, bên ngoài còn quét một tầng màu sắc đẹp đẽ, nóc nhà rất nhọn, giống như cái trùy dựng ngược, ngay cả mặt đường đã trải qua dấu hiệu cải tạo rõ ràng, lộ vẻ bằng phẳng.
Sau khi đến nơi này, Tác Phi Á nắm chặt Lôi Lâm tay, hiển nhiên là nghĩ tới điều gì.
Lúc này rõ ràng vẫn đang là hừng đông, trong trấn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng thỉnh thoảng vang lên, trên đường phố vô cùng trống trải không ngừng tạo nên hồi âm.
Kẹt kẹt! Cửa gỗ mở ra, một người phụ nữ ở trấn trên mặt còn có chút mơ hồ đi ra khỏi nhà, trong tay còn cầm chậu sành đựng nước.
Người phụ nữ ở trấn này rất tương tự nhân loại, chỉ là trên trán mặt còn có mấy mảnh vảy hình tam giác, tạo thành hình dạng cánh hoa kỳ dị.
Sau khi nhìn đến Lôi Lâm, tròng mắt của cô ta dần hiện ra một tia kinh ngạc, mà đợi đến khi nhìn thấy Tác Phi Á đứng cạnh Lôi Lâm, đặc biệt thấy đối phương bạch có mái tóc màu vàng óng cùng con ngươi màu đỏ tươi, chậu sành trên tay người này trực tiếp rơi xuống ở trên mặt đất, phát ra tiếng vang trầm trầm.
“Bạch. . . Bạch ma quỷ! Bạch ma quỷ đến rồi. . .” Người phụ nữ kia trực tiếp ngã trên mặt đất, tiếng kêu sắc nhọn trực tiếp đâm thủng bầu trời vẫn còn tối đen.
“Cái gì?”
“Xảy ra chuyện gì?”
Đi kèm tiếng la hét, đầu tiên là một tên nông phu cầm thiết xoa từ bên trong phòng vọt ra, nhưng sau khi nhìn thấy Lôi Lâm cùng Tác Phi Á, đối phương trực tiếp co quắp ngã trên mặt đất: ” Quý tộc bạch ma quỷ tôn kính! Chúng ta. . . Chúng ta đã nộp “Huyết thuế” năm nay,. . .”
“Huyết thuế? Xem ra là mạnh mẽ yêu cầu huyết tế!”
Lôi Lâm lắc lắc đầu, lại nhìn lấy trấn nhỏ càng nhanh chóng khôi phục lại yên lặng, thậm chí không ngừng truyền đến tiếng đóng cửa sổ, cảm giác kinh hoảng không ngừng qianh quẩn trong trấn nhỏ.