Chương 1272: Huyết mạch cổ kính (1)
Sau tiếng hô “Bạch ma quỷ” “Bạch ma quỷ đến rồi!”, khủng hoảng dường như bệnh truyền nhiễm, trực tiếp lan tràn ra toàn bộ trấn nhỏ.
Đông đảo dân trấn không còn la hét như lúc trước, thậm chí chỉ có thể trốn trong phòng của từng nhà phát run.
“Xem ra, danh tiếng của Bối Lâm Đạt gia tộc ở đây thực sự không ra sao a!”
Lôi Lâm không biết nói gì nhìn trấn nhỏ rơi vào khủng hoảng, lắc lắc đầu, nhưng không cảm thấy bất ngờ gì.
Những cư dân dị tộc này cũng chỉ mạnh hơn so với nhân loại bình thường một chút, mà Bối Lâm Đạt gia tộc là Ma Quỷ Bạch Lân xà cấp năm, thực lực chênh lênh quá lớn, dẫn đến địa vị tuyệt đối không ngang nhau, trong tình huống này, nếu như bọn hắn còn đối xử tử tế với dân trấn mới thật sự khiến Lôi Lâm kinh ngạc.
“Nói cho ta biết thung lũng Bạch Hà than ở nơi nào?”
Trong con ngươi Lôi Lâm bắn ra tia sáng màu đỏ ngòm, nhìn nông phu cùng nông phụ trước mặt đang rì rào phát run.
“Tôn. . . Lão gia tôn kính, gần chỗ chúng ta cũng không có thung lũng gì đó!” Cuối cùng vẫn do nông phu kia run rẩy trả lời.
“Ồ? Cũng phải! Các ngươi làm sao có khả năng tìm được chứ?”
Lôi Lâm có chút rõ ràng, trụ sở của gia tộc Ma Quỷ Bạch Lân xà kia tuy rằng ở ngay gần đây nhưng lại che đậy với người bình thường, lấy thủ đoạn của bọn nó, muốn làm được chuyện ấy thật sự phi thường đơn giản.
“Căn cứ vào định vị, mục tiêu chính là ở gần đây, chẳng qua có quấy rầy nhất định, không thể xác định vị trí cụ thể!”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong trụ sở gia tộc cường đại như thế. Khẳng định có rất nhiều trận pháp cường lực, còn có năng lực ngăn cách tra xét.
Thậm chí, ngay cả những cường giả kia không tự chủ phóng xạ ra tích lũy lai đều có khả năng tạo thành hiệu quả thay đổi địa hình.
Cũng chỉ có những dị tộc trên trán mọc vảy này, cũng không biết nguyên nhân gì mà kháng tính phóng xạ năng lượng còn vượt qua rất nhiều phù thủy cấp thấp, bởi vậy mới có thể sinh tồn cùng sinh sôi ở đây.
Hoặc là nói, bạch ma quỷ gia tộc trực tiếp chuyển bọn hắn lại đây, coi là đối tượng bóc lột cùng áp bức.
“Chẳng qua chỉ cần ở chung quanh đây thì nhất định có thể tìm được!”
Trong ánh mắt kính sợ của nông phu thân thể Lôi Lâm trực tiếp trôi nổi lên. Trong chớp mắt lại đã bay tới trên không tiểu trấn.
Sức mạnh chân linh cấp năm bán nguyệt, trong nháy mắt quét ngang ra qua.
Mỗi một cư dân trên tiểu trấn, mỗi một nơi, thậm chí là côn trùng trong khe hở đều không chút che giấu xuất hiện trước mặt Lôi Lâm.
Kèm sức mạnh Chân Linh mở rộng. Phạm vi này thậm chí còn có xu thế càng rộng lớn.
“Sức mạnh cá nhân đạt tới đỉnh cao cùng cực hạn! Loại cảm giác nắm giữ tất cả này! Thực sự khiến người phải mê say!”
Đứng ở góc độ thị giác như thượng đế khiến Lôi Lâm biết rõ tất cả mọi động tĩnh ở nơi này như lòng bàn tay, thậm chí một ý nghĩ là có thể cướp đi sinh mệnh của toàn bộ trấn nhỏ, loại quyền lực này không khỏi làm hắn có chút mê say.
“Cũng chỉ có loại sức mạnh này mới là bảo đảm để truy tìm vĩnh hằng!” Không có sức mạnh vĩnh hằng, chỉ là vô tận dằn vặt cùng thống khổ, chỉ khi hoàn toàn nắm giữ tự do cùng vĩnh hằng, mới là mục tiêu Lôi Lâm theo đuổi suốt đời.
“Ừm! Tìm được rồi!” Ánh sáng lóe lên, Lôi Lâm bay xuống. Nhìn Tác Phi Á có chút bất an.
“Tác Phi Á! Chúng ta đi đón tỷ tỷ của em, mà nếu như gặp phải nguy hiểm thì tự em tìm một chỗ trốn đi. Không cần phải để ý đến ta, hiểu không?”
“Ừm! Ta nghe ca ca!” Tác Phi Á nghe lời gật gật đầu.
Ngay sau khi Lôi Lâm cùng Tác Phi Á lên đường, một bóng người màu đen trực tiếp từ bóng tối trấn nhỏ hiện ra, trực tiếp biến thành ngoại hình của Lôi Lâm lúc trước, còn đội thêm một đấu bồng màu đen rộng lớn, biến mất trong nắng sớm.
Lần này bởi muốn dùng một số thủ đoạn không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Bởi vậy Lôi Lâm vẫn lợi dụng biện pháp như lần trước.
Do chíp khống chế bóng tối con rối mang theo Tác Phi Á, mà bản thể trực tiếp âm thầm ra tay.
Có Tác Phi Á chứng minh, cũng sẽ không khiến Bối Lâm Đạt hoài nghi, đặc biệt. . .Trong con ngươi Lôi Lâm có một vệt sáng lóe qua. . .
. . .
“Ừm! Nhân số ít như vậy. . . Ta vốn cho rằng gia tộc của Bối Lâm Đạt nhất định rất lớn, không ngờ chỉ có mười mấy tộc nhân, thậm chí còn có gần một nửa là hỗn huyết và huyết mạch chưa thành thục. . .”
Sau khi xuyên qua một mảnh sương mù mộng ách bên cạnh trấn nhỏ, một ngọn núi nhỏ màu trắng hiện lên ở trước mặt Lôi Lâm.
Quanh thung lũng, một luồng sức mạnh mộng cảnh khủng bố không ngừng bắn ra, mà ở nơi sâu xa lại xuất hiện một chút quần thể kiến trúc dày đặc.
Rất hiển nhiên, nơi này chính là vị trí gia tộc Bối Lâm Đạt.
Tuy rằng nhân số ít, nhưng lúc này trong thung lung lại náo động khắp nơi, thỉnh thoảng còn có tiếng cự xà gào thét cùng rít gào truyền đến.
“Xem ra. . . Hình như đuổi tới rất đúng lúc!”
Sức mạnh Chân Linh quét qua, cảnh tượng trong thung lung lập tức hiện lên trước mắt, mấy con Ma Quỷ Bạch Lân xà giống như núi nhỏ ngã trên mặt đất, hơi thở sự sống đã yếu ớt đến cực hạn.
Khi đại chiến lan đến bên dưới, một toà biệt thự quý tộc ở nơi sâu xa trong thunh lung đã biến thành phế tích.
Mà một chỗ giữa không trung, Bối Lâm Đạt cười lớn, trong tay nắm chặt một chiếc gương cổ, trên người có rất nhiều vết máu, thậm chí trên cánh tay còn có mấy vết cào rõ ràng.
Rất hiển nhiên, vì đoạt được cái thứ này, cô ta cũng phải đánh đổi không ít.