Chương 1399: Lịch các thần
Người tín ngưỡng các thần, khi chết đi chắc chắn được cứu rỗi! Đây vốn là cơ sở giáo lí của tất cả thần linh.
Cũng chính vì như thế, tín ngưỡng các thần trải rộng toàn bộ thế giới các thần, thậm chí sinh ra vô số tín đồ cuồng, có thể lấy mạng sống bất cứ lúc nào để đánh đổi tín ngưỡng.
Mà bất kỳ nghiên cứu nào liên quan tới linh hồn, ở đây đều bị cấm chỉ tuyệt đối, coi là khinh nhờn đối với người chết cùng các thần.
” Ký thác hi vọng của chính mình trên thân người khác, đây là hành vi ngu xuẩn cỡ nào!”
Lôi Lâm thở dài, nhưng không có suy nghĩ thay đổi gì, bởi vì hắn hiểu rất rõ muốn thay đổi ước định tạo thành quan niệm đã lưu truyền mấy trăm ngàn năm khó khăn dường nào.
Cũng chính vì như thế, đạo sư An Đông Ly của hắn đối mặt với tử vong lại có vẻ phi thường bình tĩnh và điềm tĩnh, thậm chí còn không bỏ qua công tác thông thường.
“Nếu như. . . Một ngày nào đó trong tương lai, tên của trò có thể khắc họa vào tri thức thần điện, giới thiệu tóm tắt ở phía dưới có xuất hiện tên của ta, vậy ta sẽ không có bất kỳ tiếc nuối. . .”
An Đông Ly nói ra mong đợi.
Trong tri thức thần điện, có một bức tường vinh dự, bên trên khắc tên của rất nhiều học giả có công trong việc truyền bá trí tuệ, được coi là vinh quang cao nhất của học giả ở toàn bộ đại lục.
Mà An Đông Ly hi vọng chính là khi người khác nhìn thấy vinh quang của Lôi Lâm,tên của ông ta có thể xuất hiện với thân phận lão sư trong phần giới thiệu tóm tắt về Lôi Lâm.
“Ta sẽ cố gắng, lão sư!” Lôi Lâm thật sự có chút không nói gì, chỉ có thể rộng rãi đồng ý.
“Rất tốt! Chúng ta bắt đầu bài học hôm nay thôi! Mở sách giáo khoa đến. . .”
Khi nghe được Lôi Lâm đồng ý, cả khuôn mặt An Đông Ly đều tràn ngập một loại ánh sáng, thậm chí giống như ngọn lửa được đổ dầu, khiến sức sống vốn chẳng còn lại bao nhiêu mấy lần thứ hai tản ra một loại sức sống cuồng nhiệt.
Lôi Lâm cũng mở sách ra, một bộ địa đồ cũ kỹ xuất hiện trước mặt hắn, hoa văn trên giấy bởi bị chạm vào nhiều nên đã mơ hồ không rõ.
Nét bút màu than đen phác hoạ ra một bộ đại lục vỡ nát, chung quanh còn có vô số hòn đảo nhỏ.
Ở biên giới hải dương , còn có lượng lớn hắc ám, đánh dấu ký tự không biết cùng nguy hiểm.
“Lịch sử thế giới chủ vật chất của chúng ta là lịch sử đại hiện. Từ khi bắt đầu có văn tự Tử Kinh Hoa chi niên ghi chép tới bây giờ, kèm theo là địa lý trên đại hiện, diện tích toàn bộ đại lục tích đã mở rộng gấp mấy trăm lần, đã biến thành hình dạng mà trò đang nhìn thấy bây giờ. . .”
An Đông Ly chậm rãi nói: “Mà đông đảo quốc gia phát triển cùng diệt vong, khiến mảnh đại lục này sinh ra càng nhiều biến hóa, liên quan tới thay đổi biên giới của những quốc cảnh kia, trò có thể nhìn thấy ở một tờ phía sau. . . Hiện tại, ta cần trò tìm được vị trí của chúng ta trên địa đồ!”
“Việc này. . .”
Lôi Lâm không nói gì nhìn vẻ mặt có chút đùa cợt của An Đông Ly đạo sư, trong lòng không ngừng trợn trắng mắt.
” Vị trí của Pháp Áo Lan lĩnh chúng ta ở hải vực phía đông nam đại lục thuộc Bố Lôi Tư vương quốc, là lãnh thổ vương quốc chiếm lĩnh sau lần thứ ba phát triển hàng hải. . .”
Ngón tay Lôi Lâm lần đến một góc phía đông nam trên địa đồ, ở nơi đó mơ hồ có một chữ “Bố Lôi Tư”.
“Thế nhưng. . . So với toàn bộ đại lục, Bố Lôi Tư không khác nào một hạt vừng, mà Pháp Áo Lan lĩnh chúng ta căn bản còn không tính là một điểm đen, bởi vậy hoàn toàn không có đánh dấu. . . Trừ phi có địa đồ vương quốc càng chi tiết hơn. . .”
Bởi nguyên nhân tỉ lệ xích, trên bản đồ, toàn bộ vương quốc Bố Lôi Tư chính là muối bỏ biển.
Mà tuy rằng Lôi Lâm nói như vậy, nhưng trong đôi mắt lại mơ hồ có kích động.
Toàn bộ thế giới các thần vô cùng bao la, thậm chí còn có thú nhân cùng Tinh Linh thành lập vương quốc. Cũng có kết cấu dưới nền đất tương tự thế giới phù thủy, bên trong có rất nhiều chủng tộc hắc ám.
Trên toàn bộ đại lục có mấy trăm vương quốc, công quốc, càng có tầng tầng lớp lớp thôn trang cùng điểm tụ tập.
Nhân loại, thú nhân, Tinh Linh, người lùn, Địa tinh, Tử Linh. . . Đủ loại chủng tộc, còn có các thần linh khác biệt, sinh ra vô số truyền kỳ bất hủ trên mảnh đại lục này!
Trong này vừa có nhiệt huyết mạo hiểm, cũng có quỷ bí âm mưu, càng có sự khác biệt chủng tộc, văn minh khác nhau, thậm chí là chiến tranh và hoà bình giữa các thần hệ khác nhau!
Những sinh vật khác, dù là ma quỷ hay ác ma đều dùng ánh mắt tham lam nhìn kỹ nơi này, khát vọng được chia một chén canh ngay dưới mắt các thần.
“Nơi này, chính là khởi đầu của truyền kỳ. . .”
Trong lòng Lôi Lâm có chút hừng hực. Hắn đã có chút không thể chờ đợi được muốn bắt đầu du lịch cùng mạo hiểm trên đại lục.
Đương nhiên, khát vọng này lập tức bị tính tình cẩn thận của hắn đè xuống.
Lấy thực lực pháp sư cấp năm hiện tại của hắn, trên đại lục nguy hiểm này tuy rằng cũng coi như tinh anh trong nhóm mạo hiểm, nhưng cũng có quá nhiều tồn tại có thể đoạt đi tính mạng của hắn.
“Được rồi! Chúng ta hãy nhìn đến sư tâm quốc ở chính giữa địa đồ, vào năm37628 theo chúng thần lịch, cũng chính là ba mươi năm trước, sư tâm vương- Tra Lý. . .”
An Đông Ly bắt đầu giảng bài, mà Lôi Lâm cũng chăm chú lắng nghe.
Chẳng qua trong bóng tối, tâm tư của hắn còn đang không ngừng tung bay.
“Chúng thần lịch! Đây là lịch pháp mà các thần ký kết, tuy rằng trên danh nghĩa là lấy thời điểm các thần sinh ra là mở đầu, nhưng trên thực tế, năm đầu tiên vốn là năm thứ nhất sau khi cuộc chiến chung kết thượng cổ kết thúc!”
Đoạn lịch sử đen tối của các thần này đương nhiên sẽ không viết vào sách sử, mà Lôi Lâm thông qua thu thập tư liệu, còn có Âu Ni Tư Đặc cùng Đan Ni Nhĩ vô tình tiết lộ nên chính mình thôi diễn thu được kết luận.
“Cuộc chiến chung kết thượng cổ hầu như đã đánh vỡ toàn bộ thế giới các thần, ngay cả đại lục đều vỡ thành vài mảnh, toàn bộ văn minh ở thế giới chủ vật chất bị hủy diệt, rơi vào niên đại tối tăm nhất, mà lượng lớn thần linh ngã xuống, lại có người may mắn thu được thần tính cùng thần cách từ các thần ngã xuống, có thể nhanh chóng quật khởi, nhen lửa thần hỏa, trở thành thần linh mới, ma võng nữ thần Mật Tư Đặc Lạp chính là ví dụ tốt nhất! . . . Mà các thần tân sinh thông qua quyết nghị trong Chúng Thần Điện, quyết định năm mà đông đảo tân thần lên cấp năm kia là năm đầu chúng thần lịch!”
Trong con ngươi Lôi Lâm có ánh sáng: “Vì thế, hiện tại trong số các thần, ngoại trừ phân chia thần hệ, còn phân chia thành cựu thần cùng tân thần, mà thực lực của cựu thần nhất định vượt qua tân thần. . .”
Rất hiển nhiên, nếu như các cường giả truyền kỳ ở thế giới chủ vật chất muốn giết thần, cướp đoạt thần tính, những tân thần kia là lựa chọn tốt nhất, đối với Lôi Lâm cũng là như thế.
“Đồng thời, ở thế giới các thần đã cách cuộc chiến chung kết thượng cổ đã hơn ba mươi bảy ngàn năm sao?”
Lôi Lâm sờ sờ cằm: “Nhìn tình huống này thì dòng chảy thời gian ở thế giới các thần khác với ở thế giới phù thủy. . .”
Chờ đến khi chương trình học kết thúc, tiến An Đông Ly lão sư đi, Lôi Lâm trở lại phòng của mình.
“Thiếu gia! Thiếu gia! Ngài nhận được một phong đến từ Y Toa Bội Nhĩ tiểu thư!”
Vào lúc này, Khắc Lai Nhĩ từ từ tới gần, trong tay giơ một bức thư màu phấn hồng, bộ ngực bởi kịch liệt hô hấp mà phập phồng bất định, ngay cả khuôn mặt nhỏ mặt trên đều có chút đỏ ửng.
“Khổ cực cho chị!” Lôi Lâm sờ sờ tay nhỏ của Khắc Lai Nhĩ, khiến hầu gái kia mắc cỡ đỏ mặt chạy đi.
“Ha ha. . .” Sau khi trò đùa dai thành công, Lôi Lâm rất hài lòng cười cợt, ngồi trở lại ghế nằm, bắt đầu mở bức thư màu phấn hồng trong tay.
“Gửi tới biểu đệ Lôi Lâm Pháp Áo Lan thân ái:
Lôi Lâm thân ái, em vẫn khỏe chứ? Có còn cần thay tã và uống sữa không? Từ lúc ta rời Pháp Áo Lan đảo đi cũng đã năm năm, nhưng ta vẫn không chịu được cái thành thị âm u cùng ẩm ướt này, đặc biệt rêu xanh trên mặt đất, hầu như một đường kéo dài đến trong phòng của ta. . .”
Trên bức thư, có kiểu chữ có chút non nớt của bé gái, lúc đầu còn tràn ngập trêu tức, nhưng sau đó đã biến thành nhớ nhung cùng tố khổ.
“Năm năm sao?”
Lôi Lâm thở dài, lại hồi tưởng lại lúc trước ở cùng Y Toa Bội Nhĩ, mặc dù đối phương phi thường thích bắt nạt hắn, nhưng dáng vẻ bảo vệ cũng rất rõ ràng.
Chỉ là, đối phương cũng có nhà của mình, đến khi Lôi Lâm tám tuổi, người nhà đã tới đón Y Toa Bội Nhĩ rời đi.
Lúc rời đi, Y Toa Bội Nhĩ khóc ròng, Lôi Lâm còn nhớ lại cảm giác lúc trước cô bé gắt gao lôi tay mình.
“. . . Dựa vào sắp xếp của phụ thân, sau khi ta tiến vào nông nghiệp nữ thần giáo hội, trở thành một mục sư thực tập, nghe nói quy củ bên kia phi thường nghiêm khắc, hi vọng còn có cơ hội liên lạc với em. . . Y Toa Bội Nhĩ ”
“Làm mục sư sao?”
Lôi Lâm gật gù, trong những gia đình quý tộc kia, ngoại trừ con trai trưởng tất nhiên cần kế thừa tước vị, những đứa con con lại chỉ có thể nhận được một chút tiền tài thậm chí không có cái gì rồi bị đuổi ra khỏi nhà.
Những đứa con thứ có văn hóa kia sẽ đi học tập quản lý, trở thành quản gia cho quý tộc khác, hoặc là trở thành kỵ sĩ, hoặc là tiến vào giáo hội.
Mà con gái phải chấp nhận nhiệm vụ thông gia với gia tộc khác, lão phu thiếu thê hoặc là lão thê thiếu phu vốn là chuyện bình thường.
Đối với Y Toa Bội Nhĩ, có thể được đưa đi tiến hành học tập mục sư, cho dù sau này vẫn nhất định phải lập gia đình, nhưng chính mình có thể nắm giữ sức mạnh và thần điện chống đỡ, xem như là rất tốt.
Chỉ là. . . Nhớ tới khi còn bé biểu tỷ có chút mạnh mẽ kia lại phải giả dạng làm bộ trách trời thương người, cả ngày treo tên thần linh ở ngoài miệng, Lôi Lâm có chút không nhịn được cười.
Xem xong thư tín, Lôi Lâm đi tới bên cạnh phòng của mình.
Ở nơi đó, còn có một luyện kim thất loại nhỏ, trên bàn thí nghiệm kim loại là lượng lớn máy móc quý giá.
Chỉ vì chọn mua những vật này đã khiến lợi nhuận mậu dịch mấy tháng của Pháp Áo Lan gia tộc co lại.
Đồng thời, ở chỗ Lôi Lâm chỉ là một phần nhỏ, phần lớn còn ở chỗ giáo viên Âu Ni Tư Đặc của hắn.
Loại tiêu hao khủng bố này khiến Lôi Lâm hoàn toàn hiểu được tại sao đại đa số Pháp sư đều là quý tộc.
Ngoại trừ những người may mắn kia, cũng chỉ có các quý tộc, mới có thể gánh chịu nổi tài liệu thi pháp cùng thí nghiệm tiêu hao khủng bố như thế.