Chương 1400: Héo tàn
Trong gian phòng tối tăm, đâu đâu cũng có mùi vị thảo dược nồng nặc, lại mang theo một loại huân hương nồng nặc nào đó, kết hợp lại tạo ra một mùi vị làm người ngửi hoa mắt chóng mặt.
Trên một chiếc giường trải tơ lụa gấm vóc tinh xảo, một học giả là ông lão lưng còng rốt cục đi tới giai đoạn cuối cùng trong cuộc đời.
Bầu không khí trong phòng phi thường tĩnh mịch, thỉnh thoảng còn có vài tiếng nức nở nhẹ nhàng vang lên, lại bị kìm lại.
Lôi Lâm mặc lễ phục màu đen, mặt không hề cảm xúc đứng trong hàng ngũ khách viếng, ánh mắt nhìn kỹ mặt ông lão trên giường.
Lúc này trên mặt hắn đã hoàn toàn không có vẻ ngây ngô như trước,mà càng có thêm mấy phần thành thục, đã là một thanh niên anh tuấn.
Mà ông lão nằm ở trên giường chính là An Đông Ly.
Vị học giả này dù sao cũng chỉ là người bình thường, lúc trước đã có dấu hiệu sức sống suy kiệt, có thể chống đỡ đến hiện tại đã vượt qua dự liệu của Lôi Lâm.
Chẳng qua lần này tới đây, Lôi Lâm ngoại trừ hoàn thành nghĩa vụ học sinh đến tiễn đưa lão sư ra thì còn có một chuyện quan trọng phải làm.
Lúc này, An Đông Ly nằm ở trên giường, cả người gầy khô, yết hầu chập trùng bất định, trên mặt hiện ra một tia đỏ ửng, rõ ràng đến mức độ hồi quang phản chiếu.
“Mục sư! Mau gọi mục sư lại đây!”
Vợ của ông ta cùng gào lên, những người con bên cạnh cũng khóc lên.
“Thần linh trên thần quốc đang dõi theo ông!”
Đoàn người tách ra từ hai bên, lộ ra khuôn mặt bi thương của Tháp Bố Lý Tư giáo chủ.
“Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài! Giáo chủ đại nhân!” Vợ của An Đông Ly khóc lóc, là giáo chủ của tri thức chi thần, Tháp Bố Lý Tư không thể nghi ngờ gì là người có địa vị rất cao trên đảo Pháp Áo Lan, lần này có thể tới đưa tiễn đối phương, có thể nói là cho An Đông Ly đủ mặt mũi, tuy rằng Lôi Lâm rất hoài nghi đây là nể mặt của Pháp Áo Lan gia tộc, nhưng bất kể nói thế nào, đều là không sai, không phải sao?
“Tất cả đời này… Bắt đầu từ đảo Tât Tây Lý…”
Tháp Bố Lý Tư phất tay tung xuống một mảnh thánh quang , khiến tình huống An Đông Ly ổn định lại. Sau đó, đối phương bắt đầu cầu khẩn lần cuối cùng.
“Lôi Lâm, học sinh của ta, ta hy vọng có thể nhìn thấy ngày trò thành công kia. Cho dù ở thần quốc, ta cũng sẽ yên lặng chúc phúc cho trog!”
“Ta rõ ràng! Lão sư!” Lôi Lâm bước tới trước hai bước, năng lực dò xét của chíp đã mở ra mức lớn nhất.
Sau khi nói xong di chúc, An Đông Ly còn có thể nhắc tới Lôi Lâm, việc này thật sự khiến Tháp Bố Lý Tư có chút xúc động. Xem ra đối phương thật sự rất chú ý người học sinh này, lần này ông ta đầu tư cũng không tính là sai lầm.
“Ta… Nhìn thấy ánh sáng thần linh…”
An Đông Ly giẫy giụa cuối cùng, bàn tay duỗi về phía trước, ánh sáng trong đôi mắt lại ảm đạm đi, cánh tay cũng vô lực buông xuống đến mép giường.
“Ô ô… An Đông Ly… An Đông Ly thân ái…” Rất nhiều tiếng gào khóc đồng thời vang lên.
Mà vẻ mặt Tháp Bố Lý Tư càng thêm thương hại, đang lẩm bẩm điếu văn cho An Đông Ly: “... Ông ấy là một vị học giả tầm nhìn, cũng là một người tốt lấy giúp người làm niềm vui, là tín đồ của tri thức chi thần, An Đông Ly ông dùng một đời thực tiễn giáo huấn thần linh. Mà sau khi ông chết, cửa lớn thần quốc cũng chắc chắn mở ra…”
“Xuất hiện!”
Trong đôi mắt Lôi Lâm có vẻ kích động, thông qua sức cảm ứng kinh người, hắn nhìn thấy một cánh cửa ánh sáng màu vàng.
Cửa lớn từ từ mở ra, thần quang chiếu ra, mà trong thần quang này, linh hồn của An Đông Ly không tự chủ được từ thân thể hiện lên, cuối cùng chậm rãi nhìn kỹ thế gian một chút rồi dứt khoát bước vào trong thần quốc.
“Thần linh thần quốc… Ở không gian càng cao hơn thế giới chủ vật chất…” Lôi Lâm thầm than.
“Đồng thời, linh hồn của tín đồ phổ thông đầu tiên đều phải rơi vào minh giới, sau khi được Tử Thần phân biệt mới có thể tới thần quốc các thần, nhưng linh hồn An Đông Ly dường như được bỏ qua bước này, đây chính là đặc quyền của giáo chủ sao…”
Lôi Lâm đăm chiêu suy nghĩ.
Linh hồn của tín đồ sau khi đến thần quốc, trên lý thuyết sẽ chuyển thành kỳ tịnh giả. Từ đây thoát ly sinh lão bệnh tử, chỉ cần thần linh không ngã xuống, thần quốc không hủy diệt, trên căn bản là có thể tồn tại cùng với thần linh.
Từ trình độ nào đó thì đây là một loại trường sinh, tuy rằng không chịu được bất kỳ ngoại lực gì quấy nhiễu.
“Trong lời đồn, kỳ tĩnh giả cao cấp thậm chí có thể thu được linh hồn nhảy vọt, biến thành tồn tại như thánh linh… Loại thánh linh này đều là của cải quý báu nhất của thần linh, đáng tiếc về số lượng…”
Dựa theo cách nhìn của Lôi Lâm, loại thánh linh kia lấy trạng thái linh hồn bất tử bất diệt mà tồn tại, hiển nhiên rất tương tự linh hồn thực chất hóa.
Nói cách khác, linh hồn mỗi một vị thánh linh, trên lý thuyết đều có thể so sánh với chân linh của phù thủy Hi Nhật cấp sáu.
“Tuy rằng hình thành thánh linh hoàn toàn dựa vào ngoại lực, nhưng cũng phụ thuộc vào thần linh, không có khổ não về tuổi thọ, tháng ngày tích lũy xuống, sức mạnh phòng ngự trong thần quốc khủng bố cỡ nào…”
Vô tận kỳ tịnh giả, còn có thánh linh, cùng với người có quyền hạn thực lực cao nhất không gian, khiến sức chiến đấu của thần linh ở thần quốc quả thực chính là vô địch.
Cho dù là một vị có thần lực mạnh mẽ, muốn giết chết một vị có thần lực yếu ớt trong thần quốc của đối phương, e là cũng phải trả một cái giá khó có thể chịu được.
Mà kết cục của những phù thủy càng thêm liều lĩnh xông vào thần quốc kia cũng không cần Lôi Lâm suy nghĩ.
“Rất hiển nhiên, linh hồn của An Đông Ly lão sư còn xa mới đủ tiêu chuẩn lên cấp thánh linh, mà tri thức chi thần Âu Cách Mã vĩ đại hiển nhiên cũng sẽ không vì ông ta mà đưa ra ngoại lệ…”
Chờ đến thần quang thu lại, sức mạnh dẫn dắt biến mất, cả người Lôi Lâm vẫn luôn căng thẳng cũng thoáng thả lỏng ra.
“Chẳng qua, có giáo chủ giúp ông ta đi cửa sau, thì tình huống của ông ta khẳng định tốt hơn kỳ tịnh giả bình thường rất nhiều…”
“Lôi Lâm!”
Mà vào lúc này, Tháp Bố Lý Tư giáo chủ làm xong nghi thức cũng tới bên cạnh hắn .
“Giáo chủ đại nhân!” Lôi Lâm cung kính hành lễ, dù sao trên danh nghĩa hắn vẫn là tín đồ của tri thức chi thần.
“An Đông Ly là một vị tín đồ thành kính, ông ấy ở chủ thần quốc tất nhiên sẽ được chăm sóc hài lòng, không cần lo lắng cho ông ấy…” Tháp Bố Lý Tư giống như an ủi nói tiếp, đồng thời hình như còn muốn nói thêm.
Lôi Lâm cùng Tháp Bố Lý Tư rời khỏi phòng, đi tới vườn hoa, mà nghững người khác đến đây đều tự động nhường lại khu vực này cho bọn hắn.
“Nếu như ta nhớ không lầm! Cậu đã tổ chức lễ thành nhân, từ nay về sau, cậu chính là một nam tử hán chân chính!”
Tháp Bố Lý Tư giáo chủ chuyển đề tài đến trên người Lôi Lâm.
“Đúng, tháng trước vừa cử hành…” Lôi Lâm rất khiêm tốn đáp , dựa theo phong tục ở thế giới này, thiếu niên mười lăm tuổi là có thể được coi là người lớn, cũng có thể cưới vợ sinh con.
“Khi cậu được sinh ra ta cũng ở bên cạnh, vào lúc ấy cậu còn là đứa bé nằm trong tã lót, không ngờ chỉ chớp mắt đã lớn như vậy…”
Giáo chủ Tháp Bố Lý Tư mỉm cười, giống như rơi vào kỷ niệm, mà cấp bậc mục sư cấp mười khiến năm tháng cũng không thể lưu lại dấu vết trên mặt của ông ta, trên thực tế, tuổi tác của ông ta còn lớn hơn An Đông Ly nhiều.
“Chỉ là… Trên lễ mừng ở thần điện của chúng ta, ta rất ít thấy cậu, Quỳnh Nạp Tư Nam tước bận rộn sự vụ, thế nhưng Toa Lạp phu nhân là một vị tín đồ thành kính…”
Trong giọng nói của Tháp Bố Lý Tư dường như mang theo một tia bất mãn.
“Ồ! Thực sự xin lỗi! Giáo chủ đại nhân! Ta thường cùng Âu Ni Tư Đặc đạo sư đồng thời tiến hành thí nghiệm phép thuật, rất có thể quên thời gian…”
Lôi Lâm vội vàng xin lỗi, mà trên mặt Tháp Bố Lý Tư giáo chủ lại hiện ra vẻ bất đắc dĩ.
Tín ngưỡng của đám pháp sư kia đều là không thành kính nhất, rất nhiều người đều chỉ là tín đồ mặt ngoài, đối với kết quả này ông ta đã sớm có dự liệu.
Trên thực tế, toàn bộ Pháp Áo Lan gia tộc mặc dù là tín đồ của tri thức chi thần, nhưng xưa nay đều sẽ không hoàn toàn hướng về thần giáo.
Rất nhiều nơi trên đại lục đích, các quý tộc đại biểu quyền lực thế tục cùng thần quyền đều minh tranh ám đấu, ngay cả Quỳnh Nạp Tư Nam tước cũng là sau khi tiến vào giáo hội tri thức, cũng dẫn dắt chịu khổ chi thần Y Nhĩ Mã Đặc tiến vào lãnh địa của chính mình, càng muốn kiến tạo của cải thần điện, để thần linh tới đây chia sẻ số lượng tín đồ của tri thức, đối với quý tộc thì chuyện này quả thật chính là bản năng!
Mà Tháp Bố Lý Tư hiển nhiên không thể tiếp thu điểm này, lôi kéo tộc trưởng đời kế tiếp của Pháp Áo Lan gia tộc chính là kế hoạch của ông ta.
Nhưng rất đáng tiếc, vị Lôi Lâm pháp sư này giống cha của hắn, tuy rằng chưa từng quên hiến đang cùng cung phụng đối với thần điện,nhưng lại rất ít tham gia nghi thức tông giáo cuồng nhiệt.
Đồng thời, đối phương còn là một vị pháp sư, lại có đạo sư trợ giúp… Hai mắt Tháp Bố Lý Tư có chút thâm trầm lên.
“Rất xin lỗi vì cử động vô lễ trước đó, Tháp Bố Lý Tư giáo chủ! Xin cho phép ta quyên tặng mười kim tệ tới giáo hội để sám hối tội lỗi của ta, mặt khác, lần sau tổ chức lễ mừng và phòng khách văn hóa, xin nhất định thông báo ta!”
Ở vấn đề tông giáo, Lôi Lâm đã sớm quyết định chủ ý làm một tên mua nước tương, nhưng nếu như đối phương đều đã nhắc tới, Lôi Lâm cũng chỉ có thể ứng phó trước.
Dù sao hắn cũng sớm đã có dự định thỉnh thoảng đi vào lễ mừng thần giáo, ngụy trang thành tín đồ.
“Vậy rất tốt! “Thánh gột rửa” bảy ngày sau là ngày kỷ niệm tri thức chi thần giáo hóa ác ma An Cách Mã Ni, thần điện chúng ta cũng sẽ tổ chức lễ mừng long trọng vào ngày đó, chờ mong được gặp mặt…”
“Đây là vinh hạnh của ra, đến lúc đó ta nhất định sẽ đến đây!”
Y như Tháp Bố Lý Tư tự mình mời, Lôi Lâm rất thoải mái đồng ý.
“Rất tốt!” Tháp Bố Lý Tư gật gù, chợt lại bị đám người đã sớm chờ đợi ở một bên, lo lắng mời đi sắp xếp tang lễ cho An Đông Ly, ông ta còn có rất nhiều chuyện muốn làm.
Chờ đến sau khi giáo chủ đại nhân rời đi, Lôi Lâm chờ trong hoa viên, nhìn một đóa tường vi màu trắng say lan can gỗ, vẻ mặt có chút cân nhắc.
“Muốn ta tự mình đi vào? Đại diện cho cái gì? Cảnh cáo sao?”
Trên thực tế, có tầng bảo vệ là quý tộc, lực uy hiếp của giáo hội cũng không hề lớn như vậy, nếu như Tháp Bố Lý Tư dám làm ra chuyện khác người gì, hắn chắc chắn sẽ bị tập thể quý tộc ở Bố Lôi Tư chống lại.