Chương 1414: Phản kích (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1414: Phản kích (2)

Lôi Lâm cũng không có buông tha cho hắn, một nắm đấm không khác nào sắt thép trực tiếp đánh xuống mặt của hắn, khiến hắn phun ra một hàm răng mang huyết, còn có cả một quả cầu nhỏ bên trong giấu diếm kịch độc.

“Cũng thật là không dễ dàng gì! Một tên thích khách cấp 7 nếu như muốn chạy trốn, ta thực sự không nhất định có thể tóm lại!”

Mãi đến khi hoàn thành hết những việc này, Lôi Lâm mới thở dài nói.

Chiến cuộc vừa nãy, tất cả đều có vẻ thiên y vô phùng, ở trên sân khấu mà Lôi Lâm bố trí, mấy thích khách này chỉ có thể dựa theo kịch bản hắn viết sẵn để biểu diễn, cuối cùng rơi xuống kết cục bị diệt sạch.

“Mày. . . Sao mày còn có pháp thuật vị? Mày. . . không phải pháp sư cấp năm sao?”

Tiếng nói mơ hồ không rõ từ trong miệng tên thích khách thủ lĩnh phun ra, mang theo rất nhiều bọt máu mạt.

“Xem ra trong gia tộc của ta đã xuất hiện gian tế sao? Còn có. . . ai nói cho mày biết ta chỉ là pháp sư cấp năm?”

Lôi Lâm liếc đối phương một chút, ánh mắt đầy vẻ xem thường.

“Hê hê. . . Hóa ra. . . Hóa ra mày đã sớm lên cấp sáu rồi!” Tên thủ lĩnh thích khách giống như đã nghĩ thông suốt: “Quả nhiên không hổ là thiên tài pháp thuật trong truyền thuyết, đáng tiếc. . . Đối mặt với thế lực của chúng ta, cuối cùng mày vẫn sẽ không thể tránh khỏi kết cục ngã xuống. . .”

“Lời nói nhảm này không cần nói quá nhiều đâu!”

Lôi Lâm trực tiếp đánh xuống khiến đối phương ngất đi.

Tên thủ lĩnh thích khách này có địa vị rất cao, thực lực cũng không kém, khẳng định là biết rất nhiều chuyện, đây cũng là nguyên nhân tại sao Lôi Lâm phải thiết kế bắt sống đối phương.

“Thậm chí ngay cả chuyện ta đã tấn cấp thành pháp sư cấp năm cũng biết, tuy rằng chỉ là tư liêu mấy năm trước, nhưng trong gia tộc e là nhất định phải thanh tẩy một lần. . .”

Lôi Lâm nhìn thủ lĩnh thích khách đã bất tỉnh, danh sách nội gian này đương nhiên cần móc ra từ trong miệng đối phương.

Mà ở phương diện tra tấn cùng thăm dò tinh thần, hắn có thể nói là cấp bậc chuyên gia.

Tên thích khách này rơi vào tay hắn, e sợ còn không bằng trực tiếp chết đi còn sảng khoái hơn.

“Thiếu gia! Thiếu gia!” Vào lúc này, từ phía cảng xa xa đột nhiên rối loạn tưng bừng, mà Nhã Cách Bố cũng rốt cục mang theo đội tuần tra chạy tới nơi này.

“Đây là. . . Hí. . .” Nhã Cách Bố lòng như lửa đốt nhìn thấy hiện trường thì lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.

Ba tên thích khách ở đây đều ngã trên mặt đất, thậm chí còn có thêm một kẻ, Nhã Cách Bố biết rất rõ thực lực của những thích khách này, mỗi một kẻ đều có thực lực kém nhất là chức nghiệp giả tinh anh cấp 5, đặc biệt còn có một kẻ trốn trong bóng tối.

Nếu đổi chỗ cho chính mình, Nhã Cách Bố phát hiện dù như thế nào thì chính mình cũng không thể tránh thoát công kích này, tại chỗ bỏ mình đều là chuyện có thể.

Mà thiếu gia lại có thể một lưới bắt hết bọn họ, thậm chí còn không hề bị thương?

Loại nhận thức này lập tức khiến Nhã Cách Bố nổi lòng tôn kính, mà các thành viên khác trong đội tuần tra cũng càng là như vậy.

“Tên đuổi theo chú kia thế nào rồi?” Lôi Lâm nhìn Nhã Cách Bố, đặc biệt vết thương trên người đối phương, đã có suy đoán.

“Đã bị thuộc hạ đánh gục, chỉ là khi đối phương sắp chết phản kích cũng khiến hai đội viên mất mạng. . .” Nhã Cách Bố hơi đỏ mặt. Đặc biệt sau khi nhìn thấy Lôi Lâm bắt sống được hai tên.

“Các ngươi có thể mang đi tên kia đi, cẩn thận thẩm vấn! Mà hắn thì giao cho ta!” Lôi Lâm trực tiếp ném tên thích khách phổ thông cho đội tuần tra, chính mình lại mang theo tên thủ lĩnh thích khách rời đi.

Tên thích khách bình thường kia rõ ràng là bia đỡ đạn, hiển nhiên sẽ không biết gì, so với hắn, Lôi Lâm càng cảm thấy hứng thú với tên thích khách thủ lĩnh trong tay mình hơn.

Chức nghiệp giả cấp 7, không phải dễ dàng mời chào như vậy.

Đồng thời, có tám phần là đối phương còn nắm giữ gian tế ẩn núp trong trang viên của chính mình, thậm chí là tình báo về địa điểm mà ba đội hải tặc kia đổ bộ, Lôi Lâm cảm thấy không moi hết thông tin trong đầu đối phương ra trước, tuyệt đối không thể giao hắn cho đám phế vật đội tuần tra kia.

Nếu không thì hắn rất hoài nghi đến ngày thứ hai sẽ nghe được tin người này trực tiếp bị giết.

“Nhã Cách Bố! Mang theo hắn đi, đừng để cho hắn rời khỏi tầm mắt của ta!”

Dưới mệnh lệnh của Lôi Lâm, Nhã Cách Bố trực tiếp kéo tên thủ lĩnh thích khách té xỉu dưới đất lên, đi theo sau Lôi Lâm.

Mà những đội viên tuần tra đó lại hai mặt nhìn nhau, cuối cùng chỉ có thể mang một tên người sống còn lại về, hiển nhiên muốn trút toàn bộ lửa giận của chính mình đến trên người đối phương.

Đương nhiên, việc thu dọn chiến trường cũng là bọn hắn làm, còn nhất định phải vùi lấp thi thể, tránh gây ra ôn dịch.

Chờ đến sau khi một đám người hết bận, nơi này đã miễn cưỡng khôi phục yên tĩnh, chỉ có trên khe nứt trên mặt đất cùng rất nhiều vết máu là còn đang kể đại chiến nguy hiểm vừa nãy.

“Không nghĩ tới, Lôi Lâm biểu đệ cũng biến thành mạnh như thế, xem ra là ta lo lắng phí công rồi. . .”

Bóng người màu đen lóe qua, lộ ra Y Toa Bội Nhĩ mặc trang phục màu đen, đối phương nhìn theo phía Lôi Lâm rời đi, con mắt trở nên nhu hòa lên, chỉ là lập tức lại bị lượng lớn hàn băng nhấn chìm. . .