Chương 1415: Ta biết rồi (1)
Mặt đất lạnh lẽo, còn có vô tận đau đớn trên thân thể khiến Man Khắc trực tiếp tỉnh lại.
Nơi này hình như là một căn hầm, tràn ngập khí tức âm hàn và ướt lạnh, giọt nước lạnh lẽo rơi trên người, khiến cho Man Khắc không khỏi run lập cập, đồng tử cũng rất nhanh đã trở lên rõ ràng.
“Đúng rồi, trước đó chúng ta phục kích thất bại. . . Ta cũng đã trở thành tù binh. . . Tù binh, thực sự là buồn cười. . .”
Man Khắc cảm thụ đau nhức trên bắp đùi cùng trên cánh tay, còn có hàm răng hoàn toàn không có cảm giác, khiến trong miệng hắn trống rỗng.
“Mày tỉnh rồi?”
Dựa vào ánh đèn mờ nhạt, Man Khắc có thể nhìn thấy thiếu niên quý tộc hôm nay đã chiến thắng mình đang đứng ở phía trước, vẻ mặt phi thường bình tĩnh, không có vẻ vui sướng, nhưng khiến Man Khắc cảm thấy sợ hãi.
“Mày. . . Chết chắc rồi, mày chết chắc rồi!” Man Khắc run cầm cập, âm điệu phi thường quái dị, nói ra lời có vẻ hơi biến dạng.
“Ồ! Thật không? Chỉ bằng mày?”
Vẻ mặt Lôi Lâm tràn ngập trêu tức: “Hay là. . . Nó!”
Xoẹt! Quần áo trên cánh tay Man Khắc hoàn toàn bị xé ra, lộ ra một dấu ấn—— Đó là ký hiệu kỳ dị do chủy thủ cùng máu tươi tạo thành, đại diện cho một vị thần linh mạnh mẽ.
Mưu sát chi thần —— Hy Thụy Khắc, trong ấn tượng của Lôi Lâm, vị thần linh này tuy rằng nắm giữ sức mạnh mạnh mẽ, nhưng lại cổ xuý mưu sát và âm mưu, cổ động phân tranh địa vực làm vui, trong số chư thần chính là tồn tại như một gậy quấy phân.
Nhưng cho dù là như vậy, giáo hội một vị chân thần đối với Lôi Lâm hiện tại, hiển nhiên cũng là một quái vật khổng lồ.
“Đừng gạt ta, mày nhiều nhất chỉ là kẻ tín ngưỡng mưu sát chi thần mà thôi, mưu sát chi thần vĩ đại cũng không sẽ vì một phàm nhân mà quan tâm, càng không cần nhắc tới một kẻ rác rưởi đã thất bại!”
Ở trên đại lục này lúc nào cũng có tín đồ thần linh tử vong, nhưng trừ phi là thánh đồ hoặc là mục sư cao cấp, nếu không thần linh cũng không thể thời khắc chú ý đối phương, còn tín đồ phổ thông thì càng không cần phải nói.
Trừ phi Lôi Lâm sử dụng thủ đoạn khinh nhờn linh hồn tín đồ, vị thần linh kia mới nổi giận thậm chí hạ xuống thần phạt.
Loại hiểu biết sâu sắc này lập tức khiến vẻ mặt Man Khắc hơi ngưng lại, sau đó chính là vẻ mặt như tro nguội.
“Nói đi!Thủ hạ tên nhi tử vô dụng của Lộ Dịch Tư hầu tước kia—— Địch Mỗ, còn có bao nhiêu chó điên giống như mày vậy?”
Nhìn thấy đã thành công đánh vỡ tâm phòng của đối phương, Lôi Lâm lập tức tung ra quả bom càng lớn hơn.
“Mày biết?” Man Khắc kinh ngạc thốt lên một tiếng, mà lời này lập tức để Lôi Lâm xác định phán đoán trong lòng: “Thì ra là như vậy, Tháp Bố Lý Tư đưa ra tình báo quả nhiên là chân thực, tất cả đều là do Lộ Dịch Tư hầu tước ở phía sau giở trò quỷ! ! !”
“Nếu mày đã biết rồi, vậy khẳng định là mày cũng hiểu rõ là mày đấu không lại bọn họ. . .” Man Khắc nở nụ cười: “Cho dù mày là pháp sư có thiên phú kinh người, cho dù mày có là pháp sư cấp sáu, trong mắt đại quý tộc cũng chẳng là cái thá gì. . .”
Có thể thấy, hắn vẫn canh cánh trong lòng vì sự thất bại trong tay Lôi Lâm trước đó.
Còn pháp sư cấp sáu cái gì đó? Lôi Lâm rất vui vẻ nhìn thấy đối phương đoán sai, đồng thời cũng không có dự định sửa lại nhận thức cho đối phương.
Dù sao, so với việc hắn có thể sử dụng pháp thuật cấp 0 vô hạn, đồng thời không bị ma võng hạn chế, rõ ràng ẩn giấu tin tức cấp bậc pháp sư của chính mình cũng dễ dàng thuyết phục người hơn, cũng có thể tránh bị bại lộ.
“Được rồi! Hiện tại ta không có bao nhiêu thời gian để nói chuyện phiếm với mày! hiện tại, ta cần mày khia ra việc trong tay Địch Mỗ tổng cộng có bao nhiêu người, bọn chúng ở nơi nào, hải tặc chuẩn bị đổ bộ lúc nào, còn có bố trí trên đại lục. . . Tất cả mọi chuyện, chỉ cần mày biết đều phải nói cho ta!”
Sắc mặt Lôi Lâm chuyển lạnh, trong con ngươ có tinh mang bắn ra.
“Hê hê. . . Ta có chết cũng sẽ không nói, không phải là cực hình sao? Đến đây đi!” Vào lúc này Man Khắc lại có vẻ phi thường vô lại.
Loại đạo tặc cùng thích khách này rõ ràng đều trải qua một loại huấn luyện nào đó, đối với cực hình có tính chịu đựng rất lớn.
“Xem ra mày rất có tự tin đối với năng lực chịu đựng của mình?” Lôi Lâm nhìn Man Khắc một chút, trong mắt dường như có chứa vẻ. . . thương hại?
“Rất nhanh thôi mày sẽ biết, tử vong là một chuyện vui sướng dường nào, mà tất cả những gì trước đó mày phải chịu đựng đều không tính là gì. . .”
Khớp xương trên tay Lôi Lâm phát lên tiếng giòn giã.
Ở phương diện dằn vặt thân thể cùng tinh thần thế nào, ở thế giới các thần này e là sẽ không có mấy người có kinh nghiệm phong phú hơn so với hắn.
Mà trình độ giải phẫu ngoại khoa kinh người và trình độ luyện thuốc lại có thể khiến hắn ung dung khống chế sinh mệnh của đối phương, càng không cần phải nói còn có lực lượng pháp thuật có thể ảnh hưởng tới tinh thần đối phương.
Rất nhanh, đối phương sẽ phát hiện có thể lựa chọn tử vong là một chuyện hạnh phúc dường nào.
Trong con ngươi Lôi Lâm lóe lên tà quang. . .
Trên thực tế, Man Khắc khuất phục rất nhanh, chỉ sau ba tiếng, Lôi Lâm còn chưa dùng tới một phần trăm các thủ đoạn của mình mà đối phương đã khóc ròng ròng khai ra tất cả những chuyện hắn biết ra, chỉ cầu Lôi Lâm lập tức tiễn hắn ra đi.
Chờ đến khi xác định đã mọi sạch những tin mà đối phương biết được, đồng thời xác định tính chân thực của tình báo này, Lôi Lâm không trực tiếp giết đối phương, cũng không có ở dằn vặt hắn nữa mà chỉ ném đối phương trong địa lao.