Chương 1435: Mậu dịch (1)
Lôi Lâm dùng ngữ khí nghiêm túc lập tức làm Quỳnh Nạp Tư có chút cảnh giác.
Hắn thoáng nhìn về phía Âu Ni Tư Đặc, đối phương lập tức hiểu ý búng ngón tay, một ” cách âm thuật ” và ” né tránh trinh trắc ” lập tức được bắn ra.
Nhìn biện pháp bảo mật đã bố trí xong, Lôi Lâm mới khẽ nói: “Ta đã trở thành pháp sư cấp bảy. . .”
“Cái gì? . . . Cái gì cơ?”
Âu Ni Tư Đặc trợn tròn hai mắt, vừa nãy hắn không hề tỏ vẻ gì thế mà hiện tại cả người lại có chút như ngổn ngang trong gió.
“Ta nhớ khoảng cách từ khi con đột phá cấp sau còn chưa tới một năm mà nhỉ?”
Trên mặt Âu Ni Tư Đặc tràn ngập cảm giác khoa trương, giống như muốn khóc, lại giống như muốn cười to.
“Nữ thần trên cao ơi, ngài nói xem đây là thật sự sao?” Cả gương mặt Âu Ni Tư Đặc hầu như đều dính đến gần Lôi Lâm.
“Dùng danh nghĩa của ma võng nữ thần Mật Tư Đặc Lạp, ta xin thề! Lời ta nói đều là thật!” Vẻ mặt Lôi Lâm nghiêm túc, dùng tín ngưỡng của đông đảo pháp sư để nói ra lời thề.
Làm một tên pháp sư, nếu đắc tội với ma võng nữ thần thì có khả năng là cả đời đều không sử dụng được ma võng, biến thành một tên rác rưởi, bởi vậy trọng lượng lời thề của Lôi Lâm thật sự rất nặng, bởi vậy cũng khiến Âu Ni Tư Đặc lập tức tin tưởng.
“Trời ạ. . . Lẽ nào con là con riêng của ma võng nữ thần?”
Loại tiến độ này lập tức đả kích đến Âu Ni Tư Đặc, đến hiện tại hắn cũng mới chỉ là một pháp sư cấp chín mà thôi, nhìn tình huống hiện nay thì việc bị Lôi Lâm đuổi kịp cũng chính là chuyện trong một hai năm tiếp theo thôi.
Làm lão sư mà bị học sinh đuổi kịp bước chân là chuyện rất bình thường, nhưng nếu như bị một tiểu quỷ còn chưa tới hai mươi tuổi vượt qua thì sao? Lúc này Âu Ni Tư Đặc quả thực cực kỳ phiền muộn, đến mức muốn trốn đến góc tường vẽ vòng trong rồi.
Một mặt khác, Quỳnh Nạp Tư nam tước bị lời nói đùa kia làm cho trên mặt có chút lúng túng.
“Âu Ni Tư Đặc, bằng hữu của ta, điều này đại biểu cho chuyện gì, vì sao anh lại như vậy?”
Nén lại một điểm lúng túng trong lòng, trên thực tế Quỳnh Nạp Tư cũng không hiểu rõ lắm về pháp sư, lúc này lập tức hỏi lên.
“Ồ! Xin lỗi! bằng hữu của ta!” Âu Ni Tư Đặc đỏ mặt, sau đó là vẻ cuồng nhiệt càng lớn hơn thay thế: “Pháp sư mười lăm tuổi đã đạt tới cấp bảy! Theo ta được biết, trong vòng ba trăm năm, thiên phú của Lôi Lâm đủ để lọt vào top 100! !”
Nói tới đây, sắc mặt của hắn chuyển thành nghiêm túc: “Đừng xem thường xếp hạng này, rất nhiều người trong số những người này đều trở thành ” đại pháp sư “, thậm chí còn có mấy người tiến giai lên ” truyền kỳ “. . .”
“. . . Khụ khụ. . . lại. . .”
Trình độ như thế này, lập tức dọa Quỳnh Nạp Tư nam tước khiếp sợ, hắn nhìn con trai của chính mình, trong đôi mắt tràn ngập vẻ không thể tin tưởng.
“Tuy rằng hiện tại ta chuea trải qua công hội pháp sư chứng thực, nhưng triển khai pháp thuật cấp 3 đã không có bất cứ vấn đề gì. . .”
Lôi Lâm nhìn đạo sư của mình: “Như vậy, nếu như trong lúc đàm phán thoáng tiết lộ tin tức này ra ngoài, ngài cảm thấy có thể khiến Lộ Dịch Tư hầu tước lui bước hay không?”
Tỷ lệ bảy, tám phần mười có thể tiến giai lên ” đại pháp sư “, đã đủ khiến đối phương vì đó kiêng kỵ, dù sao trong toàn bộ Đan Bố Lôi Tư vương quốc, cũng không có bao nhiêu cao giai pháp sư nghe lệnh của vương thất.
Nếu như biết được Pháp Áo Lan gia tộc có một vị pháp sư thiên tài như thế, xác suất khiếc đối phương nhượng bộ vẫn rất lớn.
Đương nhiên, cũng có khả năng là đối phương trực tiếp chó cùng rứt giậu, ra tay bóp chết nguy hiểm từ trong nôi, không tiếc tất cả cũng muốn ám sát Lôi Lâm để tiêu trừ hậu hoạn.
“Chuyện này sao, khả năng vô cùng lớn, nhưng cũng có khả năng khác, dù sao thiên phú cùng tốc độ trưởng thành cũng không có nghĩa là thực lực. . .”
Âu Ni Tư Đặc nhắc nhở một câu.
“Không! Không được! tin tức này tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài, ta lập tức sẽ hạ lệnh cấm khẩu!”
Quỳnh Nạp Tư nam tước lập tức hiểu ra, cho dù có một phần vạn khả năng, hắn cũng không muốn liều lĩnh để Lôi Lâm vẫn lạc.
Dù sao, với thiên phú của Lôi Lâm, chỉ cần bồi dưỡng tốt, sau này trở thành pháp sư cao cấp chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, thậm chí ngay cả truyền kỳ cũng có hi vọng đạt tới!
So với chuyện kia, tổn thất nhất thời hiện nay thì có đáng là gì?
Nhìn thấy phụ thân cùng đạo sư đều kiên quyết như vậy, Lôi Lâm cũng chỉ có thể cười khổ bỏ qua ý tưởng này.
“Được rồi! Nhưng sau đó ta sẽ ở bên ngoài trang viên ẩn cư để tiềm tu pháp thuật, hi vọng phụ thân đại nhân đồng ý. . .”
“Tiềm tu. . .” Âu Ni Tư Đặc không tìm được manh mối, pháp sư lại không phải những khổ hành giả đó, cần gì phải từ bỏ cẩm y ngọc thực để mài giũa ý chí của mình chứ?
Nhưng. . . Nhìn học sinh mới mười lăm tuổi đã trở thành pháp sư cấp bảy, Âu Ni Tư Đặc vẫn sáng suốt lựa chọn câm miệng, dù sao thành tựu của đối phương đã đại biểu cho tất cả.
Nói không chừng chính là làm như vậy mới để đối phương có thể có được tốc độ tăng lên khủng bố như vậy?
Âu Ni Tư Đặc sờ sờ cằm, cảm giác mình sau này hẳn là cũng chú ý một chút về phương diện tu hành này.
“Nếu đạo sư của con cũng không phản đối, vậy ta cũng không có ý kiến, nhưng nhất định phải chú ý vấn đề an toàn, dù sao con mới là tương lai của gia tộc chúng ta! Dù ta mất đi toàn bộ Pháp Áo Lan đảo, cũng không muốn mất đi con, hiểu không?”
Quỳnh Nạp Tư nam tước dặn dò.
“Ta nhớ kỹ rồi!” Lôi Lâm gật gù: “Còn có một chuyện khác! Là liên quan tới phương diện kinh doanh của gia tộc!”
“Ồ! Xem ra ngày hôm nay con muốn cho ta rất nhiều kinh hỉ đây?”
Quỳnh Nạp Tư nam tước tuy đã phi thường mệt mỏi, nhưng vẫn xoa xoa mi tâm, làm ra vẻ lắng nghe.