Chương 1436: Mậu dịch (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 1 lượt đọc

Chương 1436: Mậu dịch (2)

“Ta cảm thấy, gia tộc chúng ta kinh doanh cảng khẩu, lấy hình thức là cung cấp phục vụ để thu được lợi nhuận kinh doanh hẳn là nên sửa lại!”

Lôi Lâm vừa lên tiếng đã nói ra lời nói kinh người: “Sự kiện lần này để ta thấy là không có sức mạnh bảo vệ lãnh địa, rất dễ khiến kẻ địch mơ ước, mà nếu muốn mở rộng thực lực, chiêu mộ càng nhiều vệ binh cùng chức nghiệp giả, thì cần tài nguyên càng lớn hơn!”

“Nói ra thì dễ dàng, nhưng phần lớn mậu dịch trên biển đều bị ba quần đảo của Lộ Dịch Tư hầu tước chia cắt, chúng ta có thể cung cấp cái gì?”

Quỳnh Nạp Tư nam tước thoáng cười khổ, phương pháp có thể mở rộng lãnh địa, tăng cường của cải, bất kỳ một quý tộc nào đều sẽ không từ chối, hắn cũng đã sớm thăm dò qua, nhưng cuối cùng vẫn không có bất kỳ thu hoạch gì.

” Sở dĩ Lôi Lâm nhắc tới chuyện này, khẳng định là có suy nghĩ của hắn! Chúng ta không ngại nghe thử một chút xem!”

Âu Ni Tư Đặc biết học sinh của mình là người luôn luôn bày mưu cẩn thận rồi mới hành động, cũng không phải người nói suông mà không có chuẩn bị, nên rất hứng thú lắng nghe.

“Ta đã điều tra, trong các loại mậu dịch cơ sở lớn nhất ở vùng biển này, lãi kếch sù nhất là chỉ có ba loại: nô lệ, muối biển, và đường trắng! ! !”

Trong đôi mắt Lôi Lâm dường như có hào quang loé lên: “Mà ở trong này, mậu dịch nô lệ luôn luôn có tiếng xấu, cũng luôn bị Lộ Dịch Tư hầu tước quản lý, chúng ta không thể chen chân vào, vì thể buôn bán muối biển cùng đường trắng chính là sự lựa chọn của ta!”

“Muối biển. . . Và đường trắng?”

Quỳnh Nạp Tư nam tước hơi nghi hoặc sờ sờ tóc: “Nhưng ở chỗ chúng ta cũng không phải hòn đảo như ở phía nam có hương liệu cùng đường mía, những thực vật đó căn bản là không thể phát triển ở chỗ chúng ta. . .”

“Không! Việc buôn bán đường trắng kia, ta chỉ muốn mua vào đường thô, sau đó tiến hành gia công thành là đường trắng cao cấp để bán ra. .. Còn về muối biển thì ta chuẩn bị sử dụng ruốc cá!”

“Ruốc cá? !”

“Đúng! Nấu nát thịt cá rồi hong khô, hơn nữa dùng kỹ thuật dự trữ lâu dài, bởi vì có muối có thịt, nhất định sẽ được những bình dân ở đại lục cùng người mạo hiểm hoan nghênh!”

Trên thực tế, thân là người xuyên việt, không dùng chút đầu óc, dùng kỹ thuật kiếp trước để thu lấy lợi ích mới là chuyện ngu xuẩn.

Tuy rằng quy tắc vật lý ở hai thế giới khác nhau, nhưng cũng có một số điểm tương đương nhau.

Lôi Lâm khổ não vì thực lực gia tộc, muốn tăng lợi ích của gia tộc, để cung cấp càng nhiều trợ lực cho chính mình, đương nhiên sớm đã suy nghĩ tới phương diện này.

Tuy rằng hắn cũng chỉ nhớ đại khái kỹ thuật tinh luyện đường trắng cùng sơ chế ruốc cá, nhưng không có quan hệ, hắn là quý tộc! Chỉ cần cung cấp ý nghĩ cụ thể, phía dưới sẽ có người thực hành lời hắn nói.

Tuy rằng trong trí nhớ của Lôi Lâm có không ít thứ, nhưng trong mấy năm nay thí nghiệm từng cái, phát hiện có thể công nghiệp hóa sản xuất, đồng thời kỹ thuật cũng tương xứng với quy tắc của thế giới các thần thì chỉ có hai loại này.

Còn các kỹ thuật khác, không phải hoàn toàn không được thì chính là sẽ sản sinh dao động lớn tới thế cuộc hiện nay, ví dụ như kỹ thuật tạo giấy, nhất định sẽ bị tri thức thần điện coi trọng, thậm chí dựa vào đây để thu được thần ân từ Âu Cách Mã cũng không thành vấn đề, nhưng cũng tất nhiên sẽ bị các thần linh khác căm hận, Lôi Lâm không dám làm như thế.

Kỹ thuật tinh luyện đường trắng cùng ruốc cá đã là phương pháp ảnh hưởng ít nhất.

Chờ đến khi Lôi Lâm nói xong công nghệ cùng ý tưởng, Quỳnh Nạp Tư nam tước rơi vào trầm tư, tuy rằng hắn không rõ những thứ này, nhưng từ lời giải thích của Lôi Lâm, xem ra rất có tính khả thi, chí ít hai mắt Âu Ni Tư Đặc bên cạnh có chút tỏa sáng, hiển nhiên là nhìn thấy lợi nhuận kếch sù trong đó.

“Nếu là như vậy, vậy con hãy thử nghiệm làm một chút đi!”

Nghĩ đến cuối cùng, Quỳnh Nạp Tư nam tước vẫn đồng ý, dù sao Lôi Lâm đã dùng công lao gần nhất để chứng minh hắn không phải một người thích nói mạnh miệng, đã như vậy, vậy thì cho hắn thử một chút thì có sao? Nếu không được cũng có thể xem là rèn luyện đối với.

Làm một người thừa kế của quý tộc, bạn có thể sẽ không biết buôn bán, nhưng cũng tuyệt đối không thể bị thương nhân lừa gạt.

“Nhưng phải cẩn thận một chút!” Đến cuối cùng, Quỳnh Nạp Tư nam tước vẫn có chút không yên lòng nhắc nhở.

“Ta biết rồi, đa tạ phụ thân!”

Lôi Lâm đứng lên khom người.

Trên thực tế, hắn cũng chỉ cần được danh nghĩa nam tước cho phép là được , còn nhân thủ cùng phương diện kim tiền? Tên đầu lĩnh hải tặc Sử Đề Phu kia nói sẽ rất tình nguyện cung cấp.

“Tiệc tối đã sắp chuẩn bị xong, chúng ta cùng đi ra ngoài đi! Đúng rồi, Y Toa Bội Nhĩ đâu rồi?”

Sau khi nói xong chính sự, nam tước mới có vẻ chợt nhớ tới Y Toa Bội Nhĩ.

“Ta. . . Để chị ấy rời đi. . .”

Lôi Lâm mắt sáng lên, rồi không chút do dự đáp, chuyện thành lập nhóm hải tặc này, hắn vẫn là không quá muốn nói cho đối phương biết.

“Đi rồi sao? cũng được!”

Quỳnh Nạp Tư nam tước gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều, trực tiếp chắp hai tay sau lưng rời đi.

Có thể thấy, đối với biến hóa của Y Toa Bội Nhĩ này, hắn cũng sớm có suy đoán, chỉ là lúc đó tình huống nguy cấp, lại không tiện vứt bỏ một người thuộc chi nhánh vì Pháp Áo Lan gia tộc vất vả cần mẫn làm việc nên mới không vạch trần, bây giờ đối phương tự rời đi, cũng tránh được chuyện làm song phương lúng túng.