Chương 1451: Đảo Bán Nhân Ngư (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1451: Đảo Bán Nhân Ngư (2)

. .”

Trên thực tế, đây chính là muốn chặn đứt đường lui của những hải tặc này, khống chế người nhà của đối phương trong lòng bàn tay, khả năng đối phương làm phản sẽ rất nhỏ.

“Tuân mệnh! Thủ lĩnh!” La Tân Hán hiển nhiên cũng hiểu được dụng ý của Lôi Lâm, hắn dùng sức gật đầu, không dám có bất kỳ ý kiến phản đối nào.

“Sau đó chúng ta cũng cần một mục sư cao cấp, khi cổ vũ sĩ khí cùng trị liệu thương thế đúng là không thiếu được. . .”

Lôi Lâm nhìn những hải tặc kia đang hải táng đồng bạn sắp chết, không khỏi nói một câu.

“Nếu như không có yêu cầu về đẳng cấp thì ta có biết mấy vị. . .”

Đúng lúc này, Y Toa Bội Nhĩ đi tới bên cạnh Lôi Lâm, ánh mắt nhìn hắn phi thường kỳ quái.

Lôi Lâm sờ sờ mũi, đương nhiên biết đây là vì sao.

Trước đó những hành động của hắn rất dễ dàng làm người khác liên tưởng đến cái gì, đây cũng là lý do tại sao hắn ra lệnh lần này không cần tù binh, đuổi tận giết tuyệt toàn bộ đám hải tặc Ngư Nhân.

Mà những thủ hạ của hắn kia trước đó luôn chỉ ở trên một cái thuyền, cách một khoảng biển rộng nên cũng không thể thấy rõ ràng toàn bộ.

Cho dù là thấy có thây khô nhưng trong số các pháp thuật cũng có mấy loại như ” hấp năng thuật “, ” hấp huyết quỷ chi xúc “, ” sinh mệnh rút lấy ” đều có thể làm được hiệu quả tương tự, bởi vậy cũng không thể chứng minh cái gì.

Nhưng cho dù có thể giấu diếm được đám người La Tân Hán, cũng tuyệt đối không giấu được Y Toa Bội Nhĩ, dù sao đối phương cũng là tín đồ ác ma.

Mà xem vẻ mặt của nàng, rõ ràng đã phát hiện ra cái gì.

Chỉ có điều, hiện tại hai người đều là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng, Lôi Lâm tin tưởng Y Toa Bội Nhĩ tuyệt đối sẽ không bán đứng chính mình, bởi vì thần điện căn bản không thể tiếp thu cô.

“Phân ra một nhóm người, lái chiếc chiến hạm này, chúng ta cùng đi đảo Bán Nhân Ngư!”

Trong mệnh lệnh của Lôi Lâm, sau khi nhanh chóng thu dọn dấu vết chiến đấu, hai chiếc chiến thuyền khổng lồ đồng thời xuất phát tới đảo Bán Nhân Ngư.

Vào lúc này trong đôi mắt bọn hải tặc đều tràn ngập cuồng nhiệt cùng tơ máu.

Dù sao bọn chúng cũng biết rất rõ sau khi tiêu diệt toàn bộ nhóm hải tặc kia, đảo Bán Nhân Ngư còn sót lại giống một thiếu nữ không có bất kỳ sức mạnh nào, căn bản không thể từ chối bọn chúng được.

Mà nhóm hải tặc Nhân Ngư kinh doanh nhiều năm, tài phú tích lũy hiển nhiên cũng làm bọn họ đỏ mắt.

Trước khi đổ bộ , Lôi Lâm triệu tập hết các thủ hạ lại.

“Ta lặp lại lần nữa!” Lôi Lâm đảo mắt nhìn đám hải tặc kia, thông qua mấy lần gần đây không ngừng lập uy, bọn hắn đã không dám lại vi phạm mệnh lệnh của Lôi Lâm chút nào, thậm chí ngay cả độ trung thành đều có tăng lên không nhỏ.

“Hiện tại chúng ta cần tài phú của đối phương, cần nô lệ của đối phương làm việc cho chúng ta! Thậm chí, chúng ta cần đối phương gia nhập với chúng ta, trở thành máu mới! Bởi vậy, lần hành động này kẻ nào dám phản kháng thì trực tiếp giết chết không cần luận tội! Nhưng ta cần tù binh! Hiểu không?”

Theo Lôi Lâm, cho dù đám hải tặc còn lại phi thường kiêu căng khó thuần, nhưng cũng là nô lệ rất tốt, thực sự không được còn có thể bán để kiếm lời, cần gì phải trực tiếp giết cơ chứ?

Ở ngoài biển, nhân lực là một loại tài nguyên phi thường quý giá, cho dù là những người bản địa kia cũng nhất định phải phái đội săn bắt nô lệ liều lĩnh bệnh tật cùng ma thú quấy nhiễu thâm nhập vào rừng mưa, khổ sở chu toàn cùng mỗi cái bộ lạc mới có thể kiếm được một ít tới tay.

“Yên tâm đi! Thủ lĩnh! Chúng ta biết nên làm như thế nào!”

La Tân Hán nở nụ cười hê hê, tiếng cười khó nghe như tiếng cú đêm vậy.

Lôi Lâm gật đầu, biết đám thủ hạ này sau khi công lược được đảo Bán Nhân Ngư sẽ gây ra chuyện gì, có lẽ bọn chúng sẽ không hành hạ tù binh đến chết, nhưng cư dân trên đảo e là sẽ không tránh được một phen bị làm nhục.

Đối với chuyện như vậy, Lôi Lâm lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt, dù sao uy hiếp thích hợp cũng là chuyện cần thiết, nói không chừng còn có thể có lợi cho sự thống trị vững chắc này.

Dù sao, phụ nữ làm hải tặc cũng không có quan niệm trinh tiết gì, phục tùng cường giả là bản năng rồi.

” Ưng nhãn thuật “!

Nương theo hiệu quả pháp thuật, toàn bộ đảo Bán Nhân Ngư đã hiện lên ở trước mắt Lôi Lâm.

“Ừm! Lại có mô hình một thôn trấn nhỏ! Không tồi không tồi!”

Trong tầm nhìn của hắn, cách đó không xa có một cảng khẩu nho nhỏ, bên cạnh cảng khẩu thậm chí còn có một mảnh mạch điền đang được khai thác, hiển nhiên tên đầu lĩnh hải tặc người cá chết trên tay hắn kia cũng có chút tài năng kinh doanh, cũng biết thu thập nhân khẩu khai khẩn đất hoang, đồng thời đúng là còn làm ra một ít thành tích.

Đáng tiếc, những thành quả này toàn bộ đều thuộc về Lôi Lâm.

Nhìn thấy chiến thuyền Bán Nhân Ngư trở về, đồng thời còn mang theo một chiếc thuyền hải tặc khác, trên cảng khẩu rối loạn tưng bừng, thậm chí còn có người cho rằng đây là nhóm hải tặc Nhân Ngư ra ngoài đã đắc thắng trở về, bắt đầu tụ tập đến cảng khẩu mặt nghênh tiếp.

Mãi đến khi thuyền càng tới gần, bọn hắn mới phát hiện trên boong thuyền có dấu vết bác sát kịch liệt, đặc biệt cờ xí đại diện cho nhóm hải tặc Nhân Ngư đã đổi chủ, bọn hắn mới sợ hãi kêu to rồi bỏ chạy tứ tán, giống như một tổ vịt hoang bị phá sào huyệt.

“Các anh em! Làm việc!”

La Tân Hán trung khí mười phần hô to. Trong giọng nói đầy vẻ hung phấn