Chương 1452: Cướp bóc (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:07 visibility 2 lượt đọc

Chương 1452: Cướp bóc (1)

Ánh nắng mặt trời dần dần biến mất ở trên mặt biển, sóng nước lăn tăn tạo ra một mảnh ngư lân màu vàng.

Khi mặt trời đã ngã về tây, chiến đấu trên cảng khẩu đã gần kết thúc rồi.

Trên thực tế đây cũng không phải là chiến đấu, dù sao tinh hoa trong đảo Bán Ngư Nhân đều làm hải tặc, phàm là ngư nhân thành niên có thể xuất chinh, trên căn bản toàn bộ đã chết trận, lúc này chỉ còn lại một đống người già trẻ em.

Cho dù thủ hạ của Lôi Lâm không nhiều người, lần tiến công này vẫn phi thường thuận lợi.

Chờ đến khi mặt trời hoàn toàn hạ xuống, Lâm Lôi đã đứng trên ban công tầng hai trong ngôi nhà vốn là của tên đoàn trưởng hải tặc lúc trước, nhìn cảng khẩu thỉnh thoảng nổi lên từng đám lửa.

Trước khi chưa di chuyển hết toàn bộ chiến lợi phẩm, phóng hỏa quy mô lớn sẽ phá huỷ tất cả, bởi vậy bị Lôi Lâm hạ lệnh cấm chỉ.

Trên mặt La Tân Hán đầy vẻ hưng phấn, cùng không đi ra ngoài tham dự cướp bóc mà cùng Y Toa Bội Nhĩ đứng trong phòng, bẩm báo chiến công lần này cho Lôi Lâm.

Chỉ là nhìn đối phương bởi hưng phấn mà đỏ bừng cả khuôn mặt, Lôi Lâm lập tức biết chiến công lần này sẽ không nhỏ, nhưng khi chân chính nghe được vẫn không khỏi nở nụ cười.

“Thủ lĩnh! Lần này chúng ta phát rồi!”

Hiện tại La Tân Hán đã biến thành càng ngày càng giống một hải tặc, có lẽ đây mới là bản tính của hắn, trước đó bị che giấu mà thôi.

“Lần này chúng ta chỉ là ở trong kho hàng đã phát hiện lượng lớn đường trắng, tơ lụa, còn có gốm sứ tinh linh cùng hàng gỗ mỹ nghệ trong kho hàng. . . Có thể chứa đầy gần nửa khoang thuyền. . .”

“Còn có, ở trong biệt thự này, chúng ta tìm được cái này. . .”

Y Toa Bội Nhĩ bổ sung, một cái rương màu đen bị cô trực tiếp đạp đến bên chân Lôi Lâm rồi mở ra.

Khi cái nắp bằng gỗ che kín hoa văn cổ điển bị mở ra, một chùm sáng màu vàng óng trực tiếp dâng lên, khiến trong mắt La Tân không khỏi hiện ra vẻ tham lam, rồi rất nhanh lại bị hắn áp chế xuống.

“Người này giấu bảo tàng rất kín, ta tốn không ít sức lực mới tìm được. . .”

Trong đôi mắt Y Toa Bội Nhĩ cũng có một chút ánh sáng, giống như cũng hoàn toàn thích nghề nghiệp hải tặc này.

Giống như Lôi Lâm từng đọc được trong một phần sách cổ có liên quan tới thế giới các thần: vàng! Một vật đẹp đẽ đáng yêu cỡ nào! Nó có thể khiến kẻ nhu nhược trong nháy mắt biến thành dũng sĩ! Khiến xấu biến thành tốt! Khiến nước sông có thể chảy ngược, chỉ cần một chút là có thể khiến linh hồn từ địa ngục trực tiếp thăng tới thiên đường!

Cho dù là chư thần giáo hội,cũng cần tài phú! Lượng lớn tài phú! Dùng để thu hút tín đồ, mở rộng phạm vi thế lực của chính mình.

Đặc biệt là giáo hội của ác kim nữ sĩ, trình độ tham tài thậm chí còn vượt xa cự long, bất kỳ con đường nào có thể kiếm được tài phú đều có dấu tay của bọn hắn.

Ở trong rương gỗ là từng viên kim tệ cổ điển, còn có một số bảo thạch, quả thực khiến La Tân Hán phải mắt.

Cuối cùng vẫn là Y Toa Bội Nhĩ có nghị lực hơn, bởi đã từng là quý tộc, khi đối mặt với khoản tài phú này còn có lý tính nhất định.

“Ta đã đếm qua, trong này có 782 viên Khắc La kim tệ, mỗi viên nặng 18 khắc, nếu như đổi thành kim tệ Đan Bố Lôi Tư chúng ta, ít nhất có giá trị 1500 viên! Lại tính cả những bảo thạch này, chỉ là cái rương này đã để chúng ta thu hoạch hơn hai ngàn kim tệ. . .”

“Ừm! Những Khắc La này không cần đổi, dù sao vẫn có thể sử dụng trên đại lục. . .”

Lôi Lâm cầm lấy một viên Khắc La, so với kim tệ trước đó hắn đã từng sử dụng thì đồng tiền vàng hiển nhiên nặng hơn một chút, hoa văn cùng ảnh chân dung bên trên cũng khác biệt kim tệ ở vương quốc Đan Bố Lôi Tư.

Ở thế giới các thần, bất kỳ thế lực nào từ công quốc trở lên đều có quyền lực đúc tiền, bởi vậy tạo ra một đống kim tệ có tạo hình khác nhau.

Tuy rằng giáo hội của tài phú nữ thần vẫn cố gắng dùng kim tệ của chính mình, cũng chính là loại Khắc La này để thay thế các kim tệ khác, trở thành đồng tiền thống nhất, nhưng bởi đông đảo thần linh âm thầm chống lại nên mãi đến tận hiện tại vẫn chưa thành công —— Bọn hắn cũng có thể tưởng tượng được nếu như cho ác kim hoàn thành chuyện này, sẽ mang đến bao nhiêu tín ngưỡng cho đối phương, có thể ủng hộ mới là lạ.

Nhưng ngay cả như vậy, Khắc La kim tệ do tài phú nữ thần phát hành, được toàn bộ giáo hội tài phú đảm bảo, tính phổ biến ở thế giới các thần vẫn là mạnh nhất, cũng là một trong các loại kim tệ được hoan nghênh nhất.

“Xem ra, tài phú của những hải tặc này đều ở trong sào huyệt của bọn hắn. . .”

Lôi Lâm nhớ tới tù binh lần trước —— Sử Đề Phu, nếu như lúc đó hắn trực tiếp giết tới sào huyệt của đối phương, thậm chí lại khai quật ra mấy động tàng bảo mà đối phương khai nhận ra thì thu hoạch khẳng định cũng không thể kém lần này, đáng tiếc lúc đó không có thời gian.

“Chuyện tài vật tạm bỏ qua một bên, việc nhân khẩu và nô lệ thế nào rồi?”

Sau khi có món tiền vốn này, Lôi Lâm đã có lòng tin có thể xây dựng lên sản nghiệp trên Pháp Áo Lan đảo, thậm chí thu được tiền lời.

Mà hiện tại thứ hắn coi trọng nhất là tài nguyên đã nhân lực mà hắn có thể thu được.

“Do với người của chúng ta có ít, cũng không thể ngay lập tức phong tỏa cảng khẩu, bởi vậy cư dân nơi này vẫn chạy thoát không ít.